Chương 1
Lần đầu tiên Giang Hạo Tri tỏ tình, tôi đã biết anh ấy giả nghèo. Nhưng tôi cứ giả vờ như không biết, vui vẻ gật đầu đồng ý. Cuộc sống đã đủ đắng cay. Nếu có một người chịu bỏ sức đến gần tôi, cho dù người đó là lừa đảo, tôi vẫn thấy vui vẻ mãn nguyện. Chúng tôi giống bao cặp khác, ngày ngày ở bên nhau, cùng nhau trải qua tháng ngày túng thiếu. Cho đến một hôm, bạn của Giang Hạo Tri tưởng tôi không có nhà, cứ thế nghênh ngang xông vào phòng trọ. "Giang thiếu, cậu bị đ iê n sao? Thương vụ làm ăn vài chục triệu không có thời gian bàn, lại nhất quyết ở đây làm công ba nghìn một tháng với cô ta?" Giang Hạo Tri không kịp cản lại, lập tức hoảng hốt, ánh mắt hướng về phòng ngủ. Tôi cũng không kịp giả ngủ, giữa bầu không khí ngượng ngùng đành bất lực thở dài. Tôi cứ tưởng những ngày tháng có người ở bên sẽ còn kéo dài thêm được một thời gian chứ. Không ngờ lại kết thúc nhanh vậy, nhanh đến mức... tôi sắp phải trở thành người xa lạ với Giang Hạo Tri rồi. 01. Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Giang Hạo Tri, tôi đã biết anh ấy là kẻ lừa đảo. Chỉ vì mấy ngày trước, lúc đang bê đồ ăn, tôi vô tình làm bẩn quần áo một người bạn của anh ấy. Biết tôi không đền nổi, người đó mắng tôi vài câu, vẻ mặt ghét bỏ sau đó bảo tôi cút, coi như hắn xui xẻo. Có lẽ Giang Hạo Tri muốn khiến tôi cũng phải xui xẻo một phen, tiện thể tìm trò vui mới Thế nên anh ấy chẳng ngại gian khó, khoác lên mình đồng phục giao hàng, cố tình ra vẻ ngây ngô sau đó tiến đến bắt chuyện với tôi. Tôi im lặng nhìn Giang Hạo Tri trước mặt, rất muốn nói với anh ấy đừng diễn nữa. Một năm trước, anh ấy và đám bạn từng đến nhà hàng chúng tôi dùng bữa. Họ còn mang theo một chai Yamazaki 55 năm tuổi, giá hơn ba triệu tệ một chai. Còn tôi đã mệt lã, ngay cả mở miệng nói chuyện cũng chẳng còn sức. Tháng này, tôi đã đi làm nhà hàng hai mươi sáu ngày, bốn ngày còn lại, tôi nhận vệ sinh nhà tận nơi. Mỗi lần đứng dậy, mắt tôi thường tối sầm. Tôi nhìn môi Giang Hạo Tri hết đóng lại mở, nói ra những lời dối trá tôi nghe chẳng rõ, cũng chẳng buồn quan tâm. Tôi vòng qua anh ấy, rẽ vào hẻm nhỏ lấy chiếc xe điện mình đậu ở đó. Nhưng vừa bước vào, tôi đã thấy xe điện của mình ngã sõng soài trên đất. Chắc chân chống lại hỏng rồi. Tôi nghĩ vậy, cúi xuống định dựng xe lên. Nhưng xe không nhúc nhích. Tôi thề, lúc đó tôi đã dùng hết sức bình sinh, nhưng chiếc xe đó cũng giống hệt cuộc đời tôi, chẳng thể thấy điểm cuối. Nó cứ nằm im ở đó, không chịu động đậy. Đột nhiên, có người bước đến bên cạnh, giúp tôi dựng xe lên. Là Giang Hạo Tri. Tôi gật đầu với anh ấy, nắm tay lái rồi dắt xe ra khỏi hẻm. Nhưng chẳng hiểu sao, mới đi được hai bước, nước mắt tôi đã trào ra. Giang Hạo Tri vội đuổi theo, luống cuống lấy khăn giấy đưa qua. "Em khóc hả? Sao thế? Tâm trạng không tốt sao?" Tôi chà thật mạnh khăn giấy lên mắt, cố nhịn tiếng nấc sắp bật ra. Sinh nhật tuổi hai mươi hai của tôi, đã có người giúp tôi dựng chiếc xe chính tôi không thể tự dựng nổi, lại đưa cho tôi một tờ khăn giấy, hỏi tôi có phải đang buồn không. Cho dù người ấy chỉ muốn lấy tôi làm trò đùa. Nhưng vào khoảnh khắc ấy...tôi vẫn quyết định quên chai Yamazaki 55 năm kia. Giả vờ như mình chẳng biết gì sau đó kết bạn với Giang Hạo Tri. 02. Tôi và Giang Hạo Tri rất nhanh đã trở thành người yêu. Mặc dù anh ấy chuyển vào phòng trọ của tôi, nhưng tôi chẳng lo Giang Hạo Tri sẽ làm gì mình. Ngay từ đầu, tôi đã cảm nhận được cái ghét bỏ của anh ấy dành cho mình. Chúng tôi thuộc về hai thế giới khác nhau. Chuyện đó rất bình thường. Giang Hạo Tri nói anh ấy tôn trọng tôi, nên buổi tối ngủ ngoài sofa là được. Tôi nói được rồi lấy gối và chăn đưa cho anh ấy. Hôm sau tan làm về, tôi còn tưởng Giang Hạo Tri đã biến mất. Phòng trọ tồi tàn thế này, ở một đêm thôi cũng đủ khiến anh ấy gặp ác mộng cả đời rồi nhỉ? Không ngờ Giang Hạo Tri vẫn còn ở đó. Thấy tôi về, anh ấy bật dậy khỏi sofa, chỉ vào thức ăn trên bàn "Đồ khách đặt không lấy, anh không nỡ ăn nên để dành cho em." Tôi hơi bất ngờ, gật gật đầu. "Cảm ơn." Giang Hạo Tri ngồi xuống bên cạnh. "Em đừng lúc nào cũng khách sáo như vậy được không? Với anh nói cảm ơn gì chứ!" Tôi cười, cầm đũa lên ăn tối. Một phần cơm lươn, mấy xiên thịt nướng, thêm một phần đậu hũ hạnh nhân. Đây là lần đầu tiên tôi được ăn những món này, nên ăn rất chậm. Sau một ngày làm việc vất vả, tan ca trở về nhà lại được ăn những món ngon bình thường tôi chẳng nỡ mua. Bên cạnh còn có một người ngồi cùng, trò chuyện với tôi. Tất cả đều rất khác với những ngày tháng lặp đi lặp lại trước đây, vô cảm, buồn tẻ và mệt mỏi. Sở dĩ người ta đau khổ là vì cố níu giữ những thứ vốn không thuộc về mình, sau đó còn lầm tưởng đó chính là hạnh phúc. Thật may từ rất lâu rồi tôi đã hiểu đạo lý ấy, tôi đã chẳng còn mong đợi bất cứ điều gì. Những thứ có thêm ngoài dự tính, với tôi đều là món quà định mệnh ban tặng. Giang Hạo Tri ngồi cạnh nhìn tôi ăn, vừa nói chuyện với tôi "Này, Tiểu Hà, sao em lại tên là Tiểu Hà vậy? Ai đặt tên cho em thế? Bố em hay mẹ em?" Tôi nuốt miếng cơm trong miệng xuống, nghĩ một lúc rồi đáp "Em không biết nữa." Giang Hạo Tri không hài lòng với câu trả lời ấy. "Sao lại không biết? Em hỏi thử đi." "Bố mẹ em đều không còn." Biểu cảm trên mặt Giang Hạo Tri thoáng chốc cứng đờ. Tôi cũng không muốn anh ấy nảy sinh cảm giác áy náy, khó chịu gì cả. Bởi vì tôi vẫn chưa muốn Giang Hạo Tri rời đi nhanh như vậy. Thế nên tôi nói dối "Để hôm nào em hỏi cậu em, chắc cậu em biết." "Sau khi bố mẹ em mất, em vẫn sống ở nhà cậu. Cậu mợ đối xử với em tốt lắm." "À mà tên anh, ai đặt vậy?" Quả nhiên, vẻ mặt Giang Hạo Tri lập tức tự nhiên trở lại. "À, tên anh ấy hả? Ông nội anh đặt đấy. Ông nội anh đặc biệt…" Anh ấy ho khan một tiếng sau đó sửa lại "Đặc biệt mê tín, còn tìm người xem bói nữa." Tôi cười "Vậy chắc số anh tốt lắm nhỉ?" Giang Hạo Tri cười khẩy. "Chạy giao đồ ăn thôi, số tốt gì chứ." "Nhưng em thấy tính cách anh rất tốt, trông cũng đẹp trai, gia đình lại yêu thương anh như vậy." "Chắc chắn sau này anh sẽ có một cuộc đời rất hạnh phúc." Giang Hạo Tri có chút mất tự nhiên, đưa tay gãi mũi. "Ờ." 03. Giang Hạo Tri không chỉ mua cơm lươn cho tôi. Anh ấy còn mua cả chăn và gối mới. Mặc dù tôi biết, chủ yếu là anh ấy mua cho bản thân. Trước khi đi ngủ, Giang Hạo Tri bỗng như vô tình nhắc đến “Tiểu Hà, ngày mai là sinh nhật anh.” “Mấy hôm trước giao đồ ăn, anh giao chiếc bánh hơn sáu trăm tệ mà bé tí.” “Em nói xem, bánh đắt như thế rốt cuộc có vị gì nhỉ?” Tôi biết tại sao Giang Hạo Tri đột nhiên nói như thế với tôi. Muốn tìm trò vui từ cô gái nghèo, còn gì thú vị hơn nhìn cô ta bỏ tiền mua quà cho mình chứ? Tôi nghĩ một lúc rồi nói “Chúc anh sinh nhật vui vẻ. Hay là để em luộc thêm quả trứng cho anh nhé.” “Anh thích bánh vị gì? Ngày mai tan làm về em mua cho anh.” Giang Hạo Tri lập tức giả vờ từ chối “Thôi thôi, không cần đâu, anh chỉ nói vậy thôi.” Tôi cười, không nói gì thêm. Về phòng, tôi ngồi tính lại các khoản chi tiêu tháng sau. Hôm sau tan làm, tôi ghé vào một tiệm bánh, mua chiếc bánh nhỏ giá bốn mươi lăm tệ.
Vỏ Bọc Ngọt Ngào