Chương 7
Đó là người phụ nữ vô cùng xinh đẹp.
Vẻ ngoài ưu tú của Giang Hạo Tri có lẽ hoàn toàn được thừa hưởng từ mẹ anh ấy.
Nhưng khí chất của hai mẹ con lại hoàn toàn khác nhau.
Mẹ Giang dường như chẳng có ý định vòng vo với tôi, vừa gặp đã đi thẳng vào vấn đề “Giang Hạo Tri sắp đính hôn rồi. Tôi hy vọng sau này cô đừng gặp lại nó.”
Tôi gật đầu.
“Vậy cho tôi một khoản tiền đi.”
Mẹ Giang dường như cảm thấy câu nói ấy rất buồn cười.
“Cô bé, tôi có nói sẽ cho cô tiền sao?”
Tôi đáp “Nếu bác đưa tiền, cháu có thể viết giấy biên nhận và giấy cam kết.”
“Bác đưa những thứ đấy cho Giang Hạo Tri xem, bảo anh ấy đừng nghĩ lung tung nữa.”
Mẹ Giang nhìn tôi từ trên xuống dưới mấy lần.
Ánh mắt ấy vừa có chút bất ngờ, lại vừa hài lòng vì tôi đủ tỉnh táo để biết lúc này bản thân nên làm gì.
Tôi nói với Mẹ Giang một con số.
Với tôi, đó là khoản tiền rất lớn.
Nhưng với Mẹ Giang có lẽ chẳng đáng là bao.
Đó là toàn bộ số nợ còn lại của tôi, cộng thêm một chút học phí vừa đủ để tôi quay lại trường.
Mẹ Giang lập tức sai người mang tiền mặt đến, thậm chí còn hào phóng làm tròn số cho tôi.
Tôi nhét tiền vào ba lô đã giặt đến bạc màu, rồi rời khỏi quán cà phê.
Bên ngoài, nắng đẹp đến lạ, đẹp đến mức khiến tôi chói mắt.
Tôi vừa đi về phía ngân hàng, vừa lấy điện thoại ra.
Giống hệt như vô số lần tôi từng nghĩ đến trước đây, lập tức hủy tài khoản WeChat đã dùng bao năm.
Tôi rời khỏi thành phố ấy, hoàn toàn cắt đứt với quá khứ.
Sau đó, tôi đăng ký thi đại học với tư cách thí sinh tự do.
May mà đầu óc tôi vẫn khá sáng, lại chịu khó học.
Vận may cũng không bạc đãi tôi mãi.
Cuối cùng, kết quả không tệ.
Tôi đậu vào trường đại học mà mình hằng mơ ước, mặc dù lớn hơn các bạn học vài tuổi, nhưng chẳng ai nhận ra.
Tôi có một thân phận mới đàng hoàng.
Không còn phải mặc cho người khác sai khiến, cũng không phải chịu đựng những kẻ quấy rối lợi dụng mình.
Có thời gian ngồi trong căng tin, thong thả ăn cơm.
Trong khoảng thời gian ấy, tôi nhận được vài khoản tiền rất lớn chuyển vào tài khoản.
Cộng lại đủ để tôi tiêu xài thoải mái cả đời.
Có lẽ kiếp sau cũng đủ.
Tôi biết đó là tiền Giang Hạo Tri gửi.
Muốn chuyển trả lại, tôi cần biết đầy đủ số tài khoản của anh ấy.
Nhưng lúc ấy tôi vừa học vừa làm thêm, bận đến mức chẳng có thời gian ra ngân hàng, nên chuyện này đành tạm gác lại.
Đúng ngày lập đông, lúc tan ca ở quán trà sữa, tôi phát hiện trước cửa có chàng trai đã theo đuổi tôi suốt thời gian dài.
Tôi hơi ghét anh ta.
Bởi vì từ ngoại hình đến tính cách, anh ta đều có vài điểm giống Thi Khắc Ngôn.
“Tiểu Hà, sao hôm nay em ra muộn thế?”
Anh ta đuổi theo tôi.
“Trời trở lạnh rồi, em mặc mỏng thế này không lạnh sao? Đi, anh đưa em đến trung tâm thương mại mua quần áo.”
Tôi đã từ chối anh ta rất nhiều lần.
Lần này thật sự không còn kiên nhẫn nữa.
Tôi lắc đầu.
“Không cần.”
Anh ta không giữ nổi thể diện, đưa tay túm lấy tay tôi.
“Rốt cuộc em không hài lòng chỗ nào ở anh? Nói rõ được không?”
“Cứ mập mờ với anh mãi như vậy, em thấy vui lắm sao?”
Tôi giật tay ra, giọng cũng lạnh xuống.
“Tôi chưa từng mập mờ với anh. Là anh cứ bám lấy tôi.”
Anh ta còn định nói gì đó, đột nhiên bị đá mạnh một cú, ngã lăn xuống đất.
Anh ta tức tối chửi thề, vừa lầm bầm vừa bò dậy.
Nhưng giọng nói lại càng lúc càng nhỏ.
Tôi theo ánh mắt anh ta quay đầu nhìn lại.
Giang Hạo Tri.
Đã rất lâu rồi tôi không gặp anh ấy.
Nhưng Giang Hạo Tri của lúc này hoàn toàn khác với tất cả những lần tôi từng gặp trước đây.
Anh ấy áo dạ rõ ràng có giá không hề rẻ.
Gương mặt tuấn tú, đường nét sắc lạnh, ánh mắt cũng lạnh hơn trước rất nhiều.
Chàng trai kia lại chửi thêm mấy câu, nhưng sau khi thấy chiếc McLaren đậu bên cạnh, cuối cùng cũng không cam lòng bỏ đi.
Giang Hạo Tri đứng yên tại chỗ, rất lâu không quay đầu lại.
Tôi không nói gì, tiếp tục đi về phía trường.
Nhưng đột nhiên cổ tay bị ai đó nắm lấy.
Hơi thở của Giang Hạo Tri càng lúc càng nặng.
Đến khi lên tiếng lần nữa, giọng anh ấy đã nghẹn ngào.
“Kiều Tiểu Hà, em hận anh thế sao?”
“Em nghỉ việc, hủy cả số điện thoại lẫn WeChat, không ở phòng trọ đó nữa…”
“Em đến cả một cơ hội để anh giải thích và bù đắp cũng không cho anh sao?”
Lời còn chưa dứt, Giang Hạo Tri đã ôm ch ặ t tôi vào lòng, mặt áp sát lên vai tôi.
“Anh lừa em là anh khốn nạn, là anh mù quáng, hiểu lầm em!”
“Nhưng sau đó anh thật sự đã yêu em.”
“Cả đời này anh chưa từng nghiêm túc với ai như vậy. Anh…”
Giang Hạo Tri không nói tiếp được nữa, giọng đã nghẹn ngào sắp khóc.
Tôi khẽ thở dài.
“Giang Hạo Tri, ngay từ đầu chúng ta đã là người của hai thế giới.”
“Nếu anh muốn chơi trò yêu đương, xin anh đừng tìm tôi nữa, được không?”
Giang Hạo Tri gật đầu.
“Đúng, chúng ta là người của hai thế giới.”
“Anh không xứng với em.”
“Những chuyện em từng trải qua, nếu đặt lên người anh, chưa chắc anh đã có thể chịu đựng được.”
“Chứ đừng nói đến chuyện có thể quay lại trường học, bắt đầu lại từ đầu.”
“Nhưng anh chỉ là đau lòng cho em, luôn nhớ đến em, thích em.”
“Anh không thể kiểm soát được, anh nhớ em.”
“Cho dù em vừa nhìn thấy anh đã ghê tởm, cho dù em muốn anh ch ế t…”
Tôi ngắt lời anh ấy.
“Tôi chưa bao giờ muốn anh ch ết .”
“Ngay từ đầu tôi đã biết anh đang lừa tôi.”
“Trước đây anh từng đến nhà hàng chỗ tôi làm cùng Thi Khắc Ngôn.”
“Anh còn gọi một chai Yamazaki 55 năm.”
“Chắc chính anh cũng quên rồi.”
Giang Hạo Tri hoàn toàn sững sờ.
“Vậy tại sao…”
“Tại sao em lại giả vờ không biết?”
“Tại sao em vẫn đối xử tốt với anh như vậy?”
Tôi thành thật nói “Bởi vì tôi không có bố, cũng không có mẹ.”
“Ngày nào tôi cũng phải liều mạng kiếm tiền trả nợ.”
“Không có ai thương tôi, không có ai giúp tôi.”
“Cuộc sống của tôi rất khổ.”
“Trước đây, tôi còn từng thật sự nghiêm túc nghĩ đến chuyện đi ch ế t.”
“Ngày hôm đó, anh đã giúp tôi dựng chiếc xe điện mà tôi không thể tự dựng nổi, sau đó hỏi tôi có phải đang buồn không.”
“Tôi biết anh là kẻ lừa đảo.”
“Nhưng tôi vẫn muốn có một người ở bên.”
“Bởi vì khi ấy tôi thật sự quá cô độc.”
“Cho nên tôi giả vờ như không biết gì.”
“Anh muốn chơi tôi, vậy tôi phối hợp với anh.”
“Chỉ đơn giản vậy thôi.”
Tôi nhìn anh ấy, bình tĩnh nói “Giang Hạo Tri, tôi chưa từng yêu anh.”
“Anh cũng chưa từng lừa dối tình cảm của tôi.”
“Vì vậy, anh không cần phải mang cảm giác tội lỗi nặng nề như thế trong lòng.”
“Nhưng bây giờ tôi không muốn ch ế t nữa.”
“Tôi đã có một cuộc đời mới.”
“Cho dù chỉ một mình bước tiếp, tôi cũng không còn sợ hãi.”
“Cho nên, tôi không cần anh.”
“Anh cũng…”
Tôi dừng lại một thoáng.
“Đừng đến làm phiền tôi nữa, được không?”
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
