Chương 5
15
Đến khi tận mắt thấy Yến Hách thật sự đứng trong phòng tắm và chuẩn bị... cởi nốt quần.
Đầu tôi, vốn mới vừa đỡ đau sau khi tiễn Cẩn Trường An về, lại bắt đầu âm ỉ.
Tôi dùng đúng chiêu lúc nãy đối phó Trường An.
Nắm chặt hai tay Yến Hách đang lăm le bước qua "ranh giới nguy hiểm", nghiêm túc gọi “Yến Hách.”
“Hửm?”
Người đàn ông trước mặt từ trên xuống dưới đều toát lên vẻ gợi cảm.
Tôi cố nén đau lòng, tiếc nuối nói “...Em không muốn xem, em nói một đằng nghĩ một nẻo.”
Tôi trợn tròn mắt vì câu nói trúng tim đen của anh.
“Còn chẳng phải tại anh dẫn em lệch đường trước sao! Với lại… có ai bị thương thành thế này mà còn đòi tắm chứ?”
“Có anh.”
Yến Hách đáp rất bình thản.
Thấy tôi còn định nói gì, anh giải thích thêm “Người dính nhớp quá, rất khó chịu.”
Tôi rất muốn hỏi “Yến Hách, anh còn nhớ mình là chó sói không vậy?” nhưng cuối cùng chỉ biết thở dài.
“Nếu khó chịu thì để em lau người cho anh, đợi em đi lấy ghế. Còn anh… không được đụng vào nước.”
Yến Hách ngồi lên ghế, hai tay ôm lấy eo tôi, vùi mặt vào hõm vai tôi.
Giọng nói trầm trầm truyền ra.
“Bạch Tùng… đây là lần đầu tiên… có người tắm cho anh.”
“Đây không phải tắm.”
Tôi mặt không đổi sắc sửa lại.
Trong lòng thầm cảm thấy may mắn, nếu không phải mỗi sáng đều bị thân thể của Yến Hách "rèn luyện thị giác" thì bây giờ tôi thật sự chẳng biết nên đặt mắt vào đâu.
Tôi cẩn thận tránh những chỗ bị thương, dùng khăn ấm lau từng chút một, đồng thời cảm nhận được cánh tay ôm quanh eo mình càng lúc càng siết chặt.
Rất lâu sau, tôi nghe anh khẽ hỏi.
“Em... có muốn nghe anh kể một câu chuyện không?”
Không biết có phải vì bị thương hay không.
Tối nay, tôi cảm thấy Yến Hách yếu đuối hơn mọi khi.
Sự ỷ lại trái ngược ấy vừa khiến tôi buồn cười lại vừa thấy đau lòng.
“Kể đi.”
Tôi đưa một tay lên xoa đầu anh, hai chiếc tai lông xù bị tôi vuốt ép xuống.
Đến khi buông tay lại bật ngược trở về.
“Ngày xửa ngày xưa… có một con sói xám.”
Tôi vừa bật cười đã bị Yến Hách ngẩng đầu lên nhìn bằng ánh mắt đầy u oán.
Tôi hắng giọng, nghiêm túc nói “Xin mời kể tiếp.”
“Ngày xửa ngày xưa, có một con sói xám. Một ngày nọ… trong nhà nó đột nhiên xuất hiện một con người.”
Con người ấy rất nhỏ bé.
Mỏng manh.
Chỉ cao đến vai sói xám.
Trên người đầy thương tích.
Cô van xin sói xám đừng tố cáo mình.
Sói xám mềm lòng.
Cho cô ở lại.
Con người cũng cố gắng hết sức để báo đáp.
Đó là thời đại chiến tranh khắp nơi nhưng căn nhà của sói xám…
Lại giống như căn nhà gỗ giữa mùa đông.
Lửa trong lò luôn cháy rực.
Ấm áp.
Sói xám cẩn thận giấu người con gái hiền lành dịu dàng của mình trong nhà.
Không để cô phải nhìn thấy sự tàn khốc bên ngoài.
Giữa tiếng khóc than khắp nơi, hai người dựng nên một mái ấm nhỏ.
Họ sống bên nhau rất lâ, rất hạnh phúc.
Sau này họ còn có một sói con, sói con lớn lên từng ngày nhưng sói xám không có đủ sách để con học.
Anh dịu dàng an ủi người vợ loài người của mình giống như mọi ngày.
Mỉm cười nói “Anh đi một lát sẽ về.”
Người vợ vẫn lo lắng nhưng cô lựa chọn tin tưởng anh.
Đến tối.
Quả thật…
Sói xám đã trở về.
Chỉ là…
Đó là một con quái vật đã hoàn toàn mất lý trí.
Chỉ còn biết ăn thịt người.
Sói con tận mắt nhìn thấy.
Người cha ngày thường ngay cả dao cũng không cho mẹ chạm vào.
Người luôn coi mẹ là báu vật.
Mỗi đêm đều ôm mẹ vào lòng ngủ.
Bảo vệ mẹ bằng tư thế tuyệt đối.
Lại ngay trước mặt nó.
Cắn xé.
Nuốt chửng.
Người vợ mình yêu nhất.
Không còn sót lại gì.
Cuối cùng, con sói ấy phá cửa sổ lao đi, biến thành một hồn ma lang thang giữa chiến tranh.
Để lại căn nhà cháy rực.
Và…
Khắp sàn nhà.
Đều là máu thịt.
16
Yến Hách nhẹ nhàng cọ đầu vào má tôi, mái tóc mềm mang theo chút ngứa ngáy.
Tôi cố nén cảm giác chua xót dâng lên trong lòng không nói thêm gì.
Cho đến tối, Yến Hách vẫn giữ hình người đứng cạnh giường lặng lẽ nhìn tôi.
Thấy tôi khó hiểu nhìn lại, anh mới giải thích “Sau khi bị thương… anh không thể tùy tiện biến về dạng sói, vết thương sẽ nứt ra lần nữa.”
Tôi gật đầu, dịch người vào phía trong giường, chừa ra nửa chỗ cho anh.
Hoàn toàn quên mất ngoài phòng khách vẫn còn sofa.
Chỉ có thể nói, tối nào tôi cũng ôm Yến Hách lúc anh biến thành sói ngủ, ôm riết thành quen.
Nên giờ nằm chung giường với anh trong hình người tôi cũng chẳng thấy có gì không ổn.
Yến Hách nằm xuống, rất tự nhiên ôm tôi vào lòng giống hệt những lần trước.
Dựa vào ưu thế thân hình cao lớn, bao trọn lấy tôi.
“...Sói con sau đó thế nào?”
Im lặng rất lâu, cuối cùng tôi vẫn không nhịn được mà hỏi.
“Sói con à...”
Yến Hách đặt cằm l*n đ*nh đầu tôi, chậm rãi vuốt tóc.
“Nó sợ đến mức ngây dại, trốn trong nhà không dám ra ngoài.”
Sói con sợ con quái vật bên ngoài.
Nó dựa vào số thức ăn còn sót lại trong nhà mà sống.
Sống rất lâu, lâu đến mức ruồi nhặng bay đầy khắp phòng.
Khi thức ăn cạn sạch, nó nhớ lại câu chuyện từng được nghe.
Bèn treo một bộ quần áo màu đỏ ngoài cửa sổ, dùng phẩm màu viết lên đó thật to một chữ "Người."
Đó là chữ đầu tiên sói xám từng dạy nó.
“...Sau đó thì sao?”
Ngực tôi nghẹn lại, hít thở cũng khó khăn, khàn giọng hỏi.
“Sau đó… sói con được cứu. Được một người đàn ông loài người đưa về nuôi.”
Lúc này tôi mơ hồ nhận ra, điều Yến Hách thật sự muốn nói.
Tôi ngẩng đầu, khẽ hôn lên mí mắt anh.
Yến Hách ngoan ngoãn nhắm mắt.
Bàn tay chậm rãi.
Nhẹ nhàng.
Có tiết tấu.
Vỗ lên lưng tôi giống như dỗ một đứa trẻ ngủ.
“Người ấy… từng có một người yêu nhưng bà đã mất trước khi ông nhặt được nó. Ông coi sói con như con trai, chăm sóc nó, dạy nó đọc sách. Ngay trong địa ngục ấy… vẫn để nó mỗi ngày đều được ăn đồ ăn tươi. Sau này, cuộc sống dần khá hơn, không còn phải trốn mãi trong nhà, muốn đi đâu thì đi. Sói con nghịch hơn cả trẻ con loài người, thường xuyên biến thành sói chạy loạn khắp nhà. Đến tuổi nổi loạn, nó còn làm vỡ cả món đồ quý nhất mà người ấy cất giữ.”
Trong tiếng kể trầm thấp của Yến Hách, tôi dần dần chìm vào cơn buồn ngủ.
“Nhưng bây giờ… sói con phát hiện ra một bí mật, một bí mật của người đã nuôi nó. Một bí mật… nó không thể bảo vệ cũng không thể quay đầu.”
“Bạch Tùng.”
Ngay trước khi ý thức hoàn toàn chìm vào bóng tối, tôi nghe thấy giọng Yến Hách nghẹn lại, mang theo tiếng nức nở bị kìm nén.
“...Anh phải làm sao đây?”
17
Sau đêm đó, Yến Hách không có biểu hiện gì khác thường chỉ là bận hơn trước một chút.
Buổi tối, anh vẫn như mọi khi, hoặc biến thành một con sói to đùng nằm sấp bên mép giường tôi ngủ, hoặc nằm dạng hình chữ X ngoài phòng khách, ngáy ngon lành.
Thỉnh thoảng anh cũng chen lên giường ngủ cùng tôi, nhưng thời tiết ngày càng nóng, tôi không chút nể tình đá văng "nguồn phát nhiệt lớn nhất" này ra xa.
Lúc đầu, sau vài lần bị tôi đá xuống, Yến Hách chỉ thuận thế nằm luôn dưới đất ngủ tiếp.
Về sau, mỗi lần tôi lại đá, anh sẽ mặt không cảm xúc biến trở về hình người rồi chỉnh điều hòa xuống mức lạnh nhất.
Kết quả…
Người chịu khổ lại là tôi, chỉ có thể quấn chặt chăn trong vô thức vẫn cứ cọ về phía nguồn nhiệt ấm áp bên cạnh.
“Bạch Tùngggg!!”
Người phụ nữ xinh đẹp đang gào thét gọi tên tôi trước mặt là người được Trình Tiền Dịch bảo vệ.
Còn Trình Tiền Dịch chính là đội trưởng đội hai, người lần trước đã ôm chúng tôi nhảy khỏi cửa sổ.
Sau sự kiện lần trước, mọi người trong khu dân cư thường xuống sân tụ tập trò chuyện, dần dần cũng trở nên thân thiết.
Diệp Vân lao thẳng tới, nắm lấy vai tôi lắc tới lắc lui.
“Cứu tôi với! Thu nhận tôi đi! Giúp tôi đi! Trình Tiền Dịch hai ngày nay rụng lông điên cuồng, tôi sắp phát điên rồi!”
Bị lắc đến mức giọng tôi cũng run theo.
“Không phải… Yến Hách cũng rụng lông mà… Lượng lông của anh ấy còn đủ nhồi thành cả một cái chăn mùa đông ấy chứ...”
Diệp Vân chẳng thèm nghe, cô ấy ngồi phịch luôn lên người tôi, hai tay ôm cổ tôi khóc ròng.
“Con tôi dị ứng lông mèo! Suốt một tuần rồi không ngủ nổi giấc nào!”
Trình Tiền Dịch mặt đen sì bước tới, gật đầu chào tôi rồi một tay kéo Diệp Vân vác lên vai mang đi.
Chưa đi được hai bước đã nghe tiếng anh nghiến răng ken két.
“Con mẹ nó… tôi là sư tử!”
Tôi bật cười nhìn hai người họ đi xa.
Ngồi trên ghế đá trong vườn hoa, nghe Cẩn Trường An và đồng đội đùa giỡn.
Ngước nhìn bầu trời xanh thẳm trên cao, xe buýt bay lơ lửng chạy đúng tuyến, lên xuống như thường.
Mọi thứ vẫn y hệt ngày trước, hoàn toàn không nhìn ra dưới lớp bình yên ấy đang che giấu bao sóng ngầm.
Sắp đổi trời rồi.
Tôi nghĩ vậy.
“Trường An.”
Tôi mỉm cười gọi cậu thiếu niên cách đó không xa.
Hiếm khi thấy cậu được thả lỏng, đang chơi đùa vui vẻ.
“Sắp mưa rồi. Chúng ta về th…”
Lời còn chưa dứt, phía xa bỗng bùng lên một cột lửa khổng lồ.
Ngay sau đó, một tiếng nổ vang trời truyền tới.
ĐÙNG!!!
Luồng khí từ vụ nổ thổi tới chỗ tôi, đến nơi chỉ còn là một cơn gió nhẹ.
Tôi nhìn thấy Cẩn Trường An lao về phía mình, đôi tai hồ ly dựng thẳng, lông trên người hơi dựng lên.
Cho thấy chủ nhân của chúng đang cực kỳ căng thẳng.
“Hướng đó là...”
Cẩn Trường An nhìn theo ánh mắt tôi, sắc mặt dần trở nên nghiêm trọng.
“...Cục Bảo Hộ.”
Trong đầu tôi lập tức hiện lên bóng dáng Yến Hách cùng với cảm giác bất thường rất nhỏ mà tôi vẫn luôn cảm nhận được trong mấy ngày qua.
Đúng rồi, lâu như vậy, tôi chưa từng nghe Yến Hách nhắc đến bất kỳ tin tức nào về những vụ thú nhân phát cuồng.
Dù là trên bản tin hay trên mạng.
Có người đang cố tình tạo ra vẻ bình yên giả tạo, muốn nhân cơ hội tóm lấy kẻ đứng sau màn.
Tôi nắm lấy cánh tay thiếu niên đang định ôm mình.
“Trường An! Đưa chị tới đó!”
“Bên đó nguy hiểm lắm.”
Cẩn Trường An nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ từ chối.
Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cậu.
Nhìn đôi mắt xinh đẹp ấy dần hiện lên vẻ bất đắc dĩ.
Chiếc đuôi bông phía sau cứ phe phẩy qua lại.
Cuối cùng cậu vẫn đầu hàng, nhẹ nhàng bế tôi lên, giọng đầy oán trách.
“Chị đúng là… biết rõ em thích chị nên lần nào cũng đưa ra những yêu cầu khiến em khó xử.”
Tôi mỉm cười.
“Ừ, cảm ơn em, Trường An.”
18
Trước cổng Cục Bảo vệ khói đặc cuồn cuộn, thú nhân của Cục Đặc cần trong trang bị chiến đấu đứng kín bên ngoài tòa nhà, hàng chục tia laser ngắm bắn từ pháo hạng nặng đều tập trung vào cánh cổng.
Khói bụi sau vụ nổ vẫn phủ kín đại sảnh, từng mảng đá vụn không ngừng rơi xuống.
Có người thấy chúng tôi liền quát lớn “Người không có nhiệm vụ không được lại gần! Trong không khí có khí độc! Lùi lại!”
Nói xong, anh ta ném sang một chiếc mặt nạ phòng độc từ chiếc xe bọc thép bên cạnh. hai người khác nhanh chóng chạy tới trước mặt chúng tôi, một người cầm sẵn ống tiêm.
Tôi còn chưa kịp hỏi “Chuyện gì…”
Thì đã thấy một cánh tay đưa ra chắn trước mặt.
Là tay của Cẩn Trường An.
Nhưng những chiếc móng vuốt sắc nhọn cùng lớp lông dày bất ngờ phủ kín cánh tay khiến gương mặt cậu lúc này càng thêm nghiêm nghị.
Cậu nghiến răng nói với người cầm kim tiêm “Ch/ết tiệt... tiêm thêm một mũi nữa, liều lượng không đủ.”
“Yên tâm, đây là thuốc chưa pha loãng, lát nữa sẽ ổn thôi.”
Người còn lại vừa đeo mặt nạ phòng độc cho Cẩn Trường An vừa nhìn những dấu hiệu thú hóa trên cơ thể cậu, rồi nói “Mau đặt cô ấy xuống.”
Lúc này Cẩn Trường An mới sực tỉnh, vội vàng buông tôi xuống, cậu còn chưa kịp xin lỗi thì…
Rầm!
Cửa sổ tầng hai đột nhiên vỡ tung, một bóng đen khổng lồ rơi thẳng xuống đất, cơ thể phát ra tiếng gãy xương rợn người.
“Không phải đội trưởng Yến.”
Cẩn Trường An che chắn tôi phía sau, nhanh chóng nhận ra thân phận người kia nhưng ngay sau đó, gương mặt cậu cứng đờ.
“Sao... lại là Hội trưởng Liên hiệp khu Tây…”
Ngay sau đó, tầng hai lại vang lên tiếng súng cùng tiếng đánh nhau, tia lửa bắn tung tóe.
Liên tiếp có thêm vài bóng người nhảy từ cửa sổ xuống, trong đó còn có mấy thú nhân đã hoàn toàn thú hóa.
Tay chân họ đều bị còng, đầu mang thiết bị khóa miệng cỡ lớn, chỉ có thể nghiến răng gầm gừ dữ tợn.
Cùng lúc đó còn có hai người mặc đồng phục Đặc cần bước ra, họ đến báo cáo gì đó với người chỉ huy ngoài cửa.
Người chỉ huy chỉ gật đầu, không hạ thêm mệnh lệnh nào.
Bên trong rõ ràng vẫn còn người.
Hai bên cứ giằng co như vậy.
Không biết đã qua bao lâu.
Cộc... cộc…
Giữa bầu không khí tĩnh lặng, tiếng bước chân vang lên từ bên trong.
Ngay từ lúc âm thanh còn chưa rõ, tất cả mọi người đã đồng loạt giương súng, chĩa thẳng về phía cửa.
Dần dần, trong làn khói, bóng dáng Cục trưởng Giang xuất hiện.
Ông vẫn bước đi ngay ngắn như mọi khi, bộ đồng phục vốn chỉnh tề chỉ dính thêm chút bụi bặm, vài lọn tóc rơi xuống bên má.
Trên môi ông vẫn là nụ cười hiền hậu quen thuộc.
Chỉ khi nhìn thấy tôi, trong mắt ông mới thoáng hiện chút bất ngờ... rồi một tia yên lòng mà tôi không hiểu nổi.
“Cục…”
Cẩn Trường An vừa cất tiếng thì nghẹn lại.
Đồng tử cậu co rút.
Bởi vì…
Phía sau Cục trưởng…
Là Yến Hách.
Cánh tay phải đã hoàn toàn thú hóa bị bẻ gãy, vô lực buông thõng bên người.
Máu đen hòa lẫn bụi đất phủ đầy gương mặt, chỉ còn đôi mắt xám nhạt vẫn sáng rực, chăm chú nhìn người đứng trước.
Thần sắc Yến Hách vô cùng bình tĩnh như thể người ông đang dùng súng chĩa vào không phải Cục trưởng của mình, mà chỉ là một kẻ gây rối ven đường.
Tôi nhìn thấy anh khẽ hạ mắt, giọng nói không hề dao động vang lên “Cục trưởng Giang, ông bị tình nghi cấu kết với Hội trưởng Liên hiệp khu Tây cùng đồng phạm, sản xuất trái phép dược phẩm hóa học, tạo ra các vụ kh*ng b* khiến nhiều thú nhân thiệt mạng. Theo lệnh, ông sẽ bị áp giải đến Tòa án Tối cao Khu Trung tâm để xét xử. Trong thời gian này, toàn bộ quyền tự do của ông sẽ bị tước bỏ.”
Yến Hách dừng lại một chút.
“Ông còn điều gì muốn nói không?”
Cục trưởng chỉ lắc đầu, ông bình thản đáp “Đi thôi.”
Yến Hách lặng lẽ bàn giao ông cho lực lượng áp giải.
Tôi nhìn thấy trước khi bước lên xe giam giữ, Cục trưởng khẽ vỗ vai trái còn lành lặn của Yến Hách.
Ông nói vài câu rất nhỏ.
Thân hình vốn luôn vững vàng của Yến Hách khẽ run lên.
Ngay sau đó anh quay người, sải bước về phía chúng tôi.
Thì ra, anh đã sớm biết chúng tôi đứng ở đây.
Đôi mắt Cẩn Trường An đỏ hoe, cậu nghẹn ngào hỏi “Em... có thể đi tiễn Cục trưởng không?”
Yến Hách khẽ gật đầu.
“Đi đi.”
Nhân viên y tế và hậu cần bắt đầu thu dọn hiện trường.
Người của Cục Đặc cần cũng lần lượt rời đi theo đoàn áp giải.
Cuối cùng, Yến Hách nhìn tôi, khóe môi anh hơi cong lên nhưng nụ cười ấy không hề chạm tới đáy mắt.
“Đi cùng anh tới bệnh viện nhé, Bạch Tùng.”
Anh cười nhạt.
“Hơi đau một chút.”
Tôi không biết lúc ấy mình nên nói gì, chỉ có thể bước tới, nhẹ nhàng ôm lấy người đàn ông trước mặt.
Ôm lấy thân thể đầy thương tích của anh.
Ôm lấy cả trái tim đang bất lực ấy.
Lúc Yến Hách bị thương, tôi không khóc.
Lúc anh kể về thân thế của mình, tôi cũng không khóc.
Nhưng giờ đây nhìn Yến Hách vẫn cố mỉm cười, nước mắt tôi cuối cùng cũng không thể kìm nén được nữa.
“Yến Hách…”
“Yến Hách…”
“Yến Hách…”
Tôi không ngừng gọi tên anh, chỉ mong có thể xua tan nỗi bi thương vô tận trong đôi mắt ấy.
Yến Hách dùng cánh tay trái ôm ngược lấy tôi, khẽ cười.
“Đừng khóc, anh vẫn ổn mà.”
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
