Chương 1
Tân đế đăng cơ, ra lệnh cho Ngự thiện phòng tiến hành thử món ăn.
Không thử món gì khác, chỉ làm một bát canh đậu phụ cải thảo.
Kiếp trước, Hoàng thượng nếm thử bát canh ta làm, trước mặt mọi người rơi lệ, lập tức phong ta làm Quý phi.
Ta được sủng ái suốt mười năm.
Thế nhưng trong một sớm một chiều lại bị biếm làm thứ dân.
Hóa ra, Tiêu Ngân năm đó thử món ăn, chỉ là để tìm ra cung nữ nhỏ năm xưa từng đưa cơm cho ngài trong lãnh cung.
Người đó vốn dĩ không phải là ta.
Vậy mà ta lại vô tình nấu ra được hương vị trong ký ức của ngài.
Tiêu Ngân khăng khăng cho rằng ta lừa quân, phạt ta tới Dịch Đình giặt giũ sám hối.
Phi tần trong cung đổ thêm dầu vào lửa, ta cuối cùng bị gi/ày v/ò mà ch/ết.
Sống lại một đời, ta không muốn bước chân vào chốn thiên gia kia nữa.
Vì vậy, trước khi canh được bắc xuống bếp lần này.
Ta lặng lẽ đưa tay, thêm vào trong đó một nắm lớn rau mùi.
Rau mùi rải kín mặt canh, sắc xanh mướt đầy bắt mắt.
Ta không dám làm bát canh quá khó ăn, tránh việc làm thiên tử nổi giận.
Nhưng cũng không thể làm ra hương vị giống hệt kiếp trước.
Đành phải dùng cách này vậy.
Quả nhiên, Tiêu Ngân chỉ nếm một ngụm liền buông thìa xuống.
Ta quỳ ở hàng cuối cùng trong đại điện.
Không nhìn rõ sắc mặt của ngài.
Chỉ nghe thấy giọng nói nhàn nhạt, không chút gợn sóng.
"Không phải hương vị này, bát tiếp theo."
Trái tim đang treo ngược cuối cùng cũng đã hạ xuống.
Ta lau mồ hôi trên trán, lúc này mới nhận ra toàn thân mình đã nhũn ra từ lâu.
Việc thử món ăn vẫn diễn ra tuần tự như cũ.
Từng bát canh nóng được dâng lên, lại bị Hoàng thượng lắc đầu phủ quyết hết bát này đến bát khác, liên tục bị mang xuống.
Trời dần dần tối sầm lại.
Kiếp này, Tiêu Ngân vẫn không thể đạt được ý nguyện.
Ngài đứng dậy, mệt mỏi nhìn quanh.
Trong điện nến sáng trưng, mỹ nhân như mây.
Bốn mươi bảy cung nữ của Ngự thiện phòng đều ở đây, không sót một ai.
Thế nhưng không có một người nào là ân nhân mà ngài ngày đêm nhọc công tìm kiếm.
Trong số đó, ta cúi đầu thấp nhất, thân mình không ngừng run rẩy, chỉ sợ đối diện với ánh mắt của ngài.
Thật may mắn.
Ánh mắt sắc lạnh kia chỉ dừng trên người ta chớp nhoáng, rồi lại thản nhiên dời đi.
"Tất cả lui xuống đi."
Đế vương chắp tay sau lưng, dáng vẻ vô cùng cô liêu.
Khi ta trở về phòng nghỉ ở Ngự thiện phòng, trời đã tối mịt.
Các cung nữ nằm trên giường chung, nhỏ giọng bàn tán về chuyện kỳ lạ hôm nay.
"Thật kỳ lạ, sao Hoàng thượng nhất định bắt mọi người chúng ta phải làm một bát canh đậu phụ cải thảo chứ?"
"Đây gọi là đại đạo chí giản, muội thì biết cái gì! Ngụy công công nói rồi, ai làm ra được hương vị Hoàng thượng muốn, sẽ được ban thưởng trăm lạng bạc đấy!"
Đâu chỉ trăm lạng.
Kiếp trước, Tiêu Ngân nếm thử bát canh ta làm, lập tức phong ta làm Quý phi.
Vị đế vương tàn nhẫn đã phải đấu tranh từ những con hẻm tối tăm trong lãnh cung.
Vậy mà lại vì một bát canh đậu phụ cải thảo bình thường mà đỏ hoe mắt.
Ta không hiểu đầu đuôi, chỉ ngỡ ngài kinh ngạc vì tài nghệ nấu nướng của ta.
Sau khi được phong phi, Tiêu Ngân hết mực chăm sóc ta.
Ban đầu ta đối với ngài chỉ có cảm kích và cung kính. Năm tháng dài lâu, dần dần nảy sinh tình cảm.
Ta không giỏi sinh nở, nhưng vẫn ngày ngày uống thuốc đắng. Mãi đến khi suýt nữa băng huyết, mới sinh hạ được một đôi nhi nữ cho ngài.
Ta ngỡ rằng mọi thứ đều đáng giá.
Cho đến bữa tiệc sinh thần của tiểu công chúa, Tiêu Ngân đến muộn, ngài đùng đùng giận dữ, giáng một cái t/át thật mạnh vào mặt ta.
"Tiện phụ này! Dám giả mạo thân phận, lòng dạ thật quá hiểm độc!"
Ta hoảng sợ không biết làm sao, nước mắt lã chã rơi.
Đêm đó, ngài tước đoạt phong hiệu, phạt ta phải quỳ dài.
Thế nhưng quỳ đến khi đầu gối chảy m//áu, ta vẫn không biết mình rốt cuộc đã làm sai điều gì.
Cho đến khi Dung Tần, người luôn đố kỵ với ta, ngồi trên Phượng Loan Xuân Ân xe, hiên ngang đắc thắng đi ngang qua chỗ ta quỳ.
Ả ôm đứa nhỏ trong lòng, tiếng cười giòn giã vang lên.
"Tiểu công chúa hãy nhìn xem, đây chính là kết cục của kẻ lừa đảo!"
Công chúa Đoan Hòa đáng thương mới ba tuổi, khóc đến đỏ bừng cả mặt, miệng gọi nương nương rồi lao về phía ta.
Tim ta đau như c//ắt, dập đầu cầu xin Dung Tần cho ta biết sự tình.
"Năm đó Hoàng thượng thử món ăn, là muốn tìm ra ân nhân đã từng tiếp tế lương thực cho ngài ấy ở lãnh cung. Không ngờ tiện tì như ngươi lại dám khi quân phạm thượng!"
"Hoàng thượng nhất thời hứng khởi tra lại sổ sách, mới phát hiện năm mùa đông đó ngươi đã xuất cung thăm người thân, căn bản không thể nào là người đã đưa cơm cho ngài ấy!"
Thì ra là vậy...
Ta quả thực chưa từng đưa cơm cho ngài ấy.
Thế nhưng, chỉ có ta mới nấu ra được hương vị trong ký ức của ngài ấy mà thôi!
Đêm đó gió lạnh thấu xương. Tiếng khóc của Đoan Hòa ai oán, dần xa khuất theo cỗ xe ngựa.
Ta quỳ suốt ba ngày ba đêm, nhưng cũng chẳng thể cầu được một cơ hội giải thích.
Ngược lại còn bị phạt tới Dịch Đình giặt giũ để sám hối.
Giữa mùa đông giá rét, áo rách cơm thiu. Chẳng bao lâu sau, dưới sự sắp đặt ngầm của Dung Tần, ta đã bị dày vò đến chếc.
Một kiếp này.
Chẳng qua cũng chỉ như ân tình đế vương, như dòng nước chảy trôi, vội vã chẳng bao giờ ngoảnh lại.
Trước lúc lâm chung, ta đẫm lệ nhìn bức tường cung điện đỏ thắm như lồng giam.
Đế vương gia là nơi vô tình nhất. Nếu có kiếp sau, Tiêu Ngân, ta tuyệt đối sẽ không bao giờ lại gần ngươi nữa.
Ta bừng tỉnh từ trong cơn ác mộng.
Hai bên má đã đẫm vết lệ.
A Ngọc cầm khăn tay lau mặt cho ta, vẻ mặt đầy lo lắng.
"Lục Điều tỷ tỷ, sao tỷ lại khóc đến đau lòng như thế trong mơ vậy?"
A Ngọc là tỷ muội tốt nhất của ta trong cung, bản tính đơn thuần lương thiện.
Cũng là tiểu đồ đệ do một tay ta nuôi nấng.
"Không sao, chỉ là ác mộng thôi." Ta lau nước mắt, miễn cưỡng đáp.
"Có phải tỷ tỷ khóc vì hôm nay không nhận được ban thưởng?" A Ngọc bất bình thay cho ta.
"Trong cả Ngự thiện phòng ai mà không biết trù nghệ của tỷ là nhất, ngàn vạn lần đừng nản lòng!"
Ta bật cười khổ sở.
Trong lòng lại chợt nhớ tới điều gì đó, bỗng hẫng đi một nhịp.
Phải rồi, ta nhập cung từ năm sáu tuổi, là trù nương xuất sắc nhất Ngự thiện phòng.
Những năm qua ta từng dạy dỗ đồ đệ, cũng từng truyền lại thực đơn.
Tiểu cung nữ đưa cơm năm đó, liệu có phải là kẻ đã trộm học kỹ nghệ của ta không?
Người đó là ai, cho đến khi chếc ta vẫn không hề hay biết.
Ta chỉ biết, mùa đông năm Vĩnh Hy thứ tám, Tiêu Ngân mười ba tuổi đắc tội Tiên đế, bị giam trong lãnh cung.
Ngài ấy bị chịu hình phạt trượng, di chứng ở chân chưa lành, hèn mọn tựa như bụi đất.
Vậy mà lại có một tiểu cung nữ đeo tay áo túm của Ngự thiện phòng, lặng lẽ đưa cơm canh thuốc men cho ngài ấy.
Tự ý xông vào lãnh cung là trọng tội. Thế nên thiếu nữ đó luôn tới vào đêm khuya, đặt bát xuống là chạy mất.
Tiêu Ngân không thể đi lại, không cách nào đuổi theo, nên cũng chẳng biết rõ chân dung người đó.
Việc bị giam cầm là nỗi đau khổ tột cùng của ngài ấy, nên kiếp trước ngài ấy chưa từng trò chuyện với ta về chuyện này.
Cho đến khi Dung Tần khích bác, ngài ấy đi kiểm tra sổ sách, mới phát hiện năm đó ta đã xuất cung thăm người thân.
Đúng là mùa đông năm Vĩnh Hy thứ tám, tỷ tỷ ruột của ta đổ bệnh nặng.
Ta cầu xin ân điển của Thái Hậu, xuất cung chăm sóc, cho đến tận tháng hai đầu xuân mới trở về.
"A Ngọc, mùa đông năm Vĩnh Hy thứ tám, trong Ngự thiện phòng có từng xuất hiện chuyện gì khác thường không?"
Ta tiện miệng hỏi.
Không ngờ A Ngọc chợt trừng to mắt.
Nàng ta thần sắc hoảng hốt, một lúc lâu sau mới lắc đầu lia lịa.
"Không có."
A Ngọc không hề nói gì cả.
Thế nhưng trực giác mách bảo ta rằng, nàng ấy đã che giấu điều gì đó.
Năm đó Tiêu Ngân đắc tội Tiên đế, là do án mưu nghịch của mẫu tộc Bùi thị.
Vụ án này vô cùng th/ảm kh/ốc. Bùi Quý Phi tự vẫn, cả nhà họ Bùi đều bị xử ch//é/m.
Lẽ nào, người đưa cơm lại có liên quan đến Bùi thị?
Việc này quả thực rất kỳ lạ. Rốt cuộc thì một tiểu cung nữ bình thường, sao có gan dám tự ý xông vào cấm đình...
Càng nghĩ sâu, ta càng thấy rợn tóc gáy.
.....
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
Lục Điều - Bách Sự Linh