Chương 9: Nhà Ma ám (9)
Lúc này, ba con hẻm ngay chỗ ngoặt phía Đông trong phường Bình Khang khác hẳn hồi trưa. Ngoài phố, xe ngựa rầm rập, người qua kẻ lại đông đúc; trong nhà, tiếng đàn sáo du dương cùng tiếng nói cười rộn rã, khung cảnh hết sức náo nhiệt.
Ba người Chu Kỳ, Tạ Dung, Thôi Dập dẫn mấy người hầu đi giữa các hạng khách làng chơi, nào là cậu ấm nhà quyền quý phóng khoáng, nào là thanh niên ăn vận kiểu thư sinh, nào là thương nhân mặc lụa là gấm vóc. Thỉnh thoảng, mấy người cũng gặp đồng liêu trong triều mặc thường phục đến đây thư giãn, không thể không dừng lại chào hỏi, hàn huyên đôi câu.
Chu Kỳ ngoảnh đầu, trông thấy một vị nương tử đang bước lên xe ngựa. Tuy cô nàng đang đội mũ có mạng che, không nhìn rõ dung mạo, nhưng chỉ riêng vóc người ấy cũng coi là một mỹ nhân. Sau lưng cô nàng có một hầu gái ôm đàn tỳ bà và một hầu gái xách hành lý, xem chừng là đến nơi nào đó dự tiệc.
Thôi Dập cười nói – Này, cô cứ nhìn chằm chằm như thế, coi chừng người ta hiến thân cho đấy.
Chu Kỳ liếc xéo chàng – Chẳng lẽ tôi còn không nuôi nổi nàng ấy à?
Thôi Dập – … Cô nuôi nổi thật à?
Nghĩ đến khoản tiền lương còn thừa lại của mình tháng này, Chu Kỳ hơi mím môi, tắt tiếng nghẹn lời.
Chẳng mấy khi khiến nàng cứng họng, Thôi Dập có vẻ khoái trá lắm, lên tiếng khuyên bảo – Cũng may cô không phải thật sự là…
Chiếc xe ngựa kia đi ngang qua đám người Chu Kỳ. Phía đối diện, có một đứa bé xách hộp thức ăn đang mải miết cúi đầu đếm tiền. Ngẩng đầu lên chợt thấy xe ngựa chạy sát bên cạnh, đứa bé vội vàng né đi, nào ngờ lại đâm sầm vào người Tạ Dung, mấy đồng tiền trên tay rơi vãi đầy đất.
Bọn thị vệ, người hầu vội vàng xông tới, quát lớn – Thằng nhãi ăn mày kia! Mắt mũi để đâu thế hử!
Đứa bé chừng tám chín tuổi, mặt gầy nhom, da đen đúa, đôi mắt hết sức linh hoạt, quỳ mọp dưới đất xin tha – Con đi đường không có mắt, cầu quý nhân tha cho con.
Bọn người hầu định đến xách nó đi thì thấy Tạ Thiếu khanh cúi người nhặt mấy đồng tiền lên, đưa trả cho đứa bé kia – Sau này đi đường để ý một chút.
Đứa bé rối rít cảm tạ, luôn miệng nói mấy lời may mắn, hài hước như “chúc quý nhân như Văn Khúc hạ phàm, thăng quan phát tài, cưới được vợ đẹp tựa như tiên”, có lẽ nó đã quen hầu khách ở trong phường.
* Nguyên văn “文曲” (văn khúc): hay còn gọi là “Văn Khúc tinh quân” là vị tinh tú chuyên cai quản công danh và thi cử của con người thế gian. “Văn Khúc hạ phàm” ý chỉ người học cao, tài rộng, hiểu biết nhiều.
Chu Kỳ và Thôi Dập đều bật cười. Bọn người hầu cũng cười theo – Mau đi đi.
Đứa bé vừa cười hì hì vừa đứng dậy, xách hộp thức ăn chạy biến đi như chớp.
Chu Kỳ trông theo bóng dáng nho nhỏ của đứa bé, rồi nghiêng đầu nhìn Tạ Dung, chẳng hiểu sao nàng bỗng nhớ đến hồi mình còn bé. Lúc đó, nàng khá khờ khạo, ăn nói vụng về, thường xuyên bị bọn thái giám lớn tuổi hơn bắt nạt, đâu có thông minh, lanh lợi được như đứa bé kia. Lúc bảy tám tuổi, nàng từng bị một thằng nhãi đá cho mấy cú đau điếng, đến tối còn ho ra cả máu…
– Đang nhìn gì thế?
– Có nghĩ gì đâu? Chẳng qua là nghĩ khi nào Thôi Thiếu doãn và Tạ Thiếu khanh sẽ “cưới được vợ đẹp tựa như tiên” ấy mà. – Chu Kỳ nhắc lại lời của đứa bé kia.
Thôi Dập ngày nào cũng bị Trưởng Công chúa giục cưới, vẻ mặt anh như thể “cô làm sao thế, khi không lại khều qua chuyện này làm gì”. Còn Tạ Dung tỏ vẻ như chả nghe được, chắp tay sau lưng đi về phía trước.
Thuận tiện trêu ghẹo bọn họ một phen xong, Chu Kỳ cảm thấy thoải mái hơn. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cưới vợ thì có gì không tốt chứ? Nếu nàng là một thằng đàn ông, có một ngôi nhà ba gian, bốn mẫu ruộng, một con trâu, vợ trẻ con thơ, chăn ấm nệm êm, không biết sẽ vui vẻ nhường nào…
Ba người đi tới bên ngoài giáo phường, nơi quản lý hộ tịch của con hát, ả đào. Đầu mục giáo phường và Lý trưởng của phường Bình Khang đã đứng chờ ở ngoài cửa từ lâu. Thấy ba người tới, họ vội vàng cung kính cúi chào. Nghe Thôi Dập nói muốn tìm người tên “Đan Nương”, Đầu mục giáo phường và Lý trưởng đều bước lên trước định trả lời. Hai người nhìn nhau một cái, Lý trưởng dừng lại, Đầu mục giáo phường cười nói – Thưa đúng là có một nàng tên “Đan Nương”, họ Ngô, sống tại gian nhà trong cùng của hẻm Nam. Nàng này giỏi đánh đàn, cũng có thể ngâm mấy khúc từ nữa ạ.
Vừa nói vừa giở sách ghi chép hộ tịch ra, lật đến mục của “Ngô Đan Nương” rồi dâng lên bằng hai tay. Người hầu nhận lấy rồi trình lên cho Thôi Dập. Thôi Dập nhìn sơ qua, nói nhỏ với Tạ Dung, Chu Kỳ – Ra là gia quyến của tội thần, trước đây là con dâu của Bành Dương Xuân, Thứ sử Nghi Châu, năm nay hai mươi hai tuổi.
Tạ Dung nhìn sang Lý trưởng – Còn hẻm Bắc thì sao?
Hẻm Bắc là nơi ở của đám kỹ nữ, con hát hạ đẳng, vừa đông đúc vừa tạp nham, phần lớn đều là kỹ nữ tự do nên giáo phường không lập danh sách. Lý trưởng sống trong phường này đã lâu nên rất quen thuộc với hẻm Bắc.
Lý trưởng bước lên hành lễ, đáp – Mỗ biết trong hẻm Bắc có hai nàng tên là “Đan Nương”. Một nàng họ Trâu, chừng ba mươi, giỏi ca hát và chơi tửu lệnh*, sống ở sân Thường Xuân.
*
Nguyên văn “酒令” (tửu lệnh): Lối phạt rượu trong bữa tiệc (Tham khảo từ điển Hán Nôm)
Hẻm Bắc khác với hẻm Nam và hẻm Trung, người có tài nơi này cực hiếm, Trâu Đan Nương này được xem là khá tốt trong số đó rồi. Nếu dung mạo xinh hơn chút nữa, có lẽ nàng ta đã chuyển đến hẻm Trung rồi.
– Còn một nàng nữa họ Thường, chừng mười sáu mười bảy, mới đến đây từ năm ngoái, sống ở lầu Dương Liễu.
Lý trưởng cười xoà, nói thêm – Còn liệu có người nào khác tên như vậy không… thì mỗ không chắc lắm, phải điều tra mới biết được. Người ở hẻm Bắc đến rồi đi nhanh quá.
Tạ Dung hỏi – Thường Đan Nương này giỏi cái gì? Lấy gì để thu hút khách?
Lý trưởng lại cười xoà, đáp – Chuyện này mỗ quả thực chưa từng nghe nói. Các cô nàng trẻ tuổi… chắc là tuỳ ý ca hát, nhảy múa, hẳn đều được cả.
Tạ Dung gật đầu. Chu Kỳ nói – Đi thôi nhỉ? Cứ tới chỗ Thường Đan Nương này trước đã.
Tạ Dung gật đầu, Thôi Dập theo sát phía sau, Lý trưởng và Đầu mục giáo phường dẫn đường ở phía trước.
Đi một lát, Thôi Dập tò mò hỏi nhỏ Chu Kỳ – Vì sao không tới chỗ Ngô Đan Nương ở hẻm Nam thì tôi hiểu. Triệu Đại kia chỉ là dân buôn bán nhỏ, không vào được cửa bên hẻm Nam, cũng không lọt vào mắt xanh của kỹ nữ hạng sang nơi ấy. Nhưng tại sao không phải là Trâu Đan Nương chứ?
Chu Kỳ vừa mỉm cười vừa nhìn anh, trước đây đã biết bé Thôi đáng yêu rồi, nhưng không ngờ lại đáng yêu đến mức này…
Thôi Dập nhếch miệng, ánh mắt như đang uy h**p nàng: “Cô có nói không hả?”.
– Đàn ông ấy mà, lúc tìm các cô nàng, ai mà quan tâm mấy chuyện như biết ca hát, ngâm thơ, chơi tửu lệnh đâu chứ, trẻ trung là được rồi. – Chu Kỳ đưa tay che miệng, khẽ ho một tiếng. – Quan trọng chính là… da thịt đấy!
Thôi Dập nhíu mày, suy ngẫm một lát nhưng vẻ mặt rõ ràng không tán đồng với nàng.
Còn Tạ Dung thì nghiêm nghị quay đầu liếc nàng một cái.
Chu Kỳ cũng nhìn lại chàng, chứ gì nữa… tôi chỉ nói một câu thật lòng thôi mà. Nếu cho các anh chàng hai mươi chọn, họ sẽ chọn những cô gái vừa cập kê; nếu cho các ông lão tám mươi chọn, họ cũng sẽ chọn những cô gái vừa cập kê. Về điểm này, đám đàn ông đúng là rất “chung tình” đấy.
Chẳng lẽ các anh cho rằng vẻ ngoài trẻ đẹp không quan trọng ư? Ngẫm ngợi một lát, Chu Kỳ đã hiểu ra phần nào. Thôi Dập là con nhà quyền quý thì khỏi cần nói; còn Tạ Thiếu khanh, nhìn cái tính cầu kỳ kia chắc cũng xuất thân từ thế gia vọng tộc. Cả hai từ nhỏ hẳn đã gặp kha khá mỹ nhân rồi. Gặp nhiều thì họ sẽ thấy tuổi trẻ và nhan sắc chẳng là gì cả, phải có thêm gì đó khác nữa mới đáng quý. Vì thế họ cũng coi thường kẻ chỉ mê vẻ ngoài trẻ đẹp. Cũng giống như người đã quen thưởng thức sơn hào hải vị sẽ không hiểu vì sao có người thấy miếng thịt lại thèm rỏ dãi như vậy.
Nghĩ đến đây, Chu Kỳ chợt thấy thèm món thịt hấp bột gạo của nhà họ Lưu ở phường Sùng Nhân. Dạo này nghèo quá, suốt ngày ăn ở nhà bếp công, miệng mồm nhạt nhẽo tới mức phát ngán rồi. Đầu bếp của nhà bếp công cũng “giỏi” thật. Bất kể là cá, thịt, rau, dưa gì thì nấu ra món gì cũng chỉ có một vị duy nhất…
Trong lúc nói chuyện, đám người đã đến lầu Dương Liễu.
Bước vào sân, Chu Kỳ ngó quanh một vòng. Nơi này tuy không thanh nhã như hẻm Nam hay hẻm Trung, nhưng cũng sạch sẽ, lại toát lên vẻ gần gũi, ấm cúng như nhà mình.
Trên lầu hai, một tiểu nương tử đang đứng dựa vào lan can. Bỗng nhiên, chiếc khăn lụa trong tay nàng ta rơi xuống, nhẹ nhàng bay qua đầu Tạ Dung, lướt qua vai Thôi Dập, cuối cùng được Chu Kỳ đón lấy.
Chu Kỳ ngẩng đầu mỉm cười với tiểu nương tử kia. Có lẽ nàng ta chưa từng bị cô gái nào trêu ghẹo như vậy, hé môi định nói gì đó nhưng rồi lại thôi, chỉ lúng túng mỉm cười rồi quay người bước đi.
Thôi Dập trêu Chu Kỳ – Uổng công cô lăn lộn trong thành Trường An đấy. Ba cái trò cũ mèm như làm rơi thanh chống cửa sổ, đánh rơi khăn tay dưới lan can, đánh rơi túi tiền trên đường,… mấy chiêu trò cả đời không đổi này mà cô cũng không nhìn ra…
Chu Kỳ hỏi – … Sao cậu rành thế?
– Đâu chỉ mình tôi biết, anh Tạ cũng biết mà. Bởi thế bọn tôi đâu có đón lấy.
Chu Kỳ – …
Nàng liếc Thôi Dập rồi lại đưa mắt nhìn về phía sau gáy Tạ Dung.
Quản lý lầu Dương Liễu là Dương thị bước ra đón đám người. Dương thị này chừng bốn mươi mấy, là mẹ nuôi của kỹ nữ trong sân này. Thấy Đầu mục giáo phường và Lý trưởng, Dương thị thoáng biến sắc, lại thấy Tạ Dung, Thôi Dập và mấy người khác ở phía sau, vẻ mặt lại càng dè dặt hơn. Nghe nói có quan lớn tìm Đan Nương hỏi chuyện, bà ta vội nói ngay – Đan Nương ở ngay trên lầu, để thiếp đi gọi nó đến ạ.
Người tới hoá ra là tiểu nương tử vừa nãy đánh rơi khăn tay. Tiểu nương tử này khoảng mười sáu mười bảy, tuy không quá đẹp nhưng da trắng nõn nà, trông ngoan hiền hệt như cô em gái nhà bên. Rồi nghĩ đến Vệ thị, cô vợ của Triệu Đại có vẻ đoan trang, nhã nhặn, ừm… Chu Kỳ thấy hiểu ra đôi chút rồi.
Dương thị dẫn đám kỹ nữ hành lễ với mọi người. Chu Kỳ trả khăn tay lại cho tiểu nương tử kia rồi híp mắt cười nói – Thật là có duyên với tiểu nương tử.
Đan Nương định đón lấy thì bị Chu Kỳ nắm chặt tay. Chu Kỳ cười nói – Tiểu nương tử ăn mặc phong phanh quá.
Thấy bàn tay Đan Nương bị mình nắm chặt đang run lên khe khẽ, Chu Kỳ không che giấu nữa mà sầm mặt lại, lạnh lùng quát – Nói đi!
Chu Kỳ là người từng trải và gai góc, lúc nàng sầm mặt giận dữ, ngay cả đám đàn ông hung tợn, gian ác cũng thấy run sợ, huống chi là một tiểu nương tử. Đan Nương ngã phịch xuống đất, bật khóc nức nở.
Chu Kỳ vỗ bàn một cái, vừa định nói gì đó thì Tạ Dung ngăn nàng lại.
Chu Kỳ đã diễn xong vai của mình, bèn thuận thế xuống đài.
– Bọn ta tìm cô để hỏi mấy câu thôi, cô biết gì nói nấy là được.
Giọng điệu của Tạ Dung đan xen ý an ủi, dáng vẻ dịu dàng như một người anh trai tốt bụng vậy.
Chu Kỳ xoa xoa cánh tay sởn gai ốc dưới tay áo. Trong tiểu thuyết, khi cáo dụ gà con ra khỏi ổ sẽ huýt sáo du dương và êm dịu lắm…
Đan Nương buông tay đang che miệng xuống, khóc hỏi – Chàng… chàng… đã chết thật rồi ư?
Chu Kỳ và Thôi Dập liếc nhau. Tạ Dung nhỏ nhẹ hỏi – Là ai cơ?
– Phương… Phương lang quân, Phương Tư Niên.
Chu Kỳ và Thôi Dập lại liếc nhau. Sao lại lòi ra thêm một Phương Tư Niên nữa vậy? Chàng ta cũng mất tích à? Chu Kỳ nhớ tới Trịnh Phủ doãn, xem ra năm nay ông Trịnh khó mà ăn Tết yên ổn rồi.
Tạ Dung hỏi tiếp – Sao cô biết Phương lang quân đã gặp chuyện bất trắc?
– Chàng ấy hứa mấy hôm nay sẽ đến chuộc thân cho thiếp nhưng mãi chẳng thấy đâu. Thiếp nhờ người đến chỗ phòng trọ của chàng tìm mấy lần cũng không thấy. Mấy hôm trước, nghe nói trong phường có một xác nam không đầu… thiếu mới nghi ngờ chàng đã gặp chuyện chẳng lành. Tính tình của chàng không hợp với mọi người, mà bọn người kia lại ghen ghét tài hoa của chàng, thiếp e chàng bị người ta hãm hại rồi.
– Cũng chưa chắc là chàng ta. Cô nói ta nghe xem Phương lang quân này là người thế nào? Bao nhiêu tuổi? Làm nghề gì? Hôm ấy chàng ta nói với cô thế nào? Cứ nói cho thật kỹ rồi ta sẽ điều tra giúp cho cô.
Nghe câu “chưa chắc là chàng ta”, Đan Nương mới nguôi ngoai phần nào, lau nước mắt rồi tỉ mỉ kể rõ đầu đuôi. Thì ra, ngoài Triệu Đại, Đan Nương còn có một người tình khác, tên là Phương Tư Niên, người Thọ Châu, năm nay hai mươi lăm tuổi. Năm kia, chàng ta được tiến cử vào Bộ Lễ nhưng thi không đậu. Chàng ta ở lại kinh thành suốt hai năm, vừa đợi triều đình mở khoa thi, vừa lui tới phủ đệ của quan to quyền quý dâng thơ văn, hy vọng có ngày sẽ lọt vào mắt xanh của quý nhân nào đó. Chàng ta quen Đan Nương hơn một năm rồi. Trong mắt Đan Nương, chàng ta là người học cao hiểu rộng, sau này nhất định sẽ ra làm quan to.
Đan Nương liếc thoáng góc áo của Dương thị bên cạnh – Đã hẹn là mấy ngày nay chàng ấy sẽ lo đủ tiền bạc đến chuộc thân cho thiếp rồi mà…
Dương thị cười nhạt.
– Sao lúc này lại chuộc thân cho cô? Chẳng lẽ năm sau Phương lang quân định về quê, hay tính đi nơi khác làm việc?
Đan Nương lại liếc Dương thị một cái, nức nở nỉ non – Thiếp còn có một vị khách khác tên là Triệu Đại. Người đó cũng muốn chuộc thân cho thiếp, nên thiếp mới cầu xin Phương lang chuộc thân cho thiếp trước.
Tạ Dung gật đầu, nói một cách thấu tình đạt lý – Cô và Phương Tư Niên đã tâm đầu ý hợp, cầu xin chàng ta chuộc thân cho cũng là lẽ thường tình. Triệu Đại kia lại có vẻ là kẻ nửa đường chen ngang. Hắn đã nói với cô lúc nào? Nói như thế nào?
– Mấy hôm trước, hắn đến thăm thiếp, nói muốn chuộc thân cho thiếp. Thiếp… thiếp không muốn đi với hắn.
– Triệu Đại kia… – Tạ Dung ho khan một tiếng. – Trên háng của hắn có một nốt ruồi, cô có biết không?
Đan Nương ngơ ngác ngước mắt lên, thấy gương mặt tuấn tú của Tạ Dung thì vội cúi đầu xuống – Thiếp không nhớ rõ có nốt ruồi hay không.
Hỏi thêm Đan Nương này vài câu, Tạ Dung bèn cho nàng ta về.
Chu Kỳ tiếp tục đóng vai ác đến cùng, cầm roi ngựa gõ lên bàn, khinh khỉnh nhìn Dương thị.
Dương thị hiểu ra ngay, vội khom người nói – Thiếp nhất định sẽ trông coi con bé cẩn thận.
Chu Kỳ gật đầu – Nếu nàng ta bị thương, chết hoặc bỏ trốn, đến lúc đó phải phiền bà theo bọn ta một chuyến đấy.
Dương thị nhăn nhó, cười gượng nói – Vâng, vâng.
Tạ Dung ôn tồn nói – Vậy xin nhờ bà vất vả nhé.
Dương thị vội cười xoà – Đâu có, đâu có, việc nên làm, việc nên làm cả mà.
Tạ Dung mỉm cười hỏi – Chắc bà biết vị Phương Tư Niên này chứ nhỉ?
– Biết ạ. Cái kẻ họ Phương này ấy à, mặt mày lúc nào cũng lạnh tanh, ăn nói khắc nghiệt, đã nghèo còn vô lại, chả có xu nào mà cứ bám riết lấy Đan Nương. Nom thì cao lớn bảnh bao đấy, nhưng chớ hề có dáng vẻ của dân trí thức. Có lần chàng ta còn gây sự, đánh nhau với vị khách gọi Đan Nương hầu rượu nữa cơ.
– Ồ? Không phải là Triệu đại đó chứ?
– Vậy thì không phải, hai người họ chưa từng gặp nhau.
***
Lúc mấy người ra khỏi lầu Dương Liễu thì tiếng trống báo hoàng hôn đã gõ vang. Thôi Dập để lại người canh gác quanh sân, bất chấp lệnh cấm đi lại ban đêm, phái sai nha cầm lệnh bài của phủ Kinh Triệu đến nơi ở của Phương Tư Niên tìm người.
Ba người vừa ra khỏi phường Bình Khang, vừa nói chuyện Thôi Dập nói – Vừa rồi Dương thị nói Phương Tư Niên có vóc người cao lớn bảnh bao, vậy thì xác nam kia chắc chắn không phải hắn rồi. Mặc dù Đan Nương nói không nhớ rõ trên háng Triệu đại có nốt ruồi, nhưng chưa chắc trên háng của hắn không có nốt ruồi… Thân phận của xác nam này vẫn chưa xác định được. Phải rồi, hai người có cảm thấy tiểu nương tử kia còn giấu giếm điều gì không?
Chu Kỳ gật đầu – Một gã thư sinh nghèo e là không chuộc thân nổi cho nàng ta. Hoặc là Phương Tư Niên lừa gạt nàng ta, hoặc là nàng ta đang lừa gạt chúng ta.
Thôi Dập nói – Tôi thấy là khả năng thứ hai. Tiểu nương tử kia cao tay lắm, khiến cả hai tên đàn ông muốn chuộc thân cho mình, lại không để cho bọn họ gặp nhau.
Chu Kỳ nghiêng đầu, ngó sang Thôi Dập. Thôi Dập cũng nhìn lại nàng – Sao thế? Tiểu nương tử này không cao tay à?
Anh lại quay sang hỏi Tạ Dung – Phải không, anh Tạ?
Tạ Dung không nhìn bọn họ, cũng không nói gì. Chu Kỳ cười lên. Thôi Dập hắng giọng, nói tiếp – Đan Nương là một tiểu nương tử, một mình giết Triệu Đại, lại còn chặt đầu vứt xác… thì khá khó khăn. Giả dụ hai người họ hợp mưu, hôm nay Đan Nương xem như đã bán đứng Phương Tư Niên. Như vậy chỉ cần bắt được Phương Tư Niên thì thẩm vấn cũng không khó. Còn giả như Phương Tư Niên là hung thủ, nhưng Dương thị lại nói chàng ta chưa hề gặp Triệu Đại…
Tạ Dung hờ hững nói – Chưa gặp mặt không có nghĩa là không biết. Có lẽ Triệu Đại không biết Phương Tư Niên, nhưng Phương Tư Niên hẳn là biết Triệu Đại. Bằng không, sao Đan Nương thuyết phục được chàng ta nhanh chóng xoay xở tiền chuộc thân cho mình? Tuy nhiên, nếu chuyện chuộc thân này là bịa đặt thì khó mà nói.
Thôi Dập nghĩ ngợi một lát rồi vỗ tay – Vậy thì Phương Tư Niên này quả thực là rất đáng nghi. Nếu lời của Đan Nương và Dương thị đều là thật, Phương Tư Niên cực kỳ ghen tuông, từng đánh nhau với người ta vì Đan Nương. Mà chàng ta lại nghèo mạt rệp, không lo nổi tiền chuộc thân bèn ra tay giết tình địch, nghĩ vậy cũng khá hợp lý. Chàng ta là thư sinh, không rành chuyện giết người nên trên cổ của thi thể mới có vết chém gồ ghề. Có lẽ Phương Tư Niên đã mai phục gần lầu Dương Liễu rồi giết Triệu Đại. Bọn giết người thường vứt xác ở xa, chôn xác ở gần. Mặc dù ở cùng một con hẻm, nhưng nơi phát hiện ra thi thể cách nơi này khá xa…
Thôi Dập nhíu mày – Chỉ là phường Bình Khang này, buổi tối cũng thường có người qua lại, cái tên Phương Tư Niên này không có xe cũng chẳng có kiệu, chàng ta chở thi thể qua đó bằng cách nào?
Chu Kỳ chuyên điều tra những chuyện kỳ lạ trong dân gian, rất rành các vụ án bí ẩn. Nàng còn đọc kha khá tiểu thuyết li kì ở chợ Đông nên trong đầu đầy rẫy mấy chuyện thế này – Chuyện này đơn giản thôi mà…
Chu Kỳ đặt tay sau lưng của Tạ Dung đang đứng bên cạnh – Cứ nửa dìu nửa đỡ đi như thế này thì trông như hai con ma men, đảm bảo có đi khắp ba con hẻm phía Đông này cũng chẳng ai thèm để ý.
Tạ Dung thoáng dừng bước lại, sống lưng hơi căng cứng, sau đó tiếp tục bước về trước như không có việc gì.
Chu Kỳ lại chắp hai tay sau lưng, cây roi ngựa kia ở sau lưng nàng lắc lư nom khá đắc ý và ngả ngớn.
Thôi Dập như bừng tỉnh, nói – Trong truyện Chiếc xe ngựa cõi âm là như thế còn gì.
Chu Kỳ gật đầu – Đọc sách nhiều có ích lắm đấy.
Thôi Dập – …
Ba cái truyện li kì vớ vẩn mà cũng tính là sách à? Thật sự không biết phải đáp lại câu nói không biết xấu hổ này thế nào. Quay đầu vừa lúc trông thấy “cái đuôi” đang lắc lư của nàng, Thôi Dập hỏi – Cô lại không cưỡi ngựa, cầm roi ngựa làm gì?
– Chủ yếu là để phối với áo bào hôm nay. Nếu là mùa hè, tôi đã cầm cây quạt rồi.
Thật ra Chu Kỳ vốn định cưỡi ngựa, nhưng khi từ cung Hưng Khánh đi ra mới biết Tạ Dung sống ở phường Sùng Nhân, hai người họ đi bộ đến nên nàng đành đi bộ theo.
Thôi Dập xưa nay vẫn luôn cảm thấy mình là lang quân phong lưu, phóng khoáng nhất thành Trường An, lúc này đây anh lại cảm thấy mình còn xa mới bằng Chu Kỳ.
– Chúng ta nên quay lại vụ án xác nam không đầu này đi. Giờ xem ra, hung thủ có lẽ là Phương Tư Niên này rồi.
– Chưa chắc.
– Không hẳn.
Tạ Dung, Chu Kỳ đồng thời nói. Chu Kỳ nhìn Tạ Dung ý bảo chàng nói trước.
Tạ Dung nói – Anh còn nhớ cái túi đó không? Nếu Phương Tư Niên là hung thủ và cái thi thể kia là Triệu Đại, thì Phương Tư Niên chặt đầu Triệu Đại, cởi bỏ toàn bộ y phục của nạn nhân để che giấu thân phận và hành tung. Theo lẽ thường, cho dù có muốn thuận tay cướp tài sản, Phương Tư Niên cũng không thể đổ hết đồ trong túi tiền của nạn nhân ra ở ngay hiện trường vứt xác.
Thôi Dập nhíu mày. Chu Kỳ tiếp lời – Nếu không phải là thuận tay cướp tài sản mà chỉ là đánh rơi túi tiền trong lúc hoảng loạn, vậy tại sao cái túi lại trống rỗng? Nếu nói là bị Đan Nương lục soát lấy hết thì khó mà thuyết phục được.
Ngay cả ở trong hẻm Bắc, cũng không có chuyện như thế đâu.
Thôi Dập chậm rãi gật đầu – Đúng là không thể nói xuôi được, vẫn còn nhiều điểm khó hiểu thật đấy.
– Hả? – Thôi Dập đột nhiên nhìn qua Tạ, Chu. – Hai người các anh kẻ xướng người hoạ hay thế! Còn nữa, lúc thẩm vấn Đan Nương, một kẻ đóng vai ác, một người diễn vai thiện, phối hợp ăn ý hết sẩy.
Tạ Dung và Chu Kỳ liếc nhau rồi ngoảnh mặt đi. Thôi Dập cười lên – Tuyệt, tôi cũng từng phối hợp với hai người các anh rồi. Sắp tới bắt được hung thủ thật sự, chúng ta cùng nhau thẩm vấn thì tuyệt lắm đây!
Đối với lời nói khoe mẽ khoác lác như thế, Tạ Dung hiếm khi “ừm” một tiếng, lại nói – Phải giục bọn họ điều tra Trình Vĩ Khanh, chủ cũ căn nhà họ Triệu kia, nhanh hơn một chút.
Chu Kỳ đang bận rộn xua chuyện “một kẻ đóng vai ác, một người diễn vai thiện” ra khỏi đầu. Xem ra, có một số sách cũng không thể đọc nhiều quá…
Lời của tác giả:
Chu Tướng quân – Lúc đó tay ta chỉ cách eo cả ai đó 0.01 cm thôi. Nếu ta chạm vào thật, liệu chàng có đánh ta không nhỉ? Chắc là không đâu… chàng đâu có đánh lại ta.
Tạ Dung trầm ngâm một lát – Nàng có thể thử xem.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
