Chương 10: Nhà Ma ám (10)
Sáng sớm hôm sau, Chu Kỳ ngồi ở nhà bếp công của Can Chi Vệ, bưng bát bánh canh thịt dê húp xì xụp. Khác với món bánh canh thịt dê xào lăn của nhà ông Dương ở chợ Đông, nhà bếp công lúc nào cũng hầm thịt từ hôm trước, sáng ra sẽ luộc bánh bột, múc ra bát rồi thêm thịt vào sau.
Dù sao Chu Kỳ cũng là Tướng quân, còn là thủ lĩnh của chi Hợi, nên khi chia thịt, cụ Vương phát cơm không lắc muỗng sớt bớt, thậm chí còn múc nhiều hơn hẳn. Trong cái thời tiết thế này, bánh bột vớt khỏi nồi, cho vào chậu lớn rồi múc lại ra bát thì còn gì là nóng nữa. Thịt dê trắng bệch với lớp mỡ chưa tan rưới trên lớp bánh bột cũng trắng nhợt, cộng thêm mùi tanh ngấy khiến người ta chẳng nuốt nổi.
Chu Kỳ gắp bánh bột bên dưới lên ăn kèm với củ cải muối và chao có sẵn trên mỗi bàn ăn.
Trần Tiểu Lục liếc qua thấy vậy bèn hỏi – Chị cả, chị không ăn thịt hả?
Chu Kỳ đẩy bát sang. Trần Tiểu Lục hớn hở gắp thịt dê. Chị cả cái gì cũng tốt, chỉ là kén ăn quá…
Chu Kỳ chép miệng, nói
– Hôm nay là mùng Tám tháng Chạp. Nghe nói bây giờ người dân chuộng ăn cháo. Món cháo đó là lấy các loại đậu và ngũ cốc như: gạo trắng, ngô, kê vàng, lúa mạch, đậu đỏ, táo đỏ,… thêm đường rồi ninh trong hai ba canh giờ cho nhừ mới múc ra. Người cầu kỳ thì lúc ăn còn thêm một chút hạt thông, hạt óc chó, hạt dẻ ngào đường, hạt phỉ,… thì vừa nóng, vừa ngọt lại vừa thơm…
Trần Tiểu Lục, Triệu Sâm, Đoàn Mạnh và mấy người khác đang ăn ngon lành ở bên cạnh, nghe vậy bỗng thấy bánh canh trong miệng nhạt nhẽo hẳn.
Trần Tiểu Lục vốn tính bộc trực, nghĩ gì nói nấy – Chị cả, chị nên mua một căn nhà đi. Chị xem mười hai thủ lĩnh của bộ Giáp này đi, chỉ có chị và bác Phùng sống ở nha sở thôi. Mà bác Phùng người ta cũng không phải là không có nhà, chỉ có mình chị… Nếu có một căn nhà, mua mấy người hầu, chị thích ăn món gì mà chả được?
Triệu Sâm, Đoàn Mạnh đều cúi đầu, liếc mắt ngó Trần Tiểu Lục cứ như đang nhìn anh hùng vậy.
Chu Kỳ cũng nghiêng đầu nhìn cậu.
Trần Tiểu Lục hạ giọng lí nhí nhưng vẫn dũng cảm nói hết lời – Ờm… lần này Thánh nhân thưởng Tết, chị cả, chị đừng mua mấy thứ vô dụng như ngựa quý, gươm báu gì nữa, chị mua một căn nhà đi, nhé?
Ánh mắt của cậu như người chăn cừu nhìn cừu non lạc đàn, giọng điệu lại giống mẹ già khuyên lơn cô con gái bướng bỉnh.
Triệu Sâm khẽ cắn môi, bồi thêm một câu – Phải đấy, phải đấy.
Rồi chẳng chờ Chu Kỳ kịp nổi giận, cậu ta tức tốc lái sang chuyện khác – Các chú tính tiêu tiền thưởng thế nào?
Đây đúng là một chủ đề hay! Mấy người đang giả vờ mắt điếc tai lơ tức khắc xúm lại bàn luận sôi nổi. Có người tính sửa nhà, có người định gửi tiền về quê, có người lại muốn dành dụm tiền sính lễ cưới vợ hoặc tiền quà biếu nhập học cho con…
Điểm tốt nhất của Chu Kỳ là nàng không ăn hoa hồng tiền thưởng của anh em. Phần của ai bao nhiêu thì sẽ phát cho bấy nhiêu. Thỉnh thoảng, nàng còn lấy tiền riêng của mình ra giúp đỡ cho người có gia cảnh khó khăn. Hễ hỏi đến là nàng lại bảo: “Dù sao tôi cũng độc thân, thích gì thì tiêu nấy thôi”. Vì vậy mà anh em ai cũng đều tín phục nàng, cũng vì thế mới khuyên nàng rằng: “Nào có cô nương nhà ai không biết vun vén như chị!”
Chu Kỳ định cầm đũa gõ đầu Trần Tiểu Lục nhưng rồi lại thôi, hờ hững ăn tiếp bánh bột nguội ngắt trong bát. Đám ngốc này còn tơ tưởng đến tiền thưởng cơ đấy. Nếu vụ án xác nam không đầu đó mà ồn ào quá, tin đồn dấy lên khắp nơi, lại không phá được án, phủ Kinh Triệu cố nhiên sẽ bị đánh giá kém rồi, còn chi Hợi lẽ nào sẽ yên ổn được sao? Tiền thưởng năm nay ấy à…
Chu Kỳ buông đũa xuống, đẩy chén sang một bên, trở về phòng làm việc trau chuốt bản tấu sớ cuối năm, nhân tiện chờ tin tức bên phủ Kinh Triệu luôn. Không biết tối qua đã tìm được Phương Tư Niên kia chưa?
– Chú xem chú kìa, Tiểu Lục, làm chị cả quạu rồi đó. – Triệu Sâm vốn là tinh ý hơn những người khác.
Trần Tiểu Lục nhìn bóng lưng của Chu Kỳ, đáp – Đừng nói linh tinh. Chị cả nhà mình là ai chứ? Tay dài đủ gánh xe tứ mã, bụng rộng đủ chứa thuyền chở lương, người như thế lại quạu vì mấy câu nói chắc? Chị cả đang suy nghĩ vụ cái xác nam tr*n tr**ng không đầu thì có.
– Này, này, có để cho người ta ăn cơm không hả?
…
Chu Kỳ chưa kịp chỉnh sửa tấu sớ trong tay thì bên Thôi Dập báo rằng đã tìm ra Phương Tư Niên, hơn nữa Trịnh Phủ doãn sắp mở công đường xét xử!
Chu Kỳ chỉ ăn không ngon chứ Trịnh Phủ doãn còn tệ hơn nhiều – mới một ngày mà miệng ông đã nổi liền ba cái mụn nước.
Hôm qua, Trịnh Phủ doãn đã hỏi dò Từ Thị lang của Bộ Lại, biết được đánh giá thành tích của mình ở giữa “thượng hạ” và “trung thượng”*. Đừng tưởng chỉ kém nhau một bậc, thực ra là khác biệt một trời một vực. “Thượng hạ” thuộc về bậc thượng, là quan viên giỏi. Còn bậc trung tức là quan viên kém rồi. Kinh Triệu doãn tiền nhiệm vừa nhận đánh giá “trung thượng”, năm sau liền bị hặc tội làm việc qua loa, bị điều đi vùng sâu vùng xa làm quan Biệt giá dưỡng lão rồi.
* Nguyên văn “别驾” (biệt giá): hay “别驾从事史” (Biệt giá tòng sự sử),là tên một chức quan đời nhà Hán, là quan phụ tá của quan Thứ sử.
Trịnh Phủ doãn cảm thấy mình hoàn toàn vẫn có thể cống hiến cho triều đình thêm hai mươi năm nữa, chưa cần dưỡng lão!
Nghe Đích Lư báo rằng Trịnh Phủ doãn sắp thẩm vấn Phương Tư Niên, Chu Kỳ lập tức ném bút xuống, cầm roi ngựa rồi đi thẳng ra ngoài.
Khi nàng đến, vì phải đi gọi Thường Đan Nương nên phiên thẩm vấn trên công đường vẫn chưa bắt đầu.
Trong sảnh phụ, Trịnh Phủ doãn và Thôi Thiếu doãn đang ngồi uống trà, dĩ nhiên có cả Tạ Thiếu khanh nữa. Bởi vì vụ án mất tích biến thành vụ án có người chết nên Đại Lý Tự đã chính thức vào cuộc.
Chu Kỳ chào ba người rồi ngồi xuống bên phải Tạ Thiếu khanh. Người hầu bưng trà lên mời nàng.
Chu Kỳ nếm thử một hớp, cười nói – Chà, Mông Đỉnh Kiếm Nam à? Trà ngon!
Trịnh Phủ doãn cười gượng, nói – Chu Tướng quân quả là có lộc ăn. Ta mới mở hộp trà là cô đã ngửi mùi chạy đến rồi.
Mặc dù Chi Hợi và phủ Kinh Triệu vốn chẳng ưa gì nhau, nhưng Trịnh Phủ doãn là người sĩ diện nên bình thường cùng lắm chỉ tỏ ra lạnh nhạt với Chu Kỳ. Còn hôm nay… ai cũng hiểu chắc là do chuyện tết nhất thúc ép mà thôi.
Chu Kỳ chợt cảm thấy xúc động – Tôi chạy đến đây nào phải vì trà của Phủ doãn, vì lo lắng vụ án Triệu Đại này và vụ án xác nam không đầu kia.
Nói đoạn, nàng thở dài một hơi. Tiếng than thở này nghe hết sức chân thật, Trịnh Phủ doãn thoáng sững người, vô thức gật đầu đồng thuận.
Tạ Dung liếc Chu Kỳ một cái, thong thả nâng chén trà lên, dùng nắp khoát nhẹ lá trà vụn ra rồi nhấp một hớp.
Thôi Dập thì nghiêng đầu, vừa chau mày vừa xoa cằm. Cái tật xấu xoa cằm này không biết là anh tự có rồi lây sang cho Chu Kỳ, hay do anh thường đi chung với Chu Kỳ nên bắt chước theo nàng.
Uống cạn một chén trà, vừa châm thêm một chén thì sai nha đến thông báo Thường Đan Nương đã tới rồi.
Trịnh Phủ doãn đứng dậy, thở hắt ra một hơi rồi nói với ba người – Đi thôi.
…
Chu Kỳ quan sát Phương Tư Niên kia, tướng mạo của chàng ta quả thực khá ưa nhìn, đôi mắt phượng có nét giống với Tạ Thiếu khanh. Chàng ta mặc một bộ trường bào bằng vải bông Quế Châu, tuy hơi bẩn, lại nhàu nhĩ nhiều nếp gấp, nhưng có thể nhìn ra đấy là áo mới may.
Trịnh Phủ doãn hỏi – Phương Tư Niên. Tối mùng Ba tháng này cậu ở đâu? Làm gì?
Phương Tư Niên hơi ngơ ngác, thoáng chau mày suy nghĩ một lát – Bẩm Phủ doãn, dạo này tối nào mỗ cũng đều chuyên tâm đèn sách đến tận canh hai* rồi mới đi ngủ. Tối mùng Ba cũng vậy, không có gì đặc biệt cả.
* Tức từ 21 giờ đến 23 giờ.
– Có ai làm chứng không?
Phương Tư Niên lắc đầu – Mỗ thuê phòng phía Đông trong nhà ông Chu. Nơi ấy có một cửa nhỏ thông thẳng ra phố. Mỗ lại không có người hầu nên không có ai làm chứng cho.
– Vậy cậu có biết Triệu Đại Lang ở phường Thăng Bình không?
Phương Tư Niên mím môi – Thưa có biết.
– Ồ? Nói nghe thử xem!
Ánh mắt Trịnh Phủ doãn loé sáng.
– Triệu Đại kia buôn bán hoa cỏ, có chút gia sản nhưng lại là một kẻ bủn xỉn, khắc nghiệt.
Trịnh Phủ doãn cười khẩy, nói – Cậu nói Triệu Đại như thế là vì ghen tuông chứ gì?
Phương Tư Niên hành lễ, đáp – Mỗ chỉ nói sự thật.
Trịnh Phủ doãn hỏi lại – Nghe nói cậu từng đánh nhau với người khác vì tranh giành cô kỹ nữ tên Đan Nương?
Phương Tư Niên mím môi. Trịnh Phủ doãn đập mạnh kinh đường mộc – Nói!
– Là kẻ đó nhục mạ mỗ nghèo hèn, nguyền rủa mỗ cả đời không trúng cử, mỗ mới đánh nhau với hắn. Đan Nương và mấy người khác hiểu lầm…
Mấy người trên công đường hiểu ra ngay, Đan Nương và Dương thị đã hiểu lầm, còn Phương Tư Niên hoặc vì sĩ diện hoặc vì lấy lòng Đan Nương nên thuận nước đẩy thuyền, không lên tiếng giải thích.
Trịnh Phủ doãn nhíu mày. Điều này không thể chứng minh được Phương Tư Niên vì ghen tuông hoặc vì không xoay xở được tiền chuộc thân cho Đan Nương mà sát hại Triệu Đại… Ông đang định hỏi thêm gì đó bỗng nghe Phương Tư Niên hỏi – Không rõ vì sao Phủ doãn lại cho mời mỗ đến đây? Vì sao lại hỏi nhiều câu hỏi kỳ lạ như vậy?
– Kỳ lạ?
Trịnh Phủ doãn nói – Triệu Đại chết vào đêm mùng ba tháng Chạp ở hẻm Bắc ngay góc ngoặt phía Đông phường Bình Khang, mà cậu là đối tượng tình nghi lớn nhất.
Phương Tư Niên tái mặt – Triệu Đại là người bủn xỉn khắc nghiệt. Biết đâu hắn đắc tội với người nào nên mới bị giết. Sao lại liên quan đến mỗ được chứ?
– Ta hỏi cậu, cậu có từng tranh giành chuộc thân cho Đan Nương với hắn không?
Phương Tư Niên mím chặt môi, sắc mặt tái mét.
– Ta hỏi lại cậu, cậu xưa nay nghèo túng khốn khó, mà bộ áo vải bông Quế Châu cậu đang mặc trên người trị giá mấy ngàn đồng, lại còn đôi ủng mới dưới chân nữa.
Trịnh Phủ doãn phất tay, sai nha bưng một bộ sách lên.
– Đây là bộ Sơn Vân Đình thi tập lục soát được từ chỗ ở của cậu. Sách mới và đầy đủ thế này, nếu mua ở hiệu sách trong chợ Đông cũng phải cần hai vạn đồng. Cậu lấy số tiền này ở đâu?
Phương Tư Niên định nói gì đó rồi lại thôi.
– Hừ! Cậu đừng nói với ta là lúc bán tranh chữ gặp được khách sộp nào đấy nhé!
Trịnh Phủ doãn hùng hổ nói tiếp – Rõ ràng cậu tranh giành chuộc thân cho Đan Nương với Triệu Đại, nhưng lại không gom đủ tiền mới nổi lên ý giết người. Sau khi giết người vứt xác, cậu thuận tay lấy luôn túi tiền của hắn. Quần áo mới và bộ sách này của cậu là vật chứng. Cậu là thư sinh, không thành thạo việc cầm dao giết người, do đó vết cắt trên cổ xác chết mới có vẻ do dự, đây là chứng cứ khám nghiệm tử thi. Mọi sự việc, mọi bằng chứng đều chĩa vào cậu, cậu còn muốn chối cãi hử?
Mặt mày Phương Tư Niên cực kỳ khó coi, chàng ta do dự mấy lần mới đưa tay vào trong ngực áo.
Đám sai nha vội vàng xông lên chắn trước mặt của đám người Trịnh Phủ doãn, Tạ Thiếu khanh, Thôi Dập và Chu Kỳ, rồi quát hỏi Phương Tư Niên định làm gì.
Trịnh Phủ doãn phất tay – Hừ, hắn còn dám ra tay với bọn ta chắc?
Phương Tư Niên chỉ móc ra một cái túi tiền, rồi giơ hai tay dâng lên.
Trịnh Phủ doãn hỏi – Đó là vật gì?
– Đây là nguồn gốc tiền tài của mỗ. Đan Nương giao tiền tài nàng tích góp được cho mỗ, bảo mỗ bán đi lấy tiền rồi gom góp thêm một ít để chuộc thân cho nàng. Mỗ không gom đủ tiền…
Phương Tư Niên mặt mày hổ thẹn, nói tiếp – Ngày kia sẽ có hội thơ Sơn Vân Đình nổi tiếng. Phủ doãn cũng biết hội thơ này quan trọng với sĩ tử thế nào. Vì thế mỗ đã dùng tiền của Đan Nương mua quà để tặng nơi này, biếu chỗ kia, xoay xở mãi mới được một tấm thiệp mời. Mỗ lại mua sắm y phục và sách mới, định thể hiện tài năng ở hội thơ đặng kiếm chút danh tiếng…
Chu Kỳ với Thôi Dập ở phía đối diện liếc nhìn nhau, lấy tiền chuộc thân của kỹ nữ để mưu cầu tiền đồ cho bản thân. Hừm… chẳng lẽ kẻ phụ lòng đa phần đều là dân trí thức hết sao?
Sai nha lấy túi tiền của Phương Tư Niên, đầu tiên kiểm tra xem có vật gì nguy hiểm không, rồi đặt lên khay và dâng lên cho Trịnh Phủ doãn.
Trịnh Phủ doãn đổ mấy thứ trong túi tiền ra, thấy bên trong có một đôi hoa tai bạc khảm ngọc lục bảo và một tờ chứng từ cầm đồ.
– Tôi tính mấy thứ kia cũng đủ rồi, cái này là thứ nàng thích…
Trịnh Phủ doãn sầm mặt, lạnh lùng phất tay bảo sai nha dẫn Phương Tư Niên ra ngoài rồi đưa túi tiền cho mấy người Tạ Dung, Chu Kỳ và Thôi Dập cùng xem.
Tạ Dung nhìn một thoáng, nói – Các kỹ nữ có lẽ sẽ học thổi sáo gảy đàn, ca múa thơ hoạ chứ không học thêu thùa khâu vá, quản lý việc nhà. Ngoại trừ gia quyến của tội thần hoặc con gái nhà lành bị lừa bán ra, hiếm có kỹ nữ giỏi nữ công gia chánh. Cái túi này thoạt nhìn tinh xảo nhưng nhìn kỹ sẽ thấy đường kim mũi chỉ vụng về lắm, hẳn nó là của Đan Nương. Còn tài sản đã cầm cố kia, cứ sai người đến hiệu cầm đồ điều tra một chút là biết ngay. Muốn xác nhận những thứ đó có phải của Đan Nương hay không thì cũng dễ thôi.
Trịnh Phủ doãn gật đầu.
– Phương Tư Niên kia không ngốc, hẳn sẽ không nói dối về chuyện dễ dàng điều tra rõ ràng như vậy, nguồn gốc tiền tài của chàng ta hẳn là thật.
Trịnh Phủ doãn lại gật đầu – Cho người điều tra lại mấy chứng từ cầm đồ này đi.
Thôi Dập đáp “vâng”.
– Cho dù loại trừ được lý do cướp của, cũng không có nghĩa Phương Tư Niên này không giết Triệu đại. Chàng ta đã tiêu sạch tiền của Đan Nương rồi, lấy gì chuộc thân cho nàng ta đây? Nếu Triệu đại đến chuộc thân cho Đan Nương trước, Đan Nương tuyệt vọng, làm ầm lên thì danh dự của chàng ta coi như bỏ. Trước đây, chỉ vì dăm ba câu mà chàng ta đã ra tay đánh người ta rồi…
Trịnh Phủ doãn đúng là vị quan giỏi, đầu óc hết sức sáng suốt – Tạm thời cũng không thể loại trừ khả năng Đan Nương toa rập với Phương Tư Niên cùng nhau gây án. Bọn họ giết Triệu Đại tất nhiên là thấy lo sợ. Đan Nương càng muốn mau chóng chuộc thân rồi rời khỏi nơi này…
Trịnh Phủ doãn vốn đang chán nản vì chuyện cái túi bỗng dưng xuất hiện kia, lúc này lại phấn chấn hẳn lên – Dẫn Đan Nương lên đây!
Đan Nương là con gái nhà bình dân, làm kỹ nữ cũng chỉ là loại kỹ nữ ở hẻm Bắc, chưa bao giờ gặp quan to quý nhân, vừa lên công đường đã nhũn cả người. Trịnh Phủ doãn hoàn toàn không cần đe doạ hay lừa gạt, nàng ta đã khai hết, tất cả cũng giống như những gì Phương Tư Niên đã khai.
Đan Nương nói – Tiền của thiếp cũng là tiền của Phương lang. Thiếp đưa tiền riêng của mình cho Phương lang là để chia sẻ chút muộn phiền cho chàng.
– Lần trước ở phường Bình Khang, mấy người Tạ Thiếu khanh đã hỏi cô một lần, sao cô lại không nói?
– Thiếp sợ mẹ nuôi thiếp biết ạ… Nếu bà ta biết thiếp lén lút dành dụm tiền bạc, còn đưa cho Phương lang, nhất định đánh chết thiếp mất.
Nghe Đan Nhương cứ luôn miệng gọi “Phương lang”, Trịnh Phủ doãn chợt thấy mủi lòng. Nếu lời Đan Nương nói là thật, biết Phương Tư Niên đã xài hết số tiền đó rồi…
Tuy nhiên, để ly gián hai người cũng như để mau chóng phá án, Trịnh Phủ doãn vẫn nói – Cô có biết cầm cố mấy thứ này xong, Phương Tư Niên đã dùng vào việc gì không?
Thế nhưng, có lừa phỉnh thế nào, bọn họ cũng chẳng tra hỏi thêm được chứng cứ Đan Nương và Phương Tư Niên lập mưu giết hại Triệu Đại.
Trịnh Phủ doãn hơi thất vọng, phất tay sai người tạm thời giam Đan Nương lại. Hiện tại, Phương Tư Niên vẫn là nghi phạm lớn nhất của vụ án này, còn Đan Nương cũng không thoát được hiềm nghi là đồng phạm. Chu Kỳ ban đầu thấy chuyện giam giữ Đan Nương hơi quá đáng, nhưng nghĩ tới thủ đoạn của Dương thị và bọn người trong kỹ viện thì không có ý kiến gì nữa.
Trước đó, vì đã chú ý đến cái túi rỗng ở hiện trường vứt xác cùng những bí ẩn xoay quanh toà nhà ma ám của họ Triệu, đám người Chu Ky không mấy tin Phương Tư Niên là hung thủ. Hy vọng càng nhỏ thì thất vọng càng ít, bọn họ không thất vọng như Trịnh Phủ doãn. Chỉ là… rốt cuộc cái xác kia này có phải là Triệu Đại không? Hung thủ thực sự là ai?
Thôi Dập dẫn người đi điều tra đồ vật đã cầm cố. Tạ Dung và Chu Kỳ sóng vai cưỡi ngựa đi về.
Nhìn mặt trời đã lên đến ngọn cây, các quan viên sắp sửa tan sở rồi, Chu Kỳ hỏi – Tạ Thiếu khanh có về nha sở không?
Tạ Dung lắc đầu – Tôi về thẳng nhà luôn.
Chu Kỳ hơi do dự. Nàng định đến phường Sùng Nhân ăn thịt hấp bột gạo của nhà họ Lưu. Nhưng làm như vậy có vẻ như nàng đang cố ý làm thân với Tạ Thiếu khanh. Hôm trước trêu ghẹo người ta thì cũng thôi đi, nếu còn tiếp tục như vậy nữa, e rằng sẽ khiến người ta hiểu lầm.
Tạ Dung nghiêng đầu nhìn nàng. Chu Kỳ cười nói – Chuyện là thế này… món thịt hấp bột gạo của nhà họ Lưu ở phường Sùng Nhân tuy là dân dã quê mùa, nhưng lại hợp khẩu vị của hạ quan ghê gớm. Bọn hạ quan ngày nào cũng ăn cơm bếp công, chả kén chọn cái gì cả, ha ha ha… Chỉ là Tạ Thiếu khanh là bậc văn nhã, e rằng không thích món đó. Hạ quan với Tạ Thiếu khanh đi cùng đường, nếu không mời thì thấy thất lễ, mà mời thì lại giống ép uổng, nên đâm ra hơi lưỡng lự.
Chu Kỳ hiếm khi giải thích điều gì, càng hiếm khi giải thích dài dòng như vậy. Lần này hoàn toàn là do nàng “tự làm tự chịu”. Nàng tự răn mình sau này gặp Tạ Thiếu khanh thì không được nói năng linh tinh, sờ mó bậy bạ nữa.
Tạ Dung thản nhiên đáp – Cám ơn, Chu Tướng quân cứ tự nhiên.
Chu Kỳ nghiêm nghị nói – Tạ Thiếu khanh mới tới, sau này chúng ta sẽ thường xuyên làm việc chung, theo lý thì bọn tôi nên mở tiệc đàng hoàng, đặng tẩy trần cho Thiếu khanh. Vài hôm nữa, tìm ngày nào Thiếu khanh rảnh rỗi, hoặc đợi vụ án xác nam không đầu phá xong, gọi thêm cả Thôi Thiếu doãn, hạ quan mời một chầu ở lầu Phong Ngư bên chợ Đông, xem như bổ sung tiệc tẩy trần muộn cho Thiếu khanh.
Lời lẽ vừa thân tình lại vừa nhã nhặn, phong thái ung dung mà vẫn toát ra vẻ uy nghi, thoạt nghe đã thấy giống hệt phong cách của mấy vị Thị lang Bộ Hình, Bộ Binh trong triều. Phải rồi, đây mới là thủ lĩnh của Chi Hợi thuộc Bộ Giáp Can Chi Vệ, Vũ Lâm Lang tướng của hoàng đế.
Vừa nói chuyện, hai người đã đến phường Sùng Nhân. Đi tới quán thịt hấp bột gạo của nhà họ Lưu, lại thấy trên cửa treo một tấm bản, cài then đóng khoá im ỉm. Phong thái “Thị lang” của Chu Kỳ phút chốc bay biến sạch bách, nàng không xuống ngựa mà quay sang hỏi chủ tiệm bên cạnh – Làm ơn cho hỏi, sao ông Lưu không mở hàng vậy?
Nương tử bán mì sợi bên cạnh đi ra, đáp – Ông ấy về quê ăn Tết, đã đi từ đầu giờ chiều rồi. Quý khách qua Tết hãy ghé lại nhé.
Chu Kỳ chắp tay cám ơn, hai vai rủ xuống, mặt ủ mày chau, dáng vẻ ngơ ngác như hồn vía trên mây, thầm nghĩ: ăn miếng thịt cũng không được nữa…
Tạ Dung vốn đã chào tạm biệt và đi được một đoạn rồi, ngoảnh đầu vừa lúc trông thấy dáng vẻ ấy của nàng. Chàng cưỡi ngựa đi thêm vài bước rồi lại quành trở về – Nếu không chê, mời Chu Tướng quân đến nhà mỗ dùng bữa cơm đạm bạc.
Rồi lại chợt nhớ đến cái tính kén cá chọn canh của nàng, Tạ Dung hiếm khi lại đổi ý – Chẳng qua chỉ là cơm canh đạm bạc thôi. Thực ra, giờ Chu Tướng quân sang chợ Đông hẳn vẫn còn kịp.
Chu Kỳ lại giở thói cũ, híp mắt cười nói – Vậy thì làm phiền Tạ Thiếu khanh rồi.
– Hết chương 10 –
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
