Chương 5: Nhà Ma ám (5)

Chu Kỳ cũng quay đầu nhìn hai đứa trẻ, nói – Nhắc đến cá rô, quả thật mùa đông là ngon nhất đấy. Thịt cá tươi, mềm mại, sạch sẽ, không tanh, hợp nhất là làm món gỏi. Thêm một bình rượu Tân Phong nữa thì…

Thôi Dập khẽ cười một tiếng, liếc nhìn nàng rồi quay sang nói với Tạ Dung – Đi nhỉ, đến lầu Phong Ngư ở chợ Đông không?

Chu Kỳ cười híp cả mắt, miệng vẫn giả vờ khách sáo – Lại khiến Thôi Thiếu doãn tốn kém rồi… phía Tây giao lộ trong phường này cũng có mấy quán rượu với tiệm ăn đấy, hay ta dùng bữa ở gần đây thôi.

Thôi Dập đang định nói gì thì Tạ Dung gật đầu tiếp lời – Vậy ăn ngay trong phường luôn đi.

Khác với lời khách sáo của Chu Kỳ, lời nói của Tạ Dung mang ý “cứ như vậy đi”. Quả nhiên, Thôi Dập gật đầu – Vậy cũng được.

Chu Kỳ – …

Chu Kỳ tự thấy mình không phải là người tham ăn gì lắm, chỉ là món gỏi cá ở lầu Phong Ngư ngon quá mà thôi. Cá được thái lát mỏng tang, rưới nước xốt vàng óng lên trên, trong hương vị mặn mà thơm phức đó còn lẫn cả vị chua chua ngọt ngọt. Nghe nói trong nước xốt còn pha thêm nước quýt rừng của Nam Chiếu, chỗ khác tuyệt không có hương vị như vậy. Đương nhiên, món cá như thế thì đắt đỏ cũng phải thôi.

Cứ đến giữa tháng, nhận được lương là y như rằng Chu Kỳ phải ghé lầu Phong Ngư vài bận, còn đến đầu tháng thì thôi hẳn – không phải là không muốn, mà là hết tiền không đi được.

Chu Kỳ cũng thấy lạ, sao tiền tiêu nhanh hết thế nhỉ, nàng cũng có mua sắm gì đâu. Vậy mới biết vật giá bây giờ đắt đỏ thế nào.

Chẳng hạn như cây roi ngựa mới mua mấy hôm trước đấy. Chuôi roi làm bằng sừng tê khảm bạc, sừng tê cũng chả phải loại thượng hạng gì, chỉ được cái chạm trổ tinh xảo thôi. Thế mà giá bán những tám vạn văn tiền!

Chu Kỳ thấy đắt quá, bèn bỏ đi, xem thêm mấy cây roi khác nữa mà chả ưng ý cái nào. Vì cây roi kia là hàng độc, lại sợ bị người khác mua mất, nên nàng đi một vòng rồi quành trở lại, ra sức cò kè lên xuống với chủ tiệm người Hồ cả buổi trời, cuối cùng cũng bớt được hai trăm văn tiền. Thấy thôi vậy cũng ổn, Chu Kỳ bèn rước nó về.

Chu Kỳ nhẩm tính số tiền lương còn lại, chắc còn chèo chống được đến giữa tháng… nhỉ?

Thôi Dập nói – Ông Thiệu ở phường Vĩnh Hưng tính bán một toà nhà. Vườn nhà ông ấy trồng thược dược đẹp lắm, để tôi hỏi giúp anh xem sao nhé?

Tạ Thiếu khanh tính mua nhà sao? Ông Thiệu ở phường Vĩnh Hưng là Minh Dương Hầu Thiệu Tề ấy hả? Toà nhà rộng như thế… chậc chậc, giàu vậy trời. Chu Kỳ thầm nghĩ, tự dưng thấy ghen tị ghê gớm.

– Nhà của Thiệu Hầu lớn quá, tôi mua không nổi, còn vượt quá quan hàm của tôi nữa. Cậu giúp tôi hỏi thăm xem có căn nào nhỏ nhỏ, chừng hai ba sân là được rồi.

Cơn ghen tị trong lòng Chu Kỳ phút chốc vơi đi. Thôi Dập sực nhớ ra điều gì, bèn quay lại nhìn Chu Kỳ – Việc này phải nhờ Chu đạo trưởng giúp một tay. Cô ấy quen thuộc kinh thành lắm.

Ba người bước vào một quán rượu nhỏ treo biển hiệu vẽ hình con cá trước cửa. Có lẽ là do thời tiết xấu, tuy đang giờ ăn trưa nhưng trong quán chỉ lèo tèo một hai vị khách lẻ.

Hầu bàn đang uể oải lau dọn, chợt thấy hai vị lang quân cực kỳ anh tuấn, lại thêm một đạo cô trẻ đẹp như hoa thì giật mình tỉnh cả người. Mấy chuyện tầm phào từng nghe về các đạo cô, ni cô bỗng chốc ùa về trong đầu hắn.

Hầu bàn với vẻ mặt hết sức niềm nở, ân cần chào đón – Mời ba vị ngồi bên này ạ.

Vừa đi vào bên trong, Chu Kỳ vừa nói – Muốn mua nhà thì Tạ lang quân cứ đợi thêm dăm bữa nữa. Qua Tết, quan viên người nào trí sĩ thì về quê, người nào nhậm chức ở ngoài thì rời kinh đến nhiệm sở. Sĩ tử cũng thi xong có kết quả, ai muốn đi chơi xa thì cũng lên đường cả rồi. Lúc ấy mới dễ tìm nhà.

Tạ Dung gật đầu cảm ơn. Thôi Dập nói – Đúng là nên hỏi cô.

Nghe họ nói chuyện, hầu bàn thấy hơi ngờ ngợ. Hình như quan hệ giữa đạo cô xinh đẹp này với hai vị lang quân kia không phải như hắn nghĩ thì phải?

Chu Kỳ nào biết mình là người bán nghệ lại bị hiểu lầm thành ngữ bán thân, vẫn cười nói – Quan trọng nhất là phải dò hỏi cho kỹ, tránh mua phải cái nhà bị ma ám. Đúng không, người anh em?

Câu cuối cùng là hỏi hầu bàn. Anh hầu bàn gật đầu, cười nói – Quý khách nói chí phải.

Sau đó không đợi Chu Kỳ gợi chuyện, hắn tự động nói luôn – Đừng mua kiểu nhà như nhà họ Triệu ở con phố phía Đông vậy nhé. Chư vị nghe tin gì chưa? Nhà họ Triệu xảy ra chuyện rồi đó.

Chu Kỳ nói – Có nghe loáng thoáng. Nghe đâu lang quân nhà đó mấy ngày rồi chưa về. Mẹ già mơ thấy ác mộng, ngờ rằng con trai đã gặp chuyện gì bất trắc.

Hầu bàn vừa lau lại cái bàn ăn trước mặt mấy người Chu Kỳ, vừa nói – Tôi thấy Triệu Đại Lang kia hẳn không về được nữa đâu. Cái nhà của gã rùng rợn lắm. Hồi trước, lúc toà nhà đó còn bỏ không, cứ tới rằm tháng Bảy là…

Chủ quán đi tới, quát – Lại nói vớ vẩn chi đó! Thằng Triệu Đại mà tới đây tính sổ thì tao giao mày cho hắn đấy!

Đoạn, vừa mỉm cười vừa giải thích với ba người Chu Kỳ – Chư vị chớ nghe nó nói bậy, thằng nhãi lắm mồm này không biết gây ra bao nhiêu chuyện rồi. Mà cái thằng Triệu Đại lại hay để bụng…

Chu Kỳ cười nói – Chủ quán cẩn thận quá rồi. Cái gã Triệu Đại kia liệu có về được hay không… e là khó nói lắm.

Chủ quán nhìn Tạ Dung và Thôi Dập, vẻ mặt khó xử không biết mở lời với Chu Kỳ thế nào – Ờ thì… các vị lang quân mấy ngày không về nhà, chẳng phải chuyện thường như cơm bữa sao?

Chu Kỳ hiểu ý ngay, chủ quán cho rằng Triệu Đại đang ở cùng đám hoa nương, đang định hỏi kỹ hơn thì thấy Tạ Thiếu khanh khẽ nhếch môi, nghiêng đầu nhướng mày hỏi – Cô nương mà Triệu Đại cặp kè đẹp lắm sao?

Thật không ngờ gương mặt lạnh lùng thoát tục kia lại có thể tỏ ra phong lưu phóng túng nhường ấy… Cũng may Chu Kỳ đã quen với sóng gió rồi, vội nâng chén trà lên che miệng lại.

Thấy Tạ Dung như vậy, Thôi Dập kinh ngạc đến ngẩn cả người. Chủ quán lúng túng chẳng biết nói sao cho phải, cuối cùng thấp giọng nói – Tôi cũng chỉ thấy gã cùng một tiểu nương tử từ ngoài trở về cửa Đông phường Bình Khang mà thôi. Tiểu nương tử kia… – Chủ quán liếc nhìn Chu Kỳ. – Cũng chỉ là trẻ tuổi thôi à.

Chủ quán lại ân cần hỏi tiếp – Hôm nay quán chúng tôi có món cá rô tươi lắm, do ngư dân đục băng ngoài thành câu lên đấy ạ. Quý khách muốn dùng món cá hấp không ạ? Hay là thái cá thành lát mỏng, nhúng vào nồi lẩu dê nóng hổi, rắc thêm chút hạt tiêu, vừa thơm ngon tươi mới, lại vừa ấm người…

Thôi Dập gọi món xong, chủ quán tươi cười hớn hở lui xuống. Thôi Dập nhìn Tạ Dung, lúc này chàng đã quay lại với dáng vẻ thoát tục, chẳng vướng bụi trần – … Tử Chính, sao anh biết chủ quán từng gặp tiểu nương tử mà Triệu Đại cặp kè ở ngoài thế?

Tạ Dung thản nhiên nói – Tôi thử lão đấy thôi. Cái giọng điệu “thằng Triệu Đại mà tới đây tính sổ” vừa rồi của lão chắc chắn quá.

Thôi Dập và Chu Kỳ liếc nhìn nhau, cả hai đều bưng trà lên uống. Một lát sau, Thôi Dập nói – Vậy ra câu nói “có người khác” kia là Triệu Đại…

Dù sao thì nói chuyện trong quán ăn cũng không tiện, thấy hầu bàn đi tới, mấy người Thôi Dập lập tức im bặt.

Hầu bàn bưng thịt dê nguội thái lát, rau cần trộn giấm, chim cút ướp rượu và mấy món nhắm rượu lên trước, nói rằng các món chính sắp xong rồi, sẽ mang lên ngay, sau đó rót rượu đã hâm nóng vào bình nhỏ, đặt lên bàn ăn trước mặt ba người. Thấy thế, Tạ Dung lại xua tay từ chối.

Chu Kỳ kinh ngạc, Thôi Dập bèn giải thích giúp chàng – Anh ấy không uống rượu buổi trưa đâu, bọn mình cứ tự uống thôi.

Chu Kỳ khẽ cười. Người thời nay mê rượu, có người sáng ra đã làm vài chén, hiếm có ai tự kiềm chế rượu chè như Tạ Thiếu khanh. Chu Kỳ chẳng mê rượu gì mấy, nhưng có thịt dê nguội thái lát, chim cút ướp rượu, lát nữa còn có gỏi cá và chả viên chiên giòn, nếu không có tí hơi men thì cứ thấy thiếu thiếu cái gì đó.

Chu Kỳ với Thôi Dập vừa ăn vừa uống rượu, thỉnh thoảng Tạ Dung lấy trà thay rượu nhấp một chén cùng bọn họ.

Sau khi uống rượu, Chu Kỳ càng thoải mái hơn. Nàng nghiêng đầu nhìn Tạ Dung đang ăn món cá muối trộn thù du ngon lành. Chắc đó là món khoái khẩu của chàng, bởi vì mỗi khi nhai thì mắt chàng khẽ híp lại vẻ tận hưởng lắm.

Trên bàn ăn của Chu Kỳ cũng có món đó. Nàng gắp thử một miếng… ôi chao, cay xé lưỡi! Thì ra Tạ Thiếu khanh thích ăn cay…

Nhưng rồi Chu Kỳ nhận ra Tạ Dung chỉ gắp có vài miếng cá rồi thôi, sau đó cầm thìa húp cháo rau nhạt nhẽo.

Nhìn dĩa gỏi cá sạch trơn trên bàn của mình, Chu Kỳ cảm thấy mình và Tạ Thiếu khanh quả là khác nhau xa chừng. Lại quay sang nhìn Thôi Dập đang gặm đầu cá, nàng bỗng thoải mái hẳn ra, may mà còn có người anh em này giống mình.

Lời của tác giả:

Thôi Dập: Sợ kẻ diễn sâu ghê á!
Chu Kỳ: Sợ kẻ diễn sâu còn biết tự kiềm chế ghê á!

– Hết chương 5 –

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.