Chương 47

Chu Kỳ hỏi – Mua mười cái bánh nướng chắc đủ rồi nhỉ? Còn thức ăn và cháo nữa mà.

Tạ Dung gật đầu.

Chu Kỳ lấy tiền trong túi ra, ông lão chủ tiệm cũ họ Đồng dùng lá bồ gói bánh rồi dùng dây gai mảnh buộc lại, đưa cho Tạ Dung. Tạ Dung nhận lấy xâu bánh.

Đi về trước mấy bước là quầy nhỏ bán đồ chiên rán.

– Cho một cân đậu tằm rán đi.

Chu Kỳ nói với chủ quầy chiên rán xong rồi quay sang nói với Tạ Dung – Đậu tằm rán vừa thơm vừa giòn, để nhắm rượu là tuyệt vời. Tôi quen một lão thư sinh, chỉ một vốc đậu tằm rán mà ông ấy uống hết cả giác* rượu cơ.

* Đơn vị đo lường thời xưa, một giác rượu khoảng bốn lít rượu.

Tạ Dung gật đầu.

Chu Kỳ nhìn cá và thịt trên mâm lớn – Cá rô nhỏ rán với thịt viên rán nhà bác còn giòn không đấy?

Chủ quầy chiên rán cười nói – Vừa mới rán xong đấy ạ, tiểu nương tử không tin thì cứ nếm thử là biết ngay.

Nói rồi, chủ quầy cầm đũa sắt dài chuyên gắp đồ rán lấy một con cá rô nhỏ và một viên thịt rán cho vào một cái đĩa không.

Chu Kỳ nhận đĩa rồi mời Tạ Dung.

Tạ Dung lắc đầu.

Chu Kỳ nhón lấy viên thịt rán lên, cắn một miếng. Viên thịt này bên trong vẫn còn nóng hôi hổi. Nàng không nhịn được mà đảo qua đảo lại miếng thịt trong miệng rồi hít hà thở khí.

Tạ Dung cúi đầu, quay mặt nhìn đi chỗ khác.

Chu Kỳ cuối cùng cũng ăn hết viên thịt, lè lưỡi một cái, ngon ra phết, ngoài giòn trong mềm – Lấy hết mẻ rán mới ra lò này đi.

Chu Kỳ lại nếm thử cá rô nhỏ rán, không ngờ cá rán còn ngon hơn thịt viên nữa, xương giòn rụm mà vẫn giữ được vị tươi của cá – Lấy cả món này nữa!

– Có ngay!

Chủ quầy chiên rán dùng lá sen gói thịt viên, cá rán, đậu tằm lại rồi đưa cho Tạ Dung.

Chu Kỳ tiếp tục “càn quét” đồ ăn khắp phố, còn Tạ Dung chỉ lẳng lặng xách đồ ăn mỗi lúc một nhiều đi theo phía sau.

Lúc đi ngang qua một quán nhỏ chỉ có một cái vại lớn, Chu Kỳ dừng chân lại – Anh thích ăn cay, chúng ta mua ít cổ vịt, chân gà, cánh gà kho của Phương nương tử đi. Rán trước rồi kho sau, còn cho thêm cả hoa tiêu và thù du nữa, đậm đà hết sức!

Nương tử chủ quán là người thích nói chuyện, thấy Chu Kỳ thì chào hỏi ngay – Tiểu nương tử lại tới ủng hộ đấy ạ.

Rồi bà lại nhìn sang Tạ Dung – Chà, lang quân đi mua thức ăn với nương tử đây này, quan tâm chu đáo ghê. Nương tử tốt phước quá! Vì cái phước này tôi phải chọn cho tiểu nương tử mấy miếng thịt ngon nhất mới được. Tiểu nương tử xem, hai cái cánh gà này thế nào?

Chu Kỳ thấy hai cái cánh gà béo mập kia thì quên phủ nhận lời khen “tốt phước” này luôn, còn cười tít mắt nói – Cho thêm mấy cái nữa, lấy cả cổ vịt, đầu vịt nữa nhé.

Tạ Dung mím môi chẳng nói gì.

Đi một mạch tới Mỹ Vị Trai, Chu Kỳ hào phóng gọi mấy món đặc sắc của cửa hàng như: cá vược hấp, đùi cừu nướng, ngỗng quay, chân giò hầm, rau xào hải sản, đậu phụ nhồi thịt,… Sau đó đến lúc thanh toán mới phát hiện túi mình không đủ tiền.

Chủ tiệm cười trừ.

Chu Kỳ – …

Tạ Dung lặng lẽ đưa túi tiền của mình ra.

Chu Kỳ nhận lấy tỉnh bơ, cười nói với chủ tiệm – Vậy thì lấy thêm mấy con cua ướp muối nữa, lấy loại to nhé!

Chủ tiệm hớn hở cười nói – Tiểu nương tử sành ăn thật đấy! Cua ướp muối tiệm chúng tôi đều là cua Quảng Lăng chính cống, thịt chắc gạch nhiều.

Mấy con cua “Quảng Lăng chính cống” này đã giúp túi tiền Tạ Dung vơi đi kha khá.

Chu Kỳ dặn chủ tiệm làm nhanh rồi đưa tới, sau đó cùng Tạ Dung rời quán rượu.

Chu Kỳ nói – Không cần mua rượu đâu. Chỗ tôi còn một vò rượu hoa lê trắng mười tám năm. Nếu ông Phùng không nhắc tới thì tôi cũng quên béng rồi. Tôi đã biếu ông cụ ấy một vò, một vò khác lần này lấy ra uống là vừa đẹp.

Thật ra ban nãy Chu Kỳ hơi thắc mắc, rõ ràng mình chỉ dẫn Tạ Thiếu khanh đi xem hàng quán ăn uống trong phường này thôi, sao tự dưng biến thành ăn chung một bữa thế này?

Nghĩ đến túi tiền sạch bách của mình, Chu Kỳ thầm nghĩ đây có lẽ gọi là “nhiệt tình hào hiệp” nhỉ? Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đã ăn bao nhiêu món ngon của nhà Tạ Thiếu khanh, giờ chàng mới chuyển nhà tới đây, nàng làm một bữa mừng tân gia ấm cúng cho chàng cũng phải. Quan trọng nhất là phải mời cả bác Đường uống một chầu rượu hoa lê trắng mới được.

Cuối cùng Chu Kỳ vẫn vòng qua tiệm cũ nhà ông Đồng mua một hũ cháo gạo thanh đạm. Buổi tối ăn nhiều thịt như vậy, ăn món thanh đạm này cực kỳ thích hợp.

Chu Kỳ xách cháo, Tạ Dung xách một đống đồ ăn vặt linh tinh mua ở đầu phố, cả hai cùng nhau đi về.

Đương lúc hoàng hôn, cửa phường vừa mới đóng nên trong phường vẫn còn náo nhiệt. Có người cưỡi ngựa, quẩy gánh, vội vã trở về vào đúng lúc cửa phường đóng hẳn. Có tốp năm tốp ba người ăn vận như sĩ tử, chắc là mới rủ nhau đi uống rượu về. Có cụ già chắp tay sau lưng đi dạo phố, đoán chừng đã dùng cơm tối rồi. Cũng có người giống Tạ Dung với Chu Kỳ, xách đồ ăn về nhà.

Tạ Dung nhìn đôi vợ chồng trẻ ở phía trước không xa. Anh chồng cầm xâu bánh gói lá bồ, tay kia xách một vò rau muối và một con cá tươi. Chị vợ đi bên cạnh dắt theo một cậu bé chừng bốn năm tuổi. Hai vợ chồng vừa đi vừa nói chuyện. Không biết anh chồng đã nói gì mà chị vợ hờn dỗi véo tay chồng một cái.

Tạ Dung ngoảnh mặt đi.

Chu Kỳ lại bị thứ khác thu hút, chỉ vào hiệu sách bên phải – Hiệu sách này trông bên ngoài thì nhỏ nhưng bên trong lại khá rộng rãi, sách cũng mới và đầy đủ lắm, chẳng kém gì các tiệm sách ở hai chợ Đông, Tây đâu.

Tạ Dung ngoảnh đầu thấy trước hiệu sách dựng một biển hiệu, trên đó ghi: “Đề thi các năm, chú giải Kinh văn, bảng chữ của danh gia, tuyển tập thơ của danh sĩ, tiểu thuyết mới nhất”.

Cùng lúc đó, người làm trong hiệu sách vẫn còn ở ngoài cửa mời chào – Tiểu thuyết mới nhất đây. Nào là Giấc mộng buồn của Ẩn Nương, Tam hiệp Côn Luân, Đèn quỷ mặt hoa đào, Hồ Tam Nương, bán hết không bổ sung, bán hết không bổ sung đâu.

Bước chân Chu Kỳ hơi ngần ngừ.

Tạ Dung nghiêm mặt nói – Tôi chưa từng đến hiệu sách này bao giờ, cùng nhau vào xem thử đi.

Chu Kỳ cười híp mắt.

Tạ Dung đi vào trong, còn Chu Kỳ chỉ đứng trước cửa xem những bộ tiểu thuyết bày ở ngoài cùng.

Chu Kỳ lấy quyển Tam hiệp Côn Luân đọc thử trước. Bộ này kể về những hiệp khách hành hiệp trượng nghĩa, rất hợp ý nàng. Chu Kỳ bèn kẹp quyển này dưới nách, rồi đọc thử quyển Đèn quỷ mặt hoa đào. Không ngờ quyển này còn hay hơn nữa, kể về các mẩu chuyện quái quỷ kỳ lạ. Chu Kỳ thích nhất thể loại này. Thế là Chu Kỳ càng lúc càng hứng thú, cầm lấy quyển Hồ Tam Nương lên, mở ra đọc thử: “Hồ Tam Nương giỏi thuật lấy dương bổ âm, mặc dù cậu học trò họ Triệu trẻ trung, khỏe mạnh…”.

Ấy chà! Lấy âm bổ dương…

Tạ Dung đi tới – Chọn xong chưa?

Chu Kỳ cuộn quyển Hồ Tam Nương lại tỉnh bơ, đáp – Chọn xong rồi, lấy mấy quyển này đi. Anh thì sao?

Tạ Dung đáp – Tạm thời chưa thấy quyển nào muốn đọc cả. Cũng muộn rồi, hôm khác lại đến vậy.

Thế thì xấu hổ quá… Chu Kỳ lấy túi tiền của Tạ Dung ra trả tiền sách xong, xách theo hũ cháo và cầm ba quyển sách đi bên cạnh Tạ Dung, cười hì hì nói – Vừa rồi Tạ Thiếu khanh thấy tôi muốn mua tiểu thuyết, lại sợ tôi xấu hổ nên mới rủ vào hiệu sách xem thử phải không?

Tạ Dung đáp gãy gọn – Không phải.

Chu Kỳ cũng thấy không phải, nhưng mà đi một chuyến người ta không mua mà mình lại mua, quan trọng là tiêu tiền của người ta…

– Thật ra tiểu thuyết cũng thú vị lắm. Tiếc là anh không thích đọc tiểu thuyết.

Bằng không thì đọc chung, tiền này anh bỏ ra cũng đáng hơn.

Chu Kỳ cứ tưởng chàng không nói gì, nào ngờ một lúc sau lại nghe Tạ Thiếu khanh nói – Nếu có quyển nào thú vị, hài hước thì tôi cũng đọc thử xem.

– ?

Chu Kỳ nghiêng đầu nhìn chàng. Tạ Dung hắng giọng nói – Tôi đọc giải trí những lúc không làm việc thôi.

Chu Kỳ cũng hiểu, những vụ án được chuyển đến Đại Lý Tự toàn là án lớn như án giết người phóng hỏa. Ngày nào cũng nghe xem mấy vụ án kiểu như thế, dần dà tâm trạng sẽ thấy mệt mỏi, nặng nề. Đúng là cần đọc gì đó hài hước để giải khuây thật.

Chu Kỳ nói – Mấy quyển này thì không được đâu. Tôi có một quyển Tuyển tập truyện cười thú vị lắm, đọc là cười bò luôn ấy, để lát nữa tôi đưa cho anh đọc thử.

Tạ Dung gật đầu cảm ơn, lại nói một câu chả ai ngờ được – Hôm nay cô mua gì thế?

– Mấy quyển tiểu thuyết mới, chắc là do sĩ tử khoa thi năm nay viết. Năm nào tầm này cũng sẽ có vài quyển tiểu thuyết mới ra mắt. Hôm nay tôi mua ba quyển, một quyển về hiệp khách trượng nghĩa, một quyển về mấy chuyện quỷ quái kỳ lạ, còn có một quyển về hồ tiên…

Chu Kỳ dừng lại.

Tạ Dung nhìn nàng.

Chu Kỳ gật đầu với chàng – Là câu chuyện về một hồ tiên và mười bảy chàng trai trẻ.

Tạ Dung quay mặt đi.

Chu Kỳ bật cười – Là anh cứ muốn hỏi còn gì.

Dứt lời, Chu Kỳ cất bước rẽ vào ngõ nhỏ, cười hì hì đi về phía cửa nhà. Nàng chắp hai tay đang cầm mấy quyển tiểu thuyết sau lưng, vừa đi vừa gõ nhẹ chúng vào lưng mình. Tạ Dung nhớ đến “cái đuôi” có đốt xương, có lông xù, chạm vàng khắc bạc của nàng.

Nghĩ tới chuyện “cái đuôi”, đột nhiên nhớ đến câu “Một hồ tiên và mười bảy chàng trai trẻ” nàng vừa nói, Tạ Dung càng mím môi chặt hơn.

Giọng của bác Đường từ trước cửa vọng ra – Ấy, Chu Tướng quân, mau vào nhà, mau vào nhà đi.

Giọng nói của bác tràn đầy niềm vui.

La Khải hô to – Chu Tướng quân!

Giọng Hoắc Anh nhỏ hơn một chút nhưng ngữ khí nghe cũng vui vẻ lắm – Chu Tướng quân!

– Meo…

– Í chà, Phỉ Phỉ của chị, có nhớ chị không nào?

Tạ Dung đứng trước cửa lắng nghe động tĩnh trong nhà thì bất giác mỉm cười.

– Hết chương 47 –

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.