Chương 39: Đèn Mỹ Nhân (7)
Tạ Dung và Thôi Dập thẩm vấn lão già Trương Ngũ, còn Chu Kỳ dẫn người lục soát nhà họ Trương.
Trương Ngũ khóc bù lu bù loa, nói – Mấy món quần áo trong tủ là tôi ăn trộm, nhưng chiếc khăn tay màu hồng cánh sen kia là tôi nhặt được ngoài cửa. Tôi có cái tật xấu như vậy, sợ các quý nhân nghi ngờ nên ban đầu mới giấu giếm.
Tạ Dung chỉ lẳng lặng nhìn lão, Thôi Dập thì chau mày tỏ vẻ mất kiên nhẫn. Thấy hai người không tin, Trương Ngũ dập đầu, đỏ mặt tía tai biện giải – Không phải tôi thật mà. Hôm tết Thượng nguyên, tôi đang khêu đèn trong sân thì nghe bên ngoài có tiếng hét, lúc tôi mở cửa đi ra thì thấy một chiếc xe và hai ba bóng người, hình như là hai nam một nữ. Hai người đàn ông đẩy cô gái lên xe rồi đi mất.
– Tôi không dám hô hoán vì sợ rước lấy hoạ. Chờ đám người đó đi rồi tôi mới nhặt cái khăn này.
Trương Ngũ lại dập đầu nói – Các quý nhân ơi, không phải tôi làm, không phải tôi làm đâu…
Tạ Dung nhìn lão một hồi, hỏi – Người nam và người nữ kia trông thế nào? Ông có quen không?
Trương Ngũ vội đáp – Nữ thì thấy không rõ, còn nam thì một đứa mập lùn, một đứa cao gầy, tôi chỉ nhìn thấy bóng lưng thôi.
– Chúng ăn bận thế nào? Mặc áo dài hay áo ngắn?
Trương Ngũ ngẫm nghĩ – Hình như cả hai đều mặc áo dài.
– Xe là xe gì?
– Không phải xe la thì là xe ngựa, tóm lại không phải xe lừa, mui xe đen sì.
…
Căn nhà của Trương Ngũ không rộng lắm, tổng cộng có hai gian nhà chính, hai chái nhà xiêu vẹo, thảy đều rất chật hẹp, chất đầy đồ linh tinh, lộn xộn nhưng cũng không khó để tra xét. Tuy nhiên, Chu Kỳ không phát hiện ra tầng hầm, phòng ngầm, hay tường kép nào cả.
Chu Kỳ vừa chép miệng, vừa chống nạnh đứng dưới mái hiên, mặt mày nàng dính đầy tro bụi, chóp mũi còn dính một vệt đen thui.
Tạ Dung đi ra, thấy dáng vẻ Chu Kỳ như vậy thì không khỏi mím môi.
Chu Kỳ nhướng mày nhìn lại.
Tạ Dung nhìn mũi nàng, cuối cùng không nhịn được mà nói – Lau đi.
Chu Kỳ không thích mang khăn tay vì phải giặt giũ phiền toái, nghe Tạ Dung nói vậy bèn giơ tay áo lên… Tạ Dung càng mím môi chặt hơn, rút khăn tay trong tay áo ra ném cho nàng. Chu Kỳ vừa chụp lấy thì chiếc khăn trắng lập tức trở nên đen thui. Chu Kỳ cười “hì hì” mấy tiếng, cầm khăn lau mặt qua loa – Cảm ơn Tạ Thiếu khanh, để tôi giặt rồi hôm khác trả lại cho anh nhé… Hay thôi để tôi mua khăn mới trả cho anh đi.
Tạ Thiếu khanh chẳng nói gì. Chu Kỳ bèn nhét khăn vào trong tay áo mình, cảm thấy mũi mình dường như còn vương lại mùi thơm gì đó, không giống mùi của bánh thơm hay mùi hương xông, hơi giống mùi đậu tắm nhưng cũng không hẳn là vậy.
Tạ Dung hỏi – Tìm không thấy à?
Chu Kỳ gật đầu – Chỗ này nhỏ như vậy muốn giấu ba người sống sờ sờ… thì khó đấy.
Nghe nàng nói từ “sống”, Tạ Dung liếc nàng một cái.
Chu Kỳ nhìn ra ngoài vườn – Anh xem chỗ kia đi.
Tạ Dung híp mắt nhìn theo ánh mắt nàng. Đống củi ở góc vườn đã bị chuyển đi, mặt đất ở nơi đó dường như thấp hơn những chỗ khác một chút.
Tạ Dung đi qua đó, Chu Kỳ đi theo phía sau.
Nhìn ra mảnh đất kia, Tạ Dung nói với đám sai nha – Đào lên đi.
Mấy sai nha vâng lệnh, tìm được một cái xẻng trong nhà họ Trương, lại ra ngoài mượn thêm một cái khác rồi hì hục đào đất.
Thôi Dập ở trong phòng tiếp tục thẩm vấn Trương Ngũ một hồi, thấy chẳng hỏi thêm được lời khai hữu ích nào nữa bèn đi ra ngoài – Làm gì đấy?
“Cạch” một tiếng, xẻng sắt của sai nha đụng phải thứ gì đó, cả đám lập tức dừng lại.
Tạ Dung, Thôi Dập và Chu Kỳ bước tới gần xem thử.
Sai nha đưa tay phủi đất ra… đó là xương người!
Thôi Dập cả giận quát – Lôi lão già quỷ quyệt đó ra đây cho ta!
Thấy khúc xương đùi được đào ra kia, Trương Ngũ rũ rượi ngồi dưới đất khóc lóc, không chối là không phải do mình làm nữa.
Đám sai nha đào được một bộ xương người hoàn chỉnh.
Chu Kỳ nhìn xác người mới chết còn biết một hai, chứ bộ xương trắng hếu thế này thì chả biết gì. Chỉ có thể dựa vào đầu tóc, chiều cao và xương chậu để nhận ra đây là xương của phụ nữ, trên xương không có vết thương rõ ràng nào. Bộ xương không có quần áo, từ đó có thể tưởng tượng được lúc sinh thời đã gặp phải chuyện gì.
Tạ Dung ngồi xổm xuống quan sát một lượt – Bốn chiếc răng hàm cuối cùng của người phụ nữ này đã mọc hoàn chỉnh, nhưng hàm răng chưa bị mài mòn bao nhiêu. Xương mu có vết lõm. Nghe ngỗ tác nói đây là đặc điểm chỉ phụ nữ đã sinh con mới có, vậy thì người phụ nữ này khoảng từ hai mươi đến ba mươi tuổi.
Thế nhưng thời gian tử vong thì khó mà suy đoán ra được.
Thôi Dập đá Trương Ngũ một cước – Nói đi.
Trương Ngũ tự biết mình sắp chết đến nơi, làm sao còn nói ra được gì nữa, chỉ run rẩy khóc lóc – Tôi không muốn giết ai cả…
Tạ Dung lại gọi sai nha tới – Bộ hài cốt này chôn nông quá, đào sâu thêm tí nữa xem sao.
Tiếp tục đào xuống sâu thêm khoảng một thước nữa, xẻng của đám sai nha lại đụng phải thứ gì đó. Tạ Dung, Thôi Dập và Chu Kỳ đều đanh mặt lại.
Quần áo trên bộ xương mới đào ra này đã mục nát gần hết nhưng vẫn nhìn ra đó là áo ngắn tay hẹp và váy vải bố. Búi tóc kiểu búi hai vòng, chưa hề bung ra. Kết hợp với vóc người và hàm răng, người này chừng mười lăm tuổi.
Các sai nha sắp xếp lại bộ xương trắng này rồi bắt đầu đào rộng và sâu hơn nữa.
Sai nha canh gác ngoài cửa vội vã bước vào, nói – Bẩm Tạ Thiếu khanh, Thôi Thiếu doãn, Chu Tướng quân, Trần Tam tới báo đã tìm thấy thư của chị em nhà họ Trần để lại rồi ạ.
Ba người Tạ, Thôi, Chu liếc nhìn nhau.
Nơi này còn để xương người không tiện gọi Trần Tam đi vào, ba người bèn đi ra ngoài cửa.
Trần Tam cầm một bức thư và hai quan tiền, trong mắt ánh lên vẻ vui mừng – A Phương và A Hạnh không sao cả, hai đứa nó nhờ người gửi thư cho tôi đây ạ.
Chu Kỳ nhận lấy thư, đọc qua một lượt trước. Bức thư này rất đơn giản, chỉ nói rằng là hai chị em đi ngắm đèn đã gặp được một lang quân ưng ý, muốn theo chàng nhưng sợ gia đình ngăn cấm, bèn “tiền trảm hậu tấu” đi theo người ta, xin cha thứ lỗi cho con gái bất hiếu, vân vân. Lời lẽ viết ra đều là những lời hết sức bình thường, không gieo vần, không dùng điển tích điển cố nhưng hành văn rất trôi chảy, đọc lên nghe có vẻ khá chân thành và tha thiết, chữ viết lại rất đẹp.
Chu Kỳ đưa thư cho Tạ Dung.
– Bức thư này nhét trong ngưỡng cửa của xưởng ép dầu, còn dùng hai quan tiền này chèn ở trên. Mấy hôm nay tôi không mở xưởng nên bây giờ mới thấy ạ.
Đôi mắt Trần Tam vẫn còn đỏ hoe nhưng mặt mày lại thoáng nét cười nhẹ nhõm.
– Lo lắng suông cả mấy ngày rồi, hai cái đứa này…
Chu Kỳ đã từng đến nhà của Trần Tam. Đó là căn nhà có kết cấu “trước là cửa tiệm, sau là nhà ở” không được quy chuẩn cho lắm. Phía trước là một cửa tiệm nhỏ sát đường, có thể từ tiệm ấy vào tận cổng nhà Trần Tam, hoặc có thể vòng ra sau, men theo con ngõ nhỏ để đến cổng chính. Ngẫm lại thì người đưa thư kia không muốn bị người khác bắt gặp bèn tiện tay nhét lá thư vào ngưỡng cửa, sợ gió lùa bay mất còn chèn hai quan tiền lên trên.
Tạ Dung với Thôi Dập cùng nhau đọc bức thư kia. Chu Kỳ nhận hai quan tiền trong tay Trần Tam. Dùng hai quan tiền chèn lên trên… Chu Kỳ chợt nhớ tới những viên đá cuội mà Vệ thị, vợ Triệu Đại, đã dùng để chèn trên bức thư trong vụ án căn nhà ma ám dạo trước.
Chu Kỳ ước lượng hai quan tiền rồi trả lại cho Trần Tam.
Trần Tam còn ngại ngùng không dám nhận lại, nhưng cũng biết các vị quý nhân này chẳng coi chút tiền này vào đâu. Ông cười gượng gạo nói – Hai chị em chúng nó không biết điều, tôi cũng già cả hồ đồ, cứ tưởng đã xảy ra chuyện gì đó, làm phiền các vị quý nhân quá. Biết hai đứa nó không sao, tôi cũng an tâm rồi. Hai đứa nhỏ này ấy à… Lần này tôi biết ơn các vị quý nhân lắm.
Chu Kỳ có lạnh lùng, cứng rắn đến đâu cũng không nỡ nói với ông rằng chuyện này e là có điều kỳ quặc nên chỉ đành gật đầu.
Tạ Dung, Thôi Dập cũng không nói gì. Trần Tam nhìn cổng nhà Trương Ngũ, không biết bên trong xảy ra chuyện gì nhưng cũng biết mình không nên hỏi nhiều, bèn cảm tạ mấy người Tạ Dung, Chu Kỳ rồi định cáo từ ra về.
Chu Kỳ nói – Vì trước đây bác đã báo án nên bọn tôi phải giữ lá thư này lại để lưu hồ sơ.
Trần Tam không hiểu chuyện này, chỉ nói – Tất cả xin nghe theo các quý nhân ạ.
Trần Tam tập tễnh lê bước trở về, trong bụng thầm nghĩ trước đó mình không muốn huỷ hôn với nhà họ Tiền, bây giờ đành muối mặt tới nhà người ta nhận lỗi, may sao sính lễ nhận hồi trước vẫn còn đó.
Lúc vừa hay tin hai đứa con gái không sao, Trần Tam chỉ thấy vui mừng khôn xiết. Bây giờ nghĩ tới chuyện phải giải quyết hậu quả thì không khỏi oán thầm mấy câu. A Phương là đứa biết điều, sao tự dưng làm ra chuyện như vậy chứ. Trần Tam lại tự an ủi mình, may mà hai đứa nó không sao, rồi lại nghĩ có lẽ mấy năm nữa, việc này qua đi, hai đứa sẽ quay về thăm mình.
Nhìn bóng lưng hơi còng xuống của Trần Tam, Chu Kỳ cảm thấy hơi xót xa. Nàng khẽ thở dài một hơi, nhìn sang Tạ Dung – Anh thấy sao?
– Chữ này…
Tạ Dung nhíu mày, nói được nửa câu thì dừng lại.
Thôi Dập nói – Bức thư này viết hay hơn cả tôi viết, cũng hay hơn cả A Chu viết đấy. Người viết thuê này chắc là sĩ tử thi rớt, do không gặp thời mới không đỗ đạt.
Chu Kỳ suy đoán – Cũng có thể chính là người đàn ông mà chị em họ Trần “ưng ý” viết thì sao?
Thôi Dập gật đầu – Có thể lắm.
– Trước đây chúng ta từng suy đoán người dụ dỗ Thường Ngọc Nương có thể là một sĩ tử có tướng mạo thanh tú, phong tư tao nhã. Bây giờ người viết thư lại là kẻ đã học hành mấy năm. Chuyện này ấy à…
Chu Kỳ lắc đầu. Thôi Dập nhìn Tạ Dung và Chu Kỳ, nói – Vì thế chuyện này lại quay về với suy đoán trước đó của chúng ta, việc dụ dỗ, bắt cóc này có thể là do cùng một nhóm người, thậm chí là cùng một người làm.
Thôi Dập đột nhiên hiểu ra, ngoảnh lại nhìn thoáng qua cửa nhà của Trương Ngũ – Lời khai của lão già quỷ quyệt kia về cỗ xe ngựa với ba bóng người nào đó hẳn là thật nhỉ?
Chu Kỳ không tham gia thẩm vấn Trương Ngũ nên không biết chuyện này. Thôi Dập bèn thuật lại lời khai của Trương Ngũ cho nàng nghe.
– Dụ dỗ bắt cóc…
Chu Kỳ lấy thỏi bạc hình hoa mẫu đơn tìm được trong gối của Thường Ngọc Nương ra, nói – Hai anh không cảm thấy lần này bọn chúng bỏ vốn hơi nhiều hả?
Tạ Dung đang đọc thư chợt ngẩng đầu lên nhìn nàng.
Chu Kỳ tính toán cho bọn họ nghe – Ở chợ nô lệ, giá một hầu gái bình thường sẽ không quá năm ngàn đồng. Còn ở xóm yên hoa, tuy có người có giá đến mấy trăm ngàn, thậm chí cả triệu đồng, nhưng đó hoặc là giai nhân tuyệt sắc hoặc thông thạo cầm kỳ thư hoạ, thơ từ ca phú, còn có chút danh tiếng cơ. Giá những cô gái bình thường mới bị bán đi có lẽ cũng không đắt hơn giá một hầu gái là bao.
– Trong số này, Thường Ngọc Nương chắc có thể bán được giá, chứ chị em nhà họ Trần…
Chu Kỳ không nỡ nói những lời tr*n tr**, phũ phàng nên đành ngậm miệng lại. Từ tướng mạo của Trần Tam, còn có lời nói của bà Tống và thái độ của Tiền Tam Lang, có thể suy đoán chị em nhà họ Trần có ngoại hình bình thường thôi.
– Quan trọng nhất là họ không cần thiết phải làm vậy. Nếu sợ quan phủ điều tra, chỉ cần gửi thư là được rồi. Dùng hai ngàn văn tiền để chèn thư, đây chẳng phải là phí của à? Bọn họ bắt cóc một người mà tốn tiền mất công như vậy thì kiếm được bao nhiêu chứ?
– Đương nhiên điều tôi nói đây chỉ là trường hợp bọn họ dụ dỗ, bắt cóc để mưu cầu tiền tài thôi. – Chu Kỳ mân mê thỏi bạc hình hoa mẫu đơn trong tay. – Tôi thấy đằng sau nhất định còn có chuyện khác nữa.
Thôi Dập lại xoa xoa cằm. Tạ Dung khẽ gật đầu, rồi đọc tiếp lá thư kia, sau đó còn đưa lên mũi ngửi thử.
***
Lỗ hổng dưới cùng trên cánh cửa của căn phòng tối mở ra, một cánh tay thò vào đẩy một dĩa bánh gạo kê và một bát cháo loãng vào trong. Sau đó “rầm” một tiếng, nắp lỗ hổng lập tức đóng lại.
A Phương mò mẫm đi tới lấy thức ăn, nhỏ giọng nói với Thường Ngọc Nương – Thường tiểu nương tử, cô cũng ăn một ít đi.
Thường Ngọc Nương chẳng nói gì.
A Hạnh khẽ hừ một tiếng. A Phương khuyên nhủ – Đã đến nước này rồi, bọn chúng muốn xử lý chúng ta thế nào mà không được? Cần gì phải giở trò trong thức ăn này? Ăn một tí đi, bằng không cô không chịu nổi đâu.
Một lúc lâu sau, Thường Ngọc Nương cũng cử động.
– Hết chương 39 –
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
