Chương 38: Đèn Mỹ Nhân (6)

Trong phòng tối, A Phương cứ tỉnh rồi lại ngủ, ngủ rồi lại tỉnh. Bởi vì không thấy mặt trời, cũng không nghe được âm thanh gì nên cô chẳng biết lúc này là giờ nào. A Phương và A Hạnh đắp một cái vỏ chăn rách bươm cũ mèm và ẩm mốc. Thường Ngọc Nương ngồi gần đó cũng có một cái vỏ chăn cũ. Không biết là chê bẩn hay vì lý do nào khác, cô ấy không đắp chăn mà chỉ khoác áo choàng của mình, ngồi tựa vào góc tường.

Nghe được Thường Ngọc Nương r*n r* khe khẽ, A Phương bèn đứng dậy. A Hạnh hỏi chị mình – Chị ơi, chị làm gì đấy?

– Thường tiểu nương tử có vẻ không khoẻ. Chị sang đấy xem sao.

– Ở cái chỗ quỷ quái này mà khoẻ được mới lạ. Tất cả đều tại chị ta hết!

A Phương vỗ vỗ tay em gái – Đừng nói bậy.

A Hạnh lại làu bàu gì đấy. A Phương vịn tường đi về phía Thường Ngọc Nương.

Thường Ngọc Nương khẽ nói – Tôi không sao. – Giọng nói của cô ấy khàn khàn như bị tắt tiếng, chẳng còn êm ái như trước nữa.

Trăng lặn, chim hót, một ngày mới bắt đầu.

Những người dậy sớm trong phường Thường An vẫn còn vẻ lười biếng của ngày Tết. Trên phố, một người vừa ăn sáng xong thì khoanh tay đi dạo và bắt gặp một người chưa rửa mặt, khóe mắt vẫn còn dính ghèn và một người vừa chui ra khỏi chăn đã vội đi đổ bô.

Người khoanh tay cười nói – Trương Ngũ, một đêm mà tiểu lắm thế này là phải dậy bao nhiêu lần đấy? Thận lão còn ổn không đó.

Người mắt dính ghèn nói – Lão chả có lấy một mụ vợ, thận có ổn thì làm ăn gì được?

Lão già đổ bô làm bộ muốn hắt nước tiểu vào hai người kia. Hai người kia vội né đi.

Lão già đổ bô liếc nhìn họ – Đừng khinh ta già, thận ta còn khoẻ hơn các chú đấy.

Hai người càng cười to hơn. Lão già cũng không tức giận mà đi vào nhà xí.

Chẳng mấy chốc lão già quay lại, ba gã nhàn rỗi bắt đầu nói chuyện phiếm. Người khoanh tay nói – Nghe nói tiểu nương tử nhà Thường tiên sinh ngày mười lăm đi ngắm đèn rồi mất tích, chẳng lẽ đã bỏ nhà theo trai rồi?

Người mắt dính ghèn dụi dụi mắt nói – Chuyện này mà còn phải hỏi à? Chắc chắn là đi theo trai rồi. Phải chứ tiểu nương tử nhà họ Thường là số một trong phường này đó, dáng đi yểu điệu như cành liễu trong gió, nói năng cũng nhỏ nhẹ dịu dàng. Theo tôi thấy thì chẳng kém gì mấy tiểu nương tử nhà giàu đâu.

Lão già đổ bô nói xen vào – r*n r* chắc nghe cũng hay đấy.

Nghe lời bỉ ổi như thế, hai người kia đều vừa cười vừa mắng. Người khoanh tay lại nói – Coi chừng ông Thường đến tìm lão tính sổ đấy.

Người mắt dính ghèn nói – Cái ông Thường này cũng thật là! Cứ phải chọn một cậu học trò làm con rể cơ, còn phải tướng mạo đàng hoàng, gia cảnh tốt, chọn tới lựa lui miết… Giờ thì hay rồi, chả biết thằng nào dụ dỗ một tiểu nương tử trắng trẻo xinh xắn như vậy đi mất rồi.

Người khoanh tay nói – Chẳng phải tôi cãi cùn với ông đâu, mấy tiểu nương tử ấy tự chạy theo mà, chuyện khác thì tôi không dám chắc chứ mấy thằng nhóc kia hẳn là tuấn tú lắm.

Lão già đổ bô cười khà khà mấy tiếng.

Hai người kia không thèm để ý đến lão, lại tiếp tục câu chuyện.

Người khoanh tay nói – Hai tiểu nương tử nhà họ Trần kia vẫn chưa tìm được. Nhìn Trần Tam khóc bù lu bù loa, tôi không đành lòng luôn đấy.

Người mắt dính ghèn nói – Mấy năm nay Trần Tam xui xẻo đủ đường. Hay là gặp vận rủi gì nhỉ? Đầu tiên là năm kia vợ mất, năm ngoái thì hắn bị ngã từ trên lừa xuống trẹo lưng, phải nằm dưỡng bệnh mấy tháng trời. May mà có cô con gái lớn đảm đang, vì thế xưởng ép dầu nhà hắn mới không đóng cửa. Nghe nói cô con gái lớn đã hứa hôn với một nhà có tiền, còn tưởng là hắn đổi vận may rồi, ai ngờ hai cô con gái chỉ ra ngoài ngắm đèn rồi mất tích luôn. Ông nói xem, chẳng lẽ hai chị em họ cũng bỏ nhà theo trai luôn hả?

– Các tiểu nương tử ấy à… chuyện này ai mà nói rõ được.

Người khoanh tay nhìn bà Tống đi ngang qua trong màn sương mỏng, nói – Dù sao thì mối hôn sự với cái nhà mở phường ép dầu kia coi như là đổ bể rồi.

Hai người khác cũng thấy được bà Tống, đều gật gù đồng ý.

Ba người đang nói chuyện thì bỗng thấy trên phố chính có mấy người cưỡi ngựa đi tới, xem dáng vẻ có lẽ là quý nhân đi ra ngoài.

– Chẳng lẽ là người của quan phủ? – Người khoanh tay rướn cổ nhìn thử. – Chắc vậy nhỉ.

Một người khác ngoảnh lại thấy lão già đổ bô đã đi về, bèn hỏi – Ấy, sao Trương Ngũ đi rồi?

Ba người Tạ, Thôi, Chu gặp nhau ở phường Thường An.

Chu Kỳ báo cho Tạ Dung và Thôi Dập về chuyện của Tiền Tam Lang – Có nhân chứng bảo vào giờ Dậu hai khắc* có thấy Tiền Tam Lang đi cùng với hai tiểu nương tử ăn mặc giản dị đi ngắm đèn. Vợ Trương Phúc ở phường Hoài Trinh cũng bảo rằng khoảng giữa giờ Dậu*, Tiền Tam Lang đã đến nhà thị, sau đó không ra ngoài nữa. Xem ra hắn không nói dối.

* 1. Giờ Dậu hai khắc: khoảng năm rưỡi chiều.

2. Giữa giờ Dậu: khoảng sáu giờ chiều.

Tạ Dung gật đầu – Tôi vừa đi một vòng trong phường rồi. Xét về đường đi, từ phường Vĩnh An đến nhà họ Trần ở phường Thường An, đi dọc phố chính Nam Bắc ở giữa phường rồi đi theo con ngõ nhỏ trước cửa nhà họ Thường là gần nhất. Phố chính ngoài phường người đông, nếu muốn bắt cóc hai ba người mà không bị ai phát hiện thì khó lắm. Phường Thường An này đất rộng người thưa, lại ít quan to quý nhân, có là đêm Thượng nguyên cũng chẳng sáng sủa gì lắm. Do đó, khả năng cao là hung thủ gây án ngay trong phường này luôn.

Chu Kỳ gật đầu. Hôm trước đêm Thượng nguyên nàng đã tuần tra mấy phường này, sáng nay cũng tìm người phụ trách tuần tra các phường ở Tây Nam hôm tết Thượng nguyên hỏi thử, biết được lời Tạ Dung nói không sai.

– Cứ dọc theo phố chính trong phường và con ngõ nhỏ này hỏi thăm thử đi. Chị em Trần thị làm việc kiếm sống hằng ngày, không phải kiểu con gái mảnh mai yếu đuối, nếu gặp việc gì sẽ giãy giụa kêu cứu, biết đâu có người đã nghe hoặc thấy gì đó cũng nên.

Thấy Tạ Dung đã đi quanh phường một vòng, Chu Kỳ hỏi – Trần Tam vẫn còn khóc à?

Tạ Dung gật đầu. Chu Kỳ lắc đầu.

Tạ Dung lại nói – Bên nhà họ Thường còn phải phiền cô tự mình đi một chuyến nữa.

Chu Kỳ đồng ý. Đến giờ Thường Thúc Bình kia vẫn chưa báo án. Tạ Dung là Đại Lý Tự Thiếu Khanh, đường đột chạy tới nhà người ta thì không hợp lẽ, Chu Kỳ đi hỏi chuyện thì tiện hơn nhiều.

Chu Kỳ quay sang nhìn Thôi Dập – Sao hôm nay anh ủ rũ thế? Chả nói năng gì vậy.

Thôi Dập ngáp một cái – Tối qua cứ nghĩ về vụ án mất tích này, lại đọc “Kỳ án Nam Bắc” một chốc, đến nửa đêm thì mơ thấy ác mộng. Có một bà lão cầm một quan tiền, tay kia cầm một cái bình rồi gọi tên tôi. Tôi nhớ lời cô nói, sống chết không trả lời mà quay đầu bỏ chạy. Bà lão bảy tám chục tuổi rồi mà chạy nhanh như gió, cứ đuổi riết ở phía sau. Tôi khó khăn lắm mới ngã một cái tỉnh giấc, ngủ tiếp thì bà lão lại đuổi theo…

Nếu không phải đang ở phường Thường An, lát nữa phải đi gặp cha mẹ của người mất tích thì Chu Kỳ đã cười phá lên rồi.

– Được rồi, lát nữa tôi vẽ cho anh một lá bùa nhét dưới gối là được rồi.

Tuy nửa tin nửa ngờ đối với lá bùa của vị đạo sĩ giả Chu Kỳ này, nhưng cuối cùng Thôi Dập không nỡ từ chối ý tốt của anh em mình, bèn gật đầu – Cho tôi hai lá ấy.

Chu Kỳ dẫn Trần Tiểu Lục đi tới nhà họ Thường, Tạ Dung với Thôi Dập thì dẫn người đi tra hỏi.

Mắt vợ Thường Thúc Bình đỏ hoe. Thường Thúc Bình cũng vậy, đôi mắt vằn những tia máu đỏ, gương mặt lộ rõ vẻ tiều tụy.

Nghe Chu Kỳ muốn kiểm tra kỹ khuê phòng của con gái, Thường Thúc Bình khẽ than thở, gật gật đầu. Vợ Thường Thúc Bình dẫn đường cho Chu Kỳ. Hôm nay em trai của Thường Ngọc Nương cũng có mặt. Cậu nhóc cũng đi theo, ra vẻ ông cụ non hành lễ với Chu Kỳ – Chuyện của chị tôi xin trông vào quý nhân ạ.

Chu Kỳ vỗ nhẹ lên vai cậu nhóc rồi xem xét kỹ lưỡng gian khuê phòng này.

Can Chi Vệ rất thạo việc điều tra, đừng nói là đồ vật mà một cô gái cất giữ, cho dù là tang vật bọn trộm cất giấu cũng khó qua mắt bọn họ được.

Chu Kỳ phát hiện trong vỏ gối của Thường Ngọc Nương có một thỏi bạc nhỏ hình hoa mẫu đơn được thắt dây hình chữ “phúc”, giống hệt thỏi bạc được bán trong chùa. Ngoài ra còn có một chiếc khăn tay hình mẫu đơn với uyên ương đang thêu dở.

Vợ Thường Thúc Bình lấy khăn tay lau nước mắt – Con bé này…

Em trai của Thường Ngọc Nương thì vẫn còn hơi ngây thơ.

Chu Kỳ không tìm thấy thêm vật chứng nào như thư từ, bèn mang hai món này về.

Ra ngoài phố, nhìn thấy ngựa là biết Tạ Dung và Thôi Dập đang ở đâu, Chu Kỳ cũng bước vào nhà này.

Trong nhà, một lão già cười gượng, hành lễ với Tạ Dung và Thôi Dập – Tôi cũng lớn tuổi rồi, không thích ồn ào, tối hôm tết Thượng nguyên đi ngủ sớm, thật sự không thấy gì cũng không nghe gì cả.

Thấy lão già có vẻ như cố ý chắn trước cửa, Chu Kỳ không khỏi híp mắt quan sát lão già thật kỹ. Tạ Dung nói – Chữ “thật sự” này ông nói hay lắm.

Lão già hơi ngớ ra nhìn Tạ Dung, bắt gặp ánh mắt của chàng thì né tránh thật nhanh.

– Lão trượng không mời bọn tôi vào nhà ngồi một lát sao?

Đoạn, Tạ Dung cất bước vòng qua bên cạnh lão già, đi thẳng vào phòng. Lão già nuốt nước bọt – Mời… mời vào…

Thôi Dập với Chu Kỳ cũng vào theo.

Căn nhà không lớn lắm, giữa nhà có một cái bàn dài và một cái ghế đẩu, trên bàn còn bày biện bát đũa và thức ăn thừa đêm qua chưa dọn. Sát tường là một chiếc giường có treo tấm rèm vải xanh cũ nát, bên cạnh giường là một cái rương gỗ, phía bên kia sát tường có một cái tủ quần áo chân cao, trong phòng nồng nặc mùi ẩm mốc, hôi chua.

Thôi Dập khẽ chun mũi. Lão già đứng trước giường cười méo xệch. Chu Kỳ hất cằm. Trần Tiểu Lục đi tới xốc chăn lên, lôi một chiếc khăn tay màu hồng cánh sen ra. Ba người Tạ, Thôi, Chu đều sững cả người.

Chu Kỳ nhận lấy. Đây là một chiếc khăn vải khá mới, đường viền đơn giản, thêu hai đoá hoa mai năm cánh, chẳng có mùi thơm gì cả. Chiếc khăn giản dị như thế này, lẽ nào là của Trần A Phương?

Hai sai nha như sói như hổ đè lão già lại, Thôi Dập lạnh lùng quát – Còn không mau khai ra?

Tạ Dung thì đi tới kéo cái tủ kia, nhưng kéo mãi mà không mở ra được. Cái tủ cũ mèm thế này mà lại có khoá ngầm.

Tạ Dung nhìn Chu Kỳ.

Hai người liếc nhìn nhau, lần này Chu Kỳ không chọn cách đạp tủ mà rút một que sắt nhỏ trong túi tiền bên hông ra. Thấy vị Chu Tướng quân này lại mang theo dụng cụ cạy khoá, Tạ Dung không khỏi nhìn nàng kỹ hơn.

Chu Kỳ chuyên tâm cạy khóa, dùng đầu móc câu của que sắt khảy nhẹ mấy lần, lại đổi sang đầu thẳng thọc một cái thì nghe thấy một tiếng “cạch”.

Chu Kỳ kéo cửa tủ ra.

– Ồ! Một vùng hoa thắm liễu xanh, toàn là quần áo của nữ, nào là áo lót bằng vải sa màu xanh nhạt, áo cánh màu đỏ bạc, áo khoác ngắn thêu hoa màu trắng, váy vải bố màu hồng phấn, khăn tay màu vàng úa cùng mấy đôi vớ vải sặc sỡ, có mới có cũ, tất cả quấn vào nhau thành một nùi, dưới cùng còn lộ ra mũi giày của mấy đôi giày thêu.

Chu Kỳ tiện tay kéo một góc vải màu đỏ lựu trong mép tủ ra, không ngờ đó lại là một cái áo yếm.

Chu Kỳ nhìn sang Tạ Dung thấy chàng hơi rủ mắt xuống.

Thôi Dập đi tới, không kìm được mà “ồ” lên.

Chu Kỳ nhìn kỹ cái áo yếm này – Xem kiểu dáng và độ mới của vải vóc, chiếc này hẳn là đồ của mười năm trước.

Lão già khóc lóc nói – Tôi chỉ ăn trộm mấy món đồ của đàn bà thôi. Tôi thật sự không làm gì khác nữa.

Những kẻ có đam mê đặc thù như thế này cực kỳ dễ phạm phải những tội nghiêm trọng như h**p dâm, bắt cóc, thậm chí là giết người. Ông ta sống ở đầu con hẻm nhỏ này, tuổi tác đã cao, lại là hàng xóm láng giềng nhiều năm, nếu nhờ các tiểu nương tử đi ngang qua giúp đỡ mấy việc lặt vặt, các cô ấy hẳn sẽ không từ chối. Nhìn lão già tuy đã lớn tuổi nhưng cơ thể vẫn còn cường tráng kia, Tạ Dung gằn giọng quát – Lục soát xem, xem trong phòng này có tầng hầm, phòng ngầm, hay tường kép gì hay không.

– Hết chương 38 –

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.