Chương 32: Bộ Da Vẽ (10)

Ra khỏi cổng Đại Lý Tự, thấy trên đường không một bóng người, Thôi Dập đột nhiên vỗ đầu một cái – Hôm nay là giao thừa mà. Tôi phải vào cung dự yến đây! Chắc là năm nay lại muộn nữa rồi.

Nói đoạn liền nhảy tót lên ngựa phóng đi. Chu Kỳ ở phía sau hô lên – Vội vàng làm gì, dù sao năm nào anh chả đi muộn.

Thôi Dập ngồi trên ngựa vẫy tay với hai người họ.

Tạ Dung và Chu Kỳ cũng lên ngựa đi về phía Đông. Cửa Đại Lý Tự sau lưng hai người dần dần khép lại.

Hôm nay Chu Kỳ không dẫn Trần Tiểu Lục đi cùng. Trần Tiểu Lục tuy không có gia đình riêng nhưng lại có một người cô ở thành Trường An. Năm nào cậu cũng đến nhà cô mình đón giao thừa, sáng sớm mùng Một mới rời đi.

Tạ Dung cũng không dẫn theo đám La Khải. Bọn họ phải ở nhà giúp bác Đường quét tước nhà cửa, chuẩn bị đồ ăn đón giao thừa.

Hai người sóng vai cưỡi ngựa, Chu Kỳ vừa đi vừa tán dóc với Tạ Dung, nói về tập tục đón tết ở các nơi.

– Nghe nói người Khiết Đan dùng gạo nếp và tuỷ xương cừu vo thành nắm rồi đặt trong lều nỉ. Vào canh năm ngày mùng Một sẽ vứt bừa ra ngoài. Sáng hôm sau họ sẽ ra kiểm tra lại. Nếu được số chẵn thì sẽ mở tiệc mừng. Nếu được số lẻ thì mời thầy cúng cao tay tới cầm tên, rung chuông làm phép, gọi là “hù doạ ma quỷ”. Hơn nữa, bảy ngày sau đó đều phải ru rú trong lều, không được bước ra ngoài.

– Người Đột Quyết còn kỳ quặc hơn cơ. Trước khi đón Tết sẽ chôn cất người chết trong nửa năm đầu, sau đó nam nữ sẽ thay áo mới, tụ tập tại nơi chôn cất kia. Nếu thấy ai hợp ý, đám con trai cũng có thể tới nhà gái xin cưới luôn.

– Có nơi ở miền Nam vào đêm giao thừa sẽ dùng giấy đỏ cắt hình con gà dán lên trước cửa, còn phải giết gà rồi hắt máu trước cửa để trừ tà ma. Còn ở đất Triệu thì ngày này lại không được giết gà, phải phóng sinh chim chóc…

Chu Kỳ nghĩ cái gì là nói c** **, có chuyện có lẽ là thật, có chuyện chỉ là tin đồn. Nàng là con gái mà nhắc tới “hợp ý”, “xin cưới” cũng chẳng hề ngại ngùng tí nào, may sao Tạ Thiếu khanh nghe mấy lời này cũng không thấy xấu hổ gì lắm.

Chu Kỳ không vội quay về nên cứ mặc cho con ngựa đủng đỉnh bước đi. Tạ Dung cũng kiên nhẫn đi bên cạnh bầu bạn với nàng.

Chu Kỳ lại hỏi Tạ Dung vùng Quan Nội đón năm mới thế nào.

Tạ Dung nhìn bầu trời đang dần sẩm tối, mỉm cười nói – Cũng không khác trong kinh là bao. Thuở nhỏ nhà tôi bần hàn, chẳng mấy khi được ăn thịt cá. Mỗi khi Tết đến, tiên mẫu lại mua một đầu heo lớn về ninh thật nhừ. Khi ăn thì chấm thịt thái lát với nước tương tỏi băm. Lúc ấy tôi cảm thấy đó thực sự là món ngon tuyệt đỉnh.

Không ngờ vị Tạ Thiếu khanh phong tư tuyệt vời như vậy lại là người hồi bé chả có thịt để ăn, Chu Kỳ kinh ngạc không thôi.

Nhìn đôi mắt hạnh tròn xoe của nàng, Tạ Dung lại cười nói – Thật ra thì tiên mẫu không rành việc bếp núc lắm.

Chu Kỳ an ủi chàng – Tuy so sánh thế này không phải phép cho lắm, nhưng nói thật, dù sao tài nấu nướng của bác gái cũng hơn xa đầu bếp ở Dịch Đình tôi ăn hồi nhỏ. Tôi nghi ngờ đầu bếp cả nước đều học chung một sư phụ cả. Bất kể là đầu bếp của Dịch Đình hay đầu bếp của Can Chi Vệ trong cung Hưng Khánh bọn tôi, ai nấy đều am hiểu cách nấu đồ ăn thành một món có duy nhất một vị.

Đúng lúc này bụng Chu Kỳ cũng sôi lên ùng ục. Hồi trưa, lúc đi mời nhân chứng Chu Tam Lang, Tôn Tứ Lang đến công đường, cửa tiệm bên ngoài đều đã đóng cửa hết cả nên nàng chỉ ăn một cái bánh rau của nhà Chu Tam Lang mà thôi…

Tạ Dung khẽ mỉm cười. Chu Kỳ liếc nhìn chàng, nghi ngờ chàng đã nghe được tiếng reo trong bụng mình.

Suy cho cùng thì nàng cũng là con gái, rút kinh nghiệm từ lần trước trêu nàng gặm bát đĩa rồi bị dỗi, lần này Tạ Dung chỉ cười hỏi – Tối nay cô định thế nào?

Can Chi Vệ không có trách nhiệm bảo vệ Đại Triều Hội vào ngày mùng Một như Cấm Quân, nhất là chi Hợi có nhiệm vụ “thu thập ý kiến của người dân”. Lúc này “người dân” đều đang bận ăn Tết, cho nên ngoài một vài người phải thay phiên nhau trực ban ra, những đội viên còn lại đều được nghỉ. Ai có nhà thì đều về nhà hết rồi, chỉ còn một vài kẻ độc thân, không nhà không cửa như Chu Kỳ là ở lại nha sở trong cung Hưng Khánh mà thôi.

Nhà bếp công cũng có người trực để nấu dăm ba món ăn ngày Tết cho đám độc thân ở lại nha sở này. Sau khi chè chén xong, ai thích náo nhiệt thì tụ tập với nhau đánh bài, chơi cờ, ném thẻ vào bình, tán dóc cho hết một đêm; ai không thích náo nhiệt thì trở về đắp chăn đi ngủ, chả khác gì ngày thường.

Chu Kỳ có năm thì thích tụ tập, có năm lại không. Năm nay định đón Tết thế nào thì nàng chưa nghĩ tới… Dạo này quả thực hơi mệt, hay là về đánh một giấc cho khoẻ nhỉ?

Chẳng hiểu sao Chu Kỳ chỉ nói vu vơ như vậy mà Tạ Dung lại cảm thấy nàng đáng thương. Chàng thật sự chưa từng thấy cô gái nào sống tạm bợ và cô đơn đến thế.

Thấy sắp đi tới phường Bình Khang, Chu Kỳ lại thốt ra mấy câu nghe càng giống “lãng tử” hơn – Hay là đến phường Bình Khang uống rượu hoa cho hết đêm dài nhỉ? Cứ tới nhà nào thì ăn luôn ở nhà đó, gọi mấy món ngon ngon, xem ca múa xong rồi lại đổi sang một nhà mới, cứ thế ăn chơi hết nhà này tới nhà khác…

Chu Kỳ nhìn sang Tạ Dung – Cũng khá là phong lưu, thoải mái đấy chứ.

Tạ Dung mím môi cười. Chu Kỳ vẫn còn muốn rủ chàng đi cùng – Đi cùng không, Tạ Thiếu khanh.

Tạ Dung thản nhiên đáp – Tôi chưa uống rượu hoa bao giờ.

Ờ, phải rồi, Chu Kỳ gật đầu. Lúc này Chu Kỳ bèn nhớ tới Thôi Dập, tiếc là Thôi Dập phải đi dự tiệc trong cung rồi. Thật ra trước đây, những vị quan lớn như Tạ Thiếu khanh cũng phải vào cung dự tiệc. Nhưng nay Thánh nhân đã có tuổi, sức khỏe không tốt nên tiệc đêm giao thừa đã trở thành tiệc nhà của hoàng gia, chỉ những phi tần, hoàng tử, công chúa và hoàng thân quốc thích được vua yêu mới được phép tham dự.

Chu Kỳ và Tạ Dung dừng lại ở ngã tư đường, rẽ sang phải là phường Bình Khang, rẽ sang trái là phường Sùng Nhân. Chu Kỳ chắp tay vái chào Tạ Dung, cười nói – Tạ Thiếu khanh, chúc anh cuối năm cát tường, đầu năm an khang. Hẹn năm sau gặp lại nhé.

Tạ Dung nói – Chúc Chu Tướng quân cuối năm cát tường, đầu năm an khang.

Chu Kỳ quay đầu ngựa định đi thì nghe người sau lưng gọi – Hay là cô đến nhà tôi cùng đón giao thừa đi.

Chu Kỳ ngoảnh lại. Tạ Dung khẽ l**m môi – Chẳng phải cô bảo mê tay nghề của bác Đường nhà tôi hả?

Chu Kỳ giục ngựa quay trở lại, cười híp mắt, nói – Thế thì tốt quá! Cám ơn Tạ Thiếu khanh nhiều nhé.

Vừa nói nàng vừa cưỡi ngựa đi tới phường Sùng Nhân trước.

Tạ Dung – …

Nhìn dáng vẻ ngồi trên lưng ngựa của nàng đến bóng lưng cũng viết rõ hai chữ “thèm ghê”, Tạ Dung khẽ mỉm cười.

Thấy Chu Kỳ vào nhà, bác Đường ban đầu là kinh ngạc, sau đó là mừng rỡ, chẳng mấy chốc đã bày ra trước mặt Chu Kỳ bao nhiêu là quà vặt như hạt dẻ ngào đường, mứt mơ, mận ngâm mật, bánh gạo xào, bánh xốp ngọt, v.v..

Chu Kỳ xoa xoa tay, mặt mày tươi roi rói, hôm nay đến đúng nơi rồi!

Bác Đường lại khuyên nàng – Mấy thứ quà vặt này ăn ít ít thôi nhé. Lát nữa còn vịt bát bảo, đùi cừu nướng, ngỗng nhồi nếp, thịt hấp ngũ vị…

Chu Kỳ vội vàng gật đầu, cảm giác mình như chuột sa chĩnh gạo vậy.

Chú mèo tên Phỉ Phỉ của Tạ Thiếu khanh đang ngồi xổm dưới chân Chu Kỳ kêu meo meo. Chu Kỳ cười hỏi – Em ăn gì nào? Chị lấy cho em nhé?

Tạ Dung vừa thay đồ ở nhà xong bước vào, ho nhẹ một tiếng.

Chu Kỳ vội vàng xin lỗi Phỉ Phỉ – Xin lỗi em nhé, chỗ này không có thứ gì em ăn được cả.

Có lẽ chưa từng thấy ai lật lọng mặt dày như thế, Phỉ Phỉ lập tức nguẩy mông mập và cái đuôi dài về phía nàng, nhàn nhã bước về phía chủ nhân của mình.

Tạ Dung bế Phỉ Phỉ lên, xoa xoa cổ nó. Phỉ Phỉ thân thiết cọ cọ vào tay áo chàng.

Chu Kỳ cảm thấy Tạ Thiếu khanh vừa rồi chắc chắn là sợ nàng dụ dỗ bé mèo của chàng nên mới cố ý húng hắng như thế.

Tạ Dung không thích đồ ngọt nên chỉ ôm mèo nhìn Chu Kỳ ăn.

Hôm nay Chu Kỳ mặc áo quần kiểu người Hồ. Nàng đã cởi áo khoác ngoài rộng rãi ra, bên dưới áo bào lót bông kiểu cổ hở là áo trong kiểu cổ tròn. Cổ áo trong không cao lắm, làm lộ ra cần cổ của nàng. Lúc nàng giơ tay lấy đồ ăn thì một đoạn xương quai xanh xinh đẹp lại lấp ló dưới cổ áo thấp. Tạ Dung dời tầm mắt nhìn dĩa mứt mơ, cảm thấy hơi nghi hoặc: “Ăn được nhiều như thế, lại còn mê đồ ngọt, thịt thà các thứ nữa, sao nàng vẫn gầy thế nhỉ?”

Bác Đường cũng đồng ý với nửa câu sau của Tạ Dung. Sau khi dọn món chính lên, bác khuyên Chu Kỳ không ngừng – Tướng quân chắc là làm việc vất vả quá, trông cô gầy nhom à, phải ăn thêm ít thịt mới được.

– Tướng quân nếm thử món vịt này đi. Trước tiên là rán ngập dầu, sau đó luộc rồi lại hấp, phải sáu bảy canh giờ mới nấu xong đấy.

– Tướng quân nếm thử đùi cừu này xem có vừa miệng không? Biết cô không thích ăn cay nên bác chỉ rắc thêm ít hạt thì là với hồ tiêu thôi.

– Tướng quân nếm thử món vịt hấp ngũ vị hương của nhà bọn tôi đi ạ. Thịt này được ướp muối khá lâu nên có mùi muối thơm lắm. Hấp thịt với rượu vàng thượng hạng, mặc dù là thịt khô nhưng không hề bị bở chút nào.

– Những món khác thì không nói, tướng quân nhất định phải nếm món vịt bát bảo này nhé. Bên trong nhiều thứ ngon lắm…

Vì là bữa cơm đoàn viên nên không phân biệt chủ nhà, khách khứa hay tôi tớ gì cả, mọi người ngồi quây quần bên nhau, thành ra bác Đường càng dễ mời Chu Kỳ ăn hơn.

Chu Kỳ hết sức nghe lời, món nào cũng nếm thử một ít, quả thật là ngon hết sẩy. Lúc này nàng hối hận ghê gớm, lẽ ra nên nghe lời người lớn, vừa nãy ăn ít quà vặt thôi…

La Khải, Hoắc Anh thì thoải mái chè chén với Chu Kỳ.

Họ vốn là người hoạt bát, thích quậy nhưng ông chủ lại thích yên tĩnh nên bình thường phải thuận theo chàng. Bây giờ có Chu Kỳ đến, bữa giờ chơi với nàng cũng thân rồi, lại đang trong dịp lễ nên hai người vui chơi thỏa thích.

Trước tiên là chơi oẳn tù tì. Chu Kỳ đã luyện ngón chơi này ở Can Chi Vệ, sao La Khải với Hoắc Anh so bì được. Hai cậu nhóc bị Chu Kỳ chuốc bao nhiêu là rượu.

Lại đến trò ném thẻ vào bình, hai cậu nhóc cũng biết tí võ nghệ nhưng không mấy khi chơi, cuối cùng vẫn bị phạt uống rượu.

Hoắc Anh không phục – Lang quân nhà bọn em ném thẻ vào bình mới giỏi cơ.

Tạ Dung chỉ mỉm cười nhìn bọn họ chơi chứ không đón lời.

Chu Kỳ liếc mắt nhìn chàng, thầm cười khẩy: “Bốc phét!”

Lại đổi một trò chơi khác, La Khải với Hoắc Anh vẫn thua nhiều mà thắng ít, mãi cho đến khi chơi trò đánh bài lá thì vận may của hai người mới khởi sắc.

Tuy tài đánh bài lẫn vận may đều dở tệ nhưng nàng chơi rất đẹp, chơi thua là uống rượu chịu phạt ngay, dứt khoát lẹ làng. Hai người La Khải, Hoắc Anh đã uống tới chếnh choáng, may mà hai người vẫn còn giữ được lòng trung thành, bằng không thì đã gọi Chu Kỳ là “chị cả” như Trần Tiểu Lục rồi.

Hôm nay bác Đường vui vẻ nên uống hơi quá chén. Tạ Dung dìu bác về ngủ rồi ra sân đi dạo một vòng cho tan bớt hơi rượu, trở lại thì thấy ba con mèo say khướt đang ca múa. Chu Kỳ ngồi nghiêng ngả trên sập, vừa cầm đũa gõ bát vừa ca hát. Còn La Khải, Hoắc Anh thì đang nhảy múa.

Tạ Dung lắng tai nghe thử, thầm nghĩ: “Chà, ra là đang hát một bài nhã nhạc trong cung”. Chàng lại thầm “ngưỡng mộ”: “Dễ gì mà chữ nào cũng hát trật điệu như vậy, kể cũng khó lắm chứ đùa”. Lại nhìn hai vũ công kia, có ai múa đúng nhịp đâu, trông hệt như hai con gấu…

Tạ Dung nhắm mắt lại, thôi bỏ đi.

Bỗng dưng “rầm” một tiếng, một “con gấu” ngã chỏng gọng rồi nằm luôn dưới đất không dậy nổi. Chu Kỳ và La Khải đều bật cười ha hả.

La Khải toan đến kéo Hoắc Anh dậy nhưng cậu chàng đứng còn lảo đảo thì sao mà kéo dậy cho nổi? Tạ Dung bước tới đỡ Hoắc Anh dậy rồi lại kéo La Khải lên, đưa hai đứa nhóc về phòng của bọn họ.

Đợi đến khi quay lại, vừa bước vào nhà chính chàng chợt thấy chần chừ nhưng cuối cùng vẫn đi vào, thấy người vừa rồi còn hào hứng gõ bát kia đã nghiêng người trên gối tựa và ngủ thiếp đi rồi.

Tạ Dung mỉm cười, thầm nghĩ: “Thôi vậy cũng tốt, chỉ có hai người cùng đón giao thừa thì ngại lắm”. Không thể để nàng ngủ như vậy, Tạ Dung bèn lấy áo khoác ngoài của nàng đắp lên cho nàng.

Bỗng dưng bị Chu Kỳ bắt lấy tay, Tạ Dung nhìn vào đôi mắt say khẽ híp lại kia.

Hai người nhìn nhau một lát, Tạ Dung nhẹ nhàng tránh đi, Chu Kỳ cũng buông tay chàng ra.

– Đắp áo vào rồi hẵng ngủ.

– Ừm.

Chu Kỳ lẩm bẩm gì đó rồi tự kéo áo choàng che kín người, yên lặng nhắm mắt lại, chẳng mấy chốc hơi thở đã từ từ bình ổn trở lại.

Nhìn cả phòng bừa bộn ngổn ngang rồi nhìn người đang ngủ say khò khò kia, Tạ Dung cười khẽ, dịch ngọn nến sang chiếc sập dài cách khá xa Chu Kỳ, cầm một cuốn sách lên rồi ngồi trên sập chăm chú đọc sách.

Cả phòng yên tĩnh trở lại.

Lời của tác giả:
Tạ Thiếu khanh: Cho nên, thật ra vẫn có mình tôi đón giao thừa mà thôi…

– Hết chương 32 –

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.