Chương 11: Nhà Ma ám (11)
Nơi Tạ Thiếu khanh thuê là một toà nhà nhỏ hai sân, hơn nữa còn là nhà dân bình thường chứ không phải dinh thự dành cho quan lại. Sân trước hết sức chật chội, tuy có vài gian phòng nhưng trông khá tiêu điều, có vẻ chẳng mấy khi sử dụng. Tạ Thiếu khanh cũng không khách sáo mời Chu Kỳ “tới thư phòng ngoài dùng trà” mà mở cửa trong ra, dẫn nàng vào thẳng nhà sau luôn.
Vừa mở cửa trong ra, một chú mèo hoa đen trắng từ trong sân nhảy tới. Chú mèo khá béo mập, lông bóng mượt, quấn lấy chân Tạ Thiếu khanh kêu meo meo.
Tạ Thiếu khanh thản nhiên bế nó lên ôm vào lòng, nhẹ nhàng v**t v* đầu và lưng nó. Chú mèo béo nghiêng đầu dụi vào tay áo chủ rồi l**m l**m tay chàng.
Chu Kỳ thầm “ối chà” một tiếng, vị Tạ Thiếu khanh lúc nào cũng lạnh lùng, hờ hững này lại là một “con sen” chính hiệu…
Chu Kỳ chưa từng nuôi chó, mèo nào quá quấn người. Có lẽ khá giống với suy nghĩ của đám lãng tử không muốn cưới vợ sinh con, nàng cảm thấy đấy là “gánh nặng gia đình”. Mấy bé động vật nhỏ nhắn này dễ khiến người ta u mê nhất. Tụi nó cứ nũng nịu kêu lên như thế, hoặc không cần kêu mà cứ nhìn như vậy thôi cũng đủ làm trái tim người ta mềm nhũn ra rồi.
Chu Kỳ yêu ngựa – những con tuấn mã sải bước kiêu hãnh, phi nhanh như gió. Nàng cũng từng giúp người ta huấn luyện chim ưng. Đôi mắt ưng luôn ánh lên vẻ hoang dã, kiêu ngạo khiến nàng say mê.
Một ông lão đi ra từ chái đông, nói – Đại lang về rồi đấy à? Đã cơm nước gì chưa?
Tạ Dung khẽ gật đầu – Vâng, còn chưa ăn gì cả.
Ông lão nhìn sang Chu Kỳ – Vị này là?
Tạ Dung đáp – Đây là Chu Tướng quân.
– Ờ, ờ…
Ông lão tuy ngoài miệng “ờ, ờ” như vậy nhưng trong bụng vẫn thắc mắc không biết tại sao lại có nữ tướng quân.
Dựa vào tiếng gọi “Đại lang” vừa rồi và cách Tạ Dung đối đãi với ông lão này, Chu Kỳ đoán ra được phần nào thân phận của ông ấy. Đây hẳn là đầy tớ có địa vị khá cao trong nhà họ Tạ, có lẽ ông ấy đã từng hầu hạ cha mẹ hoặc ông bà của Tạ Thiếu khanh.
Nghĩ vậy, Chu Kỳ bèn lịch sự gọi ông ấy là “ông”.
Tạ Dung đưa tay mời Chu Kỳ vào nhà chính. Sau khi vào nhà, Tạ Dung thả chú mèo xuống, đi ra sau bình phong cởi áo khoác, rửa tay, để Chu Kỳ và chú mèo kia ở ngoài tròn mắt nhìn nhau. Chú mèo này biết phân biệt người nhà với người lạ ra phết. Nó cứ nhìn Chu Kỳ chằm chặp hệt như thầy đồ đang quan sát học trò mới đến vậy, nào còn cái vẻ nhõng nhẽo làm nũng trong lòng Tạ Thiếu khanh ban nãy nữa.
Đầy tớ già thì nhiệt tình hơn hẳn, vừa cười vừa cầm khay bưng hai chén trà sữa đến – Tướng quân nếm thử trà nhà chúng tôi xem. Tôi đoán chừng Đại lang sắp về nên mới nấu, vẫn đang nóng đây.
Dường như cũng nhận ra Chu Kỳ đến ăn ké một bữa cơm, đầy tớ già nói tiếp – Tướng quân cứ ngồi nghỉ ngơi trước đã, còn hai món nữa là xong rồi, chỉ chốc nữa là ăn cơm thôi.
Thật là một người bình dị và hiền hoà, chẳng giống Tạ Thiếu khanh chút nào, Chu Kỳ quyết định mình sẽ quý mến ông cụ này. Thế là nàng lập tức đổi sang dáng vẻ gần gũi y như cô bé hàng xóm, cười nói – Làm phiền ông quá ạ.
Đầy tớ già xua tay cười nói – Không phiền, không phiền gì cả.
Tạ Dung bước ra từ sau tấm bình phong. Chàng đã đổi sang đồ mặc ở nhà, áo bào vải bông rung rúc màu tím than. Chiếc khăn vấn đầu cũng được cởi xuống và dùng một cây trâm để cài tóc.
Tạ Dung hỏi đầy tớ già – Sao có mình ông ở nhà vậy? La Khải với Hoắc Anh đâu?
– Tôi sai hai đứa nhỏ đi mua đồ ăn rồi. Đồ ăn phải mua sớm sớm, vài hôm nữa là Tết rồi, thứ gì cũng tăng giá hết.
Tạ Dung gật đầu.
– Thịt muối ở Trường An này không ngon lắm, nhà mình mua ít thôi nhỉ?
Tạ Dung lại gật đầu – Ăn đồ tươi cũng được.
– Rau cải chắc nên chuẩn bị thêm một ít. Mình làm thêm chút đậu phụ nhỉ?
– Được.
Chu Kỳ thật không dám tin có ngày mình lại nghe được Tạ Dung nói chuyện cơm áo gạo tiền với người khác như thế, cảm giác như thể tuyết trắng lấp lánh trên núi xa bỗng chốc hoá thành làn khói mờ trên mái nhà vậy.
Sau khi nói thêm đôi câu về chuyện sắm Tết, đầy tớ già bưng khay ra ngoài làm việc. Ông tiện tay xua cả chú mèo cứ dán mắt vào miệng của khách kia đi ra luôn.
Chu Kỳ ngồi uống trà với Tạ Dung. Trà sữa này có bỏ thêm bột kê rang, mùi rất thơm. Chu Kỳ uống một hớp, cười hỏi – Trà này ngon thật. Tạ Thiếu khanh chắc là người Quan Nội*?
* Nguyên văn “关内道” (Quan Nội đạo): tên một đơn vị hành chính thời nhà Đường.
Tạ Dung gật đầu – Vâng.
Chu Kỳ đắc ý mỉm cười, đây gọi là chỉ nếm một hớp trà cũng biết được quê quán! Người miền Bắc pha trà thường thích thêm sữa bò hoặc sữa dê. Nhưng thích thêm bột kê rang, gừng vào nữa thì chỉ có người Quan Nội thôi. Một vài nơi ở Hà Đông sẽ nhỏ vài giọt giấm vào trà. Bên Sơn Nam sẽ cho thêm bột thù du. Dưới Giang Nam thì không cho sữa bò hay sữa dê, mà thích uống trà xanh hơn. Còn khu vực kinh kỳ này là hỗn loạn nhất. Có người chỉ cho muối vào trà xanh, cũng có người cho đủ thứ hổ lốn vào nấu chung một nồi…
Tạ Dung khẽ mỉm cười. Lưỡi nàng nhạy bén thật, đó cũng là một loại tài năng. Chàng nhấp một ngụm trà rồi hỏi – Về vụ án Lệ Thái tử tạo phản năm Đại Nghiệp ba mươi mốt, Chu Tướng quân có biết được gì không?
Chu Kỳ hiểu ra chàng mời mình đến không chỉ đơn thuần là dùng một bữa cơm bình thường. Tiếc thay, tuy nàng giữ chức thủ lĩnh một chi của Bộ Giáp thuộc Can Chi Vệ, nhưng công việc lại là “thu thập ý kiến của dân chúng”. Nếu muốn nghe về “mười vụ án kỳ lạ nhất thành Trường An”, hay hỏi dò các phường trong thành Trường An chỗ nào lắm vô lại, nơi nào hay đánh nhau, chỗ nào có hàng hoá đặc sắc gì, thì nàng có thể kể vanh vách cho chàng dăm ba chuyện, thậm chí bảy tám chuyện cũng được. Chỉ tiếc là…
Chu Kỳ cười nói – Lúc vụ án Lệ Thái tử xảy ra, hạ quan có lẽ còn chưa ra đời. Ngay cả lúc ngài ấy lâm bệnh qua đời trong tù, hạ quan cũng chỉ mới một hai tháng mà thôi. Thật sự chẳng nhớ được gì cả.
Tạ Dung nhìn khuôn mặt bất cần đời của nàng. Bây giờ là năm Tử Vân mười tám, cho nên nàng mười chín tuổi… Tạ Dung lại cúi đầu uống trà, cảm thấy mình ngớ ngẩn thật, khi không lại tính toán tuổi của nàng làm gì? Chẳng lẽ mình nhiễm phải tật xấu của vị Chu Tướng quân này mất rồi?
Nhìn vẻ mặt của Tạ Thiếu khanh, Chu Kỳ thầm thở dài: “Anh chàng này mặt mày khó đăm đăm ấy. Chẳng như tôi đây, hiền hậu chân thành, cho dù chưa ăn cơm nhà anh, nhưng vì chuyện công, anh có hỏi thì tôi biết gì nói nấy, chẳng giấu giếm chi”.
Chu Kỳ “hiền hậu chân thành” “biết gì nói nấy, chẳng giấu giếm chi” không hề hé môi nói chuyện triều chính mà lái qua mấy chuyện li kì mà mình am hiểu – Tuy mỗ chưa từng trải qua nhưng cũng nghe người lớn nhắc sơ mấy câu. Nói ra thì năm đó cũng quái dị. Nghe nói vào tháng Chín, sao băng rơi xuống như mưa, dân chúng bàn tán xôn xao, vô số lời sấm truyền xuất hiện. Có người bảo đó là điềm báo thái bình trăm năm. Có người nói sẽ có bậc đại đức giáng sinh. Có người nói e sắp có chiến tranh, thiên tai. Đương nhiên còn có đầy rẫy lời đồn nghe còn vô lý hơn nữa… Trước đó, Thánh nhân đã lệnh cho Thái Sử Cục* chọn địa điểm và giám sát xây dựng đài Tử Vân. Nhưng Đài Tử Vân vừa mới xây xong… – Chu Kỳ bỗng im bặt.
* Nguyên văn “太史局” (Thái Sử Cục): tên một cơ quan thời xưa. Cơ quan này thành lập vào thời nhà Tuỳ, ban đầu gọi là “Tào”, sau đổi thành “Cục”. Trong Cục này có các chức: Lệnh, Thừa, Ty lịch (2 người),Giám hầu (4 người). Các mảng về Lịch pháp, Thiên văn, Lậu khắc (đồng hồ nước),Thị tẩm (xem khí tượng) đều có các chức Bác sĩ và Sinh viên phụ trách.
Đài Tử Vân vừa mới xây xong thì Hoàng đế bất hoà với Thái tử.
Chu Kỳ uống cạn chén trà sữa, cười nói – Quả là trà ngon! Thơm hơn hẳn trà xanh ở chỗ Trịnh Phủ doãn.
Tạ Dung quay sang, định hỏi thêm đôi câu về chuyện cũ năm xưa thì thấy cánh môi nàng dính một vệt sữa. Chợt nhớ tới dáng vẻ của nàng hôm đó ở chợ Đông, khoé miệng dính thứ gì không rõ, lại ra vẻ siêu phàm thoát tục bói cho mình một quẻ, chàng bèn đổi sang chuyện khác – Hôm ấy ở chợ Đông, cô gọi tôi lại là vì cớ gì?
Chu Kỳ thoáng tròn mắt, vẻ mặt chân thành, nói – Đương nhiên là vì Thiếu khanh xuất sắc hơn người rồi. Thiếu khanh biết đấy, đám người nhìn tướng xem bói như bọn tôi đây thích nhất là gặp được người tài. Giữa một phố đầy kẻ tầm thường, đột nhiên gặp được bậc anh tài như Tạ Thiếu khanh đây, sao bỏ qua cho được? Đương nhiên phải bốc lấy một quẻ, nhìn tướng một phen rồi. Quả nhiên quẻ hôm đó tôi đoán trúng thật, Thiếu khanh là một vị quan Hình Ngục!
Chu Kỳ cảm thấy mình bói quẻ đó cực hay, giải quẻ lại càng hay hơn nữa. Chính tài bói toán cao siêu này đã cứu vớt nhân phẩm có tí xíu tì vết của mình, quan trọng hơn là nó cũng cứu luôn bữa cơm hôm nay. Người tinh tường mọi lẽ như Tạ Thiếu khanh, nếu không có quẻ bói “Thu quan” này, sao mà lấp l**m mọi chuyện kín kẽ như vậy được. Lúc giải thích mà để lộ ra ý: “Chẳng qua là thấy anh đẹp trai nên tôi muốn ghẹo chút thôi”, e là nàng sẽ bị đuổi cổ ra ngoài ngay và luôn ấy nhỉ? Có lẽ bị đánh cũng chẳng đau lắm đâu, nhưng bữa cơm này chắc chắn là mất toi rồi.
Tạ Dung hít sâu một hơi, cảm thấy hối hận vì lúc ở bên ngoài nhất thời mềm lòng dẫn nàng về nhà.
Tạ Dung không nói chuyện nữa, Chu Kỳ cảm thấy nhẹ cả người. Hai người vốn không hợp cạ, nói chuyện với nhau mệt óc quá thảy. Nếu mà ở nhà Thôi Dập, giờ này nàng hẳn đang nằm dài trên sập nghe đàn hát, xem diễn kịch rồi.
Tuy nhiên, một lát sau Chu Kỳ cảm thấy chuyện mệt mỏi này xứng đáng cực!
Hai người hầu của Tạ Thiếu khanh mua vịt quay và thịt chiên giòn về. Đầy tớ già lại nấu thêm các món: thịt dê viên hầm cải thảo, đậu phụ rán, ngồng tỏi xào trứng, ức gà thái hạt lựu xào cay, món nào cũng ngon cả. Nhất là món cơm bát bửu thịt muối ngon ơi là ngon. Giữa hạt gạo thấm mỡ trong veo là những lát thịt muối, nấm thái hạt lựu, tôm băm nhỏ, hạt thông, nhân hạt phỉ và hành hoa. Vị mặn mà xen lẫn chút ngọt ngào. Ôi chao, sao mà ngon đến thế cơ chứ?
* Nguyên văn “腊肉八宝饭” (Tịch nhục bát bửu phạn): Cơm bát bửu có hai loại ngọt và mặn. Loại ngọt thường là gạo nếp trộn mỡ lợn, hạt sen, mứt, bột đậu đỏ, v.v.; loại mặn thường có thêm thịt muối, lạp xưởng và các loại đồ khô, hạt ngũ cốc, v.v.. Cơm bát bửu không nhất thiết phải nấu từ tám loại nguyên liệu, thực ra nguyên liệu càng nhiều loại càng tốt. Món ăn này tượng trưng cho mùa màng bội thu, sự giàu sang và sum họp. (Tham khảo Baidu)
Sáng nay Chu Kỳ còn cùng đám anh em ngồi thèm cháo nấu với các loại đậu, vậy mà trưa nay đã được ăn cơm bát bửu rồi. Đây phải chăng là may mắn trời cho?
Chu Kỳ ngồi ăn đối diện với Tạ Thiếu khanh. Nàng liếc mắt nhìn chàng rồi múc một chén lớn cơm bát bửu tỉnh queo. Tuy nàng đã ăn hơn phân nửa bát cơm bát bửu, nhưng Tạ Thiếu khanh lại làm lơ như chẳng thấy gì. Chu Kỳ thầm nghĩ: “Chắc chàng không thích món cơm này cũng nên”.
Có lẽ là sợ Chu Kỳ ăn không quen cơm nhà mình, đầy tớ già tới hỏi han một chuyến. Chu Kỳ ăn được nhiều món ngon nên nói năng ngọt xớt – Ngon lắm ông ạ. Tay nghề của ông thế này, nếu ra chợ Đông mở quán thì khách chờ vào ăn xếp hàng dài đến tận đường Chu Tước đấy ạ.
Đầy tớ già bật cười – Thực ra món này Đại lang nhà tôi nấu ngon nhất. Tôi nấu hơi ngọt ngấy đấy.
Chu Kỳ kinh ngạc nhìn về phía Tạ Dung.
Tạ Dung ôn tồn nói với đầy tớ già – Ông về dùng cơm đi ạ, một lát nữa sẽ nguội mất.
Thoáng lấy lại bình tĩnh, Chu Kỳ mới cười gượng nói – Không ngờ Tạ Thiếu khanh còn giỏi cả việc bếp núc nữa cơ đấy.
Tạ Dung “ừ” một tiếng, rốt cuộc không nói ra suy nghĩ trong lòng rằng: “Xem ra Chu Tướng quân không rành khoản này nhỉ”.
Ăn một bữa cơm bất ngờ ở nhà họ Tạ xong, Chu Kỳ chợt thấy con người thật là phức tạp. Còn chuyện xảy ra vào ngày hôm sau lại khiến Chu Kỳ cảm thấy: “Con người ấy à, đến chết rồi cũng chưa yên thân. Toà nhà của Triệu Đại Lang bị ma ám rồi!”
– Hết chương 11 –
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
