Chương 4
Nhưng quả báo của Tần Lẫm đến rất nhanh.
Sau khi tọa đàm kết thúc, trước cửa kẹt xe đến mức chiếc xe mới mua của Tần Lẫm căn bản không thể nhúc nhích.
Tần Lẫm liếc nhìn xe điện dễ thương của tôi.
Chân dài sải bước, anh ấy thản nhiên ngồi lên yên sau, còn vỗ vỗ vai tôi “Đi thôi.”
“Về nhà. Cậu út của em nói hôm nay cháu rể đến nhà, nhất định phải làm thịt cừu chiêu đãi.”
Tôi thắng gấp.
‘Kétttt!’
Cơ ng ự c săn chắc của Tần Lẫm lập tức áp sát lưng tôi.
Lúc này tôi cuối cùng cũng nhận ra điều gì không đúng.
Tôi tháo nón bảo hiểm, bước xuống xe, nghiêm túc đứng trước mặt Tần Lẫm.
Cổ tay trái của Tần Lẫm vẫn còn buộc dây buộc tóc hình nơ Lâm Dục tặng.
Tôi hít sâu một hơi, đi thẳng vào vấn đề “Anh... có phải anh thích em không?”
Tần Lẫm thản nhiên gật đầu.
“Đúng vậy.”
Tôi nuốt nước bọt, não ch ế t máy, sau đó ngơ ngác ngồi trở lại yên xe.
Tần Lẫm đẩy tôi ra phía sau “Để tôi lái. Em ngồi sau từ từ thông não đi.”
Suốt quãng đường, xe điện lao vun vút, gió thổi phần phật cũng chẳng thể nào thổi hết hơi nóng trên mặt tôi.
Để phá tan bầu không khí ngượng ngùng này, lúc xuống xe tôi cố khen anh ấy “Tổng giám đốc Tần lái xe điện giỏi thật.”
Tần Lẫm tháo mũ bảo hiểm trên đầu tôi xuống, ý bảo tôi nói lại đàng hoàng.
Cổ tôi khô khốc “Tổng giám đốc Tần... anh có nghĩ thế này không?”
“Có khi nào vì khoảng thời gian trước em làm giúp việc quá tận tâm, nên sau khi em nghỉ việc, anh nhất thời không quen được?”
Tần Lẫm khó hiểu “Giúp việc gì?”
“Giang Nguyệt giới thiệu em đến nhà anh mà. Giúp việc ở lại nhà ấy.”
Tần Lẫm im bặt, một hơi nghẹn ở cổ, nuốt không được nhả cũng chẳng ra.
Anh ấy lôi điện thoại ra, tìm lại bài đăng của Giang Nguyệt.
【Tìm bạn gái cho anh họ, ưu tiên ngoại hình xinh đẹp.】
Tôi cũng mở bài đăng của mình ra.
【Tuyển nữ, ngoại hình ưa nhìn, biết nấu ăn.】
Tôi ho khan hai tiếng.
Vậy “Biết nấu ăn” không phải nói đến người biết đảo chảo? Và người cần tìm cũng chẳng phải giúp việc mà là bạn gái?
Đầu tôi lập tức nhảy số cực nhanh, tôi suy nghĩ rất lâu, cuối cùng hỏi ra vấn đề quan trọng nhất “Vậy... tiền lương anh trả cho em có cần hoàn lại không?”
Có lẽ Tần Lẫm hơi tức giận, bởi vì sau khi tôi hỏi câu này, anh ấy không thèm nói với tôi nữa.
Nhưng Tần Lẫm đã ăn hết nửa con cừu, cả bàn chỉ có cậu tôi vui như mở hội.
“Đứa trẻ này ăn khỏe thật! Nhìn là biết có sức!”
Lúc Tần Lẫm rời đi, tay trái xách đùi cừu với súp lơ, tay phải xách giò lợn và xúc xích.
Đột nhiên ghé sát lại hỏi tôi “Em có muốn về cùng tôi không?”
Tần Lẫm còn chưa nói hết câu, tôi đã nhét thẳng bánh rán vào miệng anh ấy.
Tần Lẫm vừa nhai vừa nhìn tôi.
Đến lúc lên xe, hai má vẫn phồng vì còn đang nhai.
Tôi vừa thở phào một hơi, bỗng màn hình điện thoại sáng lên.
Tin nhắn của Tần Lẫm 【Ngày kia Viện Khoa học Nông nghiệp có tọa đàm ở Bắc Kinh. Xem ra tôi chỉ tự mình đa tình rồi. Tôi còn đặt vé máy bay để em đi cùng tôi.】
Tôi lập tức tự vỗ hai cái vào tay phải, cái tay này đúng là đáng ghét!
Tôi cưỡi xe điện chạy xé gió, đến đầu làng, vừa tới nơi đã nhìn thấy xe của Tần Lẫm đỗ sẵn ở đó.
Tôi thở hồng hộc mở cửa xe, leo lên, thư ký Cao mỉm cười gật đầu với tôi “Tiểu Ngư, lâu rồi không gặp!”
Tôi nghiến răng, liếc xéo Tần Lẫm, đi khảo sát thôi cũng phải kéo cả thư ký Cao theo!
Tôi thận trọng lựa lời “Cái đó... em nghỉ việc rồi, ở lại Minh Uyển cũng không thích hợp lắm.”
Tần Lẫm không ngẩng đầu, vẫn tiếp tục lật tài liệu.
“Có gì mà không thích hợp?”
“Hay em quên mất thân phận của mình nhanh quá rồi, không muốn ở phòng giúp việc nữa?”
Tôi: “...”
Đây chẳng phải đang mỉa tôi sao?!
Nhưng sau khi về đến Minh Uyển, nhìn trong tủ lạnh chỉ còn lại đúng hai chiếc hoành thánh nhỏ, tôi khó hiểu hỏi Tần Lẫm “Còn hai cái này làm gì? Luộc luôn đi.”
Tần Lẫm không nói gì, chỉ tiện tay đóng cửa tủ lạnh.
“Ra ngoài ăn.”
Thang máy chầm chậm đi xuống.
Giữa chừng dừng lại ba lần, người bước vào lần nào cũng là những người bạn đã gặp hôm tiệc tân gia.
Mọi người cực kỳ nhiệt tình “Ồ, chị Trì! Đi ăn với anh Tần sao?”
Tôi chọc chọc Tần Lẫm, nhỏ giọng bảo “Quả nhiên các anh mở miệng ra là cứ ‘đi theo’.” ( từ ‘gen’ trong tiếng Trung có nghĩa là đi cùng hoặc cũng có nghĩa là đi theo, được bao nuôi ó bà con).
Tần Lẫm đưa tay bóp miệng tôi.
Nhưng đến lúc ăn cơm, anh ấy cũng không thể bóp miệng tôi mãi.
Vì vậy, ăn no uống đủ xong, tôi lập tức qua cầu rút ván “Tổng giám đốc Tần, chúng ta không phải người cùng một thế giới...”
Tần Lẫm thong thả gắp cho tôi miếng cá.
“Chúng ta đều kế thừa chủ nghĩa xã hội.”
Miếng cá mềm ngọt, tôi vừa nhai vừa nói “Khoảng cách giàu nghèo giữa chúng ta cũng lớn lắm.”
“Nghe nói hào môn các anh có rất nhiều quy củ.”
“Hào môn cũng là người, cũng phải sống.”
Tần Lẫm lại gắp cho tôi miếng thịt kho tàu.
“Với lại, nhà em bán được hai lứa lợn, em cũng thành tiểu hào môn ở địa phương rồi.”
Tôi còn định tiếp tục giãy giụa, Tần Lẫm đột nhiên nắm cổ tay tôi, đặt lên ng ự c anh ấy, giọng trầm xuống “Trì Ngư, em muốn giả vờ làm đà điểu thì cứ giả vờ.”
“Tôi có thể đợi đến khi em giả vờ đủ rồi, chúng ta lại nói tiếp.”
Thật ra bầu không khí lúc này vừa hay.
Nếu như tôi không bóp thử cơ ng ự c Tần Lẫm thì mọi thứ đã hoàn hảo hơn rồi.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
