Chương 4

-7.

Nửa tháng sau, Bá tước phủ treo cờ trắng.

Các bậc quyền quý tấp nập tới phúng viếng, Tiểu tước gia mặc áo tang, khóc đến hai mắt đỏ hoe, trông như thể thực sự mất đi người vợ yêu quý.

Nhưng ta lại nhìn thấy rõ ràng ả tiểu th.i.ế.p cài hoa trắng cạnh hắn đang lén lút liếc mắt đưa tình.

Nhìn quanh bốn phía, chỉ có chủ mẫu là khóc đau đớn nhất, gần như muốn ngất đi.

"Tiểu Liên, cha muốn nói với con vài câu." Khi khách khứa đã tản đi, cha đột nhiên gọi ta lại.

Đứng trong góc tối, gương mặt cha mờ mịt không rõ nét "Cha chỉ có hai đứa con gái là các con, Ngọc Nhi dù sao cũng là tỷ tỷ m.á.u mủ ruột rà với con. Con chọn ngày đưa nó về Vương phủ đi, cha cam đoan với con, tỷ tỷ con nửa đời sau sẽ không bao giờ bước ra khỏi cửa hậu viện Vương phủ."

Ta rủ mắt: "Ả biết quá nhiều rồi."

Cha do dự hồi lâu, từ trong túi lấy ra hai chiếc bình sứ: "Đây là thuốc câm và thuốc điếc, nếu vẫn chưa yên tâm, con cứ chọc mù mắt nó đi."

Ta lặng lẽ nhận lấy bình sứ, xoay người rời đi.

Khi trở về Thích phủ, trên hai chiếc xích đu ở nội viện lại đang ngồi hai gương mặt quen thuộc.

"Thái tử điện hạ, nay cá đã vào lưới, không biết ngài định khi nào thì thu lưới?" Thích Hà ngập ngừng nhìn vị quý công tử kia.

"Phải thu lưới càng sớm càng tốt. Yến tiệc đêm trừ tịch, Ninh Vương tất sẽ từ Tây Cương hồi kinh. Bề ngoài là cùng hoàng thất đoàn viên, nhưng bên trong chắc chắn sẽ dẫn binh khởi sự." Vị quý công tử vẻ mặt nghiêm nghị.

Ta nghe một lát rồi nhìn về phía sương phòng đang giam giữ đích tỷ: "Đã như vậy, chi bằng thả Tô Ngọc Nhi ra. Ngày đó ả nói với ta, ả nghe thấy Tiểu tước gia cùng bằng hữu bàn luận về 'đại sự' của Ninh Vương, Tiểu tước gia còn vì Thích Sơn cưới ta mà làm hỏng 'đại sự' của họ, nên ngày ngày trút giận lên ả."

"Nếu bị dồn vào đường cùng, ả nhất định sẽ nói ra sự thật để cầu bảo toàn tính mạng. Khi ả tiết lộ bí mật đôi chân Thích Sơn không hề hấn gì, cũng sẽ phun ra thêm nhiều bí mật khác của Ninh Vương."

Thái tử nhìn ta đầy tán thưởng, quyết định làm theo ý ta.

Thích Sơn phái nha hoàn trong tướng quân phủ làm mồi nhử, để ả nha hoàn đó phao tin rằng mẹ ruột của Tô Ngọc Nhi đã cho ả một số tiền lớn, ả vì mê tiền mà mạo hiểm thả người.

Chẳng bao lâu sau, cửa sau tướng quân phủ bị người ta đạp mạnh.

Tô Ngọc Nhi mặc một thân y phục vải thô chạy trốn ra ngoài.

Bốn người chúng ta chia làm ba hướng, lần lượt đến chặn ả ở các ngả đường dẫn về Vương phủ, Bá tước phủ và Hoàng cung.

Kinh thành rộng lớn, ngõ ngách chằng chịt, Tô Ngọc Nhi vị thiên kim tiểu thư này chạy như ruồi không đầu một hồi lâu, cuối cùng bị ta chặn lại trong một ngôi miếu hoang nơi ngoại ô.

"Đừng giếc ta!" Ả vừa lăn vừa bò trốn vào góc tường.

"Ta không giếc ngươi." Ta hạ mi mắt nhìn ả.

Vị đích tỷ ngày nào còn ỷ thế h.i.ế.p người, giờ đây tóc tai bù xù, mặt đầy kinh hoàng cầu xin ta tha cho một mạng.

Đích tỷ dường như nghĩ tới điều gì đó, đột nhiên hét lớn với ta: "Nếu ngươi dám tổn thương ta, mẫu thân ta nhất định sẽ không tha cho tiểu nương ngươi, phụ thân cũng sẽ không tha cho ngươi!"

Ta lấy bình thuốc trong tay áo ra: "Ta đã đón tiểu nương về tướng quân phủ rồi. Còn về phần phụ thân chúng ta, ông ấy đã đưa cho ta hai bình thuốc, một bình khiến người ta điếc, một bình khiến người ta câm, ông ấy còn muốn ta chọc mù mắt ngươi nữa kìa-"

Hy vọng trong mắt đích tỷ lụi tàn dần.
Ta sai người hầu giữ c.h.ặ.t t.a.y chân ả, sau đó đổ sạch hai bình thuốc vào miệng ả.

M.á.u tươi trào ra theo khóe miệng và tai ả, cảnh tượng này chẳng khác nào ngày tiểu nương của ta nôn ra m.á.u khi bị cổ trùng cắn xé tâm mạch.

Ả đau đớn tột cùng, nhưng nửa điểm âm thanh cũng không thể phát ra.

Ta chỉ thấy hả hê.

Dùng xe ngựa đưa đích tỷ đến đầu phố, ta vứt cho ả một bộ giấy bút: "Nếu muốn sống, hãy viết hết mọi thứ ngươi biết ra, người biết càng nhiều, ngươi càng có khả năng sống sót."

-8

Ngày hôm sau, tin tức đích trưởng nữ An Vương phủ "cải tử hoàn sinh" lan truyền khắp kinh thành.

Thái tử, Thích Hà cùng Thích Sơn ngồi cùng ta trong phòng riêng trên lầu hai trà quán, nhìn Tô Ngọc Nhi đ.i.ê.n đ.i.ê.n khùng khùng bị chủ mẫu lôi lên xe ngựa Vương phủ.

Dưới đất rơi rải rác mấy tờ tuyên chỉ viết chữ nguệch ngoạc.

Khi tiểu nhị đến dâng trà bánh, ta nghe bên ngoài có khách uống trà bàn tán xôn xao: "Đích nữ An Vương gia rốt cuộc đã đắc tội với kẻ nào vậy? Ca ca ta nghe phu xe của tước gia nói, lúc ả về Bá tước phủ thì xe ngựa rơi xuống vách núi, người mất tích. Hôm nay về lại kinh thành lại trở nên câm điếc, thật đáng thương."

"Chắc là bị kẻ ác dọa cho đ.i.ê.n rồi, ta thấy ả cứ viết trên tuyên chỉ không ngừng."

"Ngươi xem nội dung ả viết chưa? Thật là đại nghịch bất đạo! Ả viết Tiểu tước gia muốn mưu phản, viết Ninh Vương mùa đông này sẽ ngồi lên ngai vàng làm hoàng đế, còn viết đôi chân của Thích Sơn tướng quân vốn dĩ không hề hỏng."

...

Lời đồn lan xa như cánh chim bay khắp kinh thành.

Dẫu những lời đồn này đều xuất phát từ miệng một kẻ đ.i.ê.n, hoàng đế vẫn có một lý do danh chính ngôn thuận để ra tay với bè lũ Ninh Vương.

Đám tang mà Bá tước phủ tổ chức cho đích tỷ, đã trở thành bằng chứng "che giấu tội ác" của Tiểu tước gia.

Vì tội "sát thê", Tiểu tước gia bị tống vào thiên lao.

Thu đi đông tới, kinh thành rơi vài đợt tuyết lớn, yến tiệc trừ tịch trong cung đã đến.

Các bậc quý nhân đang đàm đạo trong đại điện ấm áp mùi hương, ngay cả Tiểu tước gia cũng được đại xá, vào cung dự yến. Không bao lâu sau, Ninh Vương mặc chiến giáp, bên hông đeo kiếm bước vào điện: "Bệ hạ, hoàng đệ tới muộn!"

Từ công công bên cạnh hoàng đế biến sắc: "Ninh Vương điện hạ, mang kiếm diện thánh là đại bất kính đấy ạ!"

Ninh Vương ngồi phịch xuống bên dưới hoàng đế, nâng bình rượu uống ừng ực: "Ta đường xá xa xôi, chỉ vì muốn từ Tây Cương về kinh thành cùng hoàng huynh đón năm mới đoàn viên. Ngươi là cái thá gì? Dám ở đây nói ra nói vào với ta!"

Đại điện im phăng phắc trong giây lát.

Từ công công là lão thái giám hầu hạ hoàng đế ba mươi năm, Ninh Vương mắng hắn như vậy chẳng khác nào công khai khiêu khích hoàng đế.

Hoàng đế mặt trầm như nước: "Hiền đệ, ngươi say rồi."

"Bổn vương ngàn chén không say! Hoàng huynh, ta chẳng qua chỉ mắng một lão thái giám thôi, ngài vì hắn mà trách phạt ta ư? Ta vì Đại Lương trấn thủ Tây Cương mười lăm năm! Thật sự mệt mỏi lắm rồi. Tại sao lúc trước phụ hoàng lại nhất quyết sắp xếp phong địa của ta ở nơi Tây Cương nghèo nàn lạnh lẽo? Ngài lại có thể sống những ngày tháng tốt lành ở kinh thành?"

Ninh Vương đỏ mắt đứng dậy, đập mạnh chiếc bình rượu không trong tay xuống đất!

Đập chén làm hiệu.

Tiểu tước gia là kẻ đầu tiên đứng dậy, vung đoản kiếm từ trong tay áo đâm vào cổ ngự tiền thị vệ, rồi lao về phía ngai vàng.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.