Chương65: Chân tướng của sự việc

Nụ

hôn nóng bỏng chưa kết thúc, Nguyệt Vô Thương đáng thương hôm qua mới bị Dạ

Nguyệt Sắc cắn vào lưỡi hôm nay lần nữa bị thương nặng hơn.

"Ưm"

sau một tiếng kêu đau, Nguyệt Vô Thương bị Dạ Nguyệt Sắc đạp thẳng xuống giường

lần nữa. Dạ Nguyệt Sắc cuốn chăn vào người chỉ Nguyệt Vô Thương nói "Ngươi

đừng tới đây" .

Dạ

Nguyệt Sắc vẻ mặt ấm ức nói rồi cn m** d** vậy mà môi trên lại có cảm giác

đau khiến cho Dạ Nguyệt Sắc nhíu mày giận dữ nhìn Hoa Vô Thương quát : "

ngươi cắn ta". Nguyệt Vô Thương l** th*, khóe mắt nheo lại đang định đáp

trả thì thấy đầu lưỡi đau nhói không thể nói ra. Sau đó thấy Dạ Nguyệt Sắc nổi

điên lao xuống, trên người quấn chăn chạy khắp phòng tìm gì đó mà Nguyệt Vô

Thương sắc mặt không đổi khẽ nhíu mày nhìn theo.

Nguyệt Vô Thương vẫn giữ tư thế sau khi bị Dạ Nguyệt Sắc đạp xuống

giường,một tay chống đầu, ngiêng người nằm trên mặt đất, tóc đen dài từng lọn

phủ trên đất, hai măt ánh lên ý cười nhìn Dạ Nguyệt Sắc chạy khắp phòng, tự

nhiên mà phát ra một khí chất yêu dã lẳng lơ. Dạ Nguyệt Sắc tìm một hồi không

thấy, mắt hiện lên tia bối rối đi thẳng đến trước mặt Nguyệt Vô Thương. Hai tay

Dạ Nguyệt Sắc giữ chặt phần chăn trước ngực, lông mày nhíu lại, môi dưới hơi hé

ra ,vẻ mặt chỉ trích nhìn Nguyệt Vô Thương. Nhìn cảnh nam tử l** th* nằm

nghiêng trên mặt đất, nữ thì quấn chăn mỏng trước ngực, người không biết, có

khi còn hiểu nhầm.....

"Nàng hôn ta" nghe giọng nói mê hoặc cuốn hút khiến đôi mắt

đang híp lại của Nguyệt Vô Thương ánh lên một ý cười, bình tĩnh nhìn Dạ Nguyệt

Sắc,cô ấy liệu có biết hành động của bản thân lúc này đem đến cho người khác có

cảm giác chỉ muốn ôm vào lòng mà hôn hay không?

Dạ

Nguyệt Sắc nhìn Nguyệt Vô Thương trước mắt chỉ thấy trên mặt hắn khẽ nhếch lên

một nụ cười làm mê người.

Lập

tức nàng nghĩ trừ bỏ nàng không có ai khác hắn dám cắn làm môi trên nàng bị

thương.

Nghĩ

đến làm cho tức giận trong lòng Dạ Nguyệt Sắc dâng lên, bước nhanh tới trước

mặt Nguyệt Vô Thương đưa bàn chân trắng nhỏ nhắn ra đá hắn vài phát, gấp gáp

nói : "Ngươi lại hôn ta".

Nguyệt

Vô Thương híp mắt nhìn tiểu nữ nhân đang la lối om sòm trước mặt tự hỏi hắn hôn

nàng chẳng lẽ là có lỗi? Huống chi đây đâu phải lần đầu tiên? Trong mắt ánh lên

1 chút nhưng mặt vẫn không biến sắc nhìn Dạ Nguyệt Sắc.

Dạ

Nguyệt Sắc thấy Nguyệt Vô Thương không nói lời nào, càng thấy tức giận, ngồi

xổm xuống một tay lôi kéo chăn ở trước ngực, một tay chọc chọc vào phần ngực

Nguyệt Vô Thương đang lộ ra, làn da thật trắng và mịn, cảm giác sờ thật thích,

chỉ thấy trên người toàn ấn ký hồng hồng, trên mặt Dạ Nguyệt Sắc thoáng qua một

tia xấu hổ, chẳng lẽ tất cả đều do nàng làm ra? Vừa nghĩ đến, sắc mặt ngừng lại

một chút rồi trở nên kích đông, chẳng lẽ bọn họ....?

"A................"

Sau khi hét lên 1 tiếng ngón tay run rẩy chỉ vào Nguyệt Vô Thương nói : "

Ngươi, ngươi,ngươi. ...lại....lợi dụng người gặp nạn....ngươi......"

Nguyệt

Vô Thương nhìn cô nương trước mặt không sao giải thích được,khóe miệng khẽ

nhích lên 1 nụ cười,dường như lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn cũng

không phải là hắn?

Nguyệt

Vô Thương khẽ động thân mình,tóc đen theo cổ rủ xuống trước ngực che đi b* ng*c

xuân sắc vô biên. Đưa tay kéo mặt Dạ Nguyệt Sắc tới gần,ánh mắt bình tĩnh nhìn

Dạ Nguyệt Sắc, ý cười trên mặt trở nên nghiêm túc,nhìn Dạ Nguyệt Sắc cực kỳ

nghiêm túc nói đến: "Sắc Sắc, nàng xem. . . . . ."

Nói

xong đôi mắt đẹp lướt qua trên ngực lưu lại trên da từng vết tích lớn mầu hồng,

Dạ Nguyệt Sắc đưa mắt nhìn theo tầm nhìn của Nguyệt Vô Thương, sau đó ngẩng đầu

lên liền nghe Nguyệt Vô Thương hướng về phía nàng nói "Đều

là nàng làm cho. . . . . ." Rồi nhẹ nhàng đưa taykia lên vén tóc xõa ở

trước ngực chỉ chỉ vết hôn ẩn dưới đó, sau đó tay lại từ từ hướng về phía

hông,chuẩn kéo đai lưng từ trên quần ra,miệng nhẹ nhàng nói với Dạ Nguyệt Sắc

:"Phía dưới còn nữa..., không tin nàng xem. . . . . ."

Dạ

Nguyệt Sắc chỉ muốn đào 1 cái hố cho mình chui vào, vội vàng đưa tay kéo

tay Nguyệt Vô Thương, miệng vội vàng nói: "Ta tin. . . . . ."

"Ừ" đôi mắt đẹp của Nguyệt Vô Thương mở ra, khóe miệng cong lên vẻ

hài lòng, tiếp tục nói với Dạ Nguyệt Sắc : "Vậy là ai lợi dụng người gặp

nan. . . . . ."

"Ta...."Dạ Nguyệt Sắc không hề nghĩ ngợi,liền mở miệng nói: "Ta

đối với ngươi lợi dụng người gặp nan!"

"Ha ha......" Cổ họng Nguyệt Vô Thương phát ra tiếng cười nhỏ, đưa

tay sờ đầu Vô Nguyệt Sắc sủng nịch nói:" Sắc Sắc biết là tốt rồi , phải có

trách nhiệm đối với ta!".

Dạ

Nguyệt Sắc ngẩng đầu lên, mới ý thức tới hắn gọi nàng"Sắc Sắc"

đó có nghĩa là hắn biết chính là nàng? Mà không phải là của người khác? Hai mắt

đang nhìn dưới đất ngẩng lên nhìn vào 2 mắt của Nguyệt Vô Thương, trong mắt

tình ý dâng đầy, chân mày của nàng khẽ nhíu lại sau đó đôi mắt đẹp trong veo

như nước từ từ trở nên khó tin, rồi lại xuất hiện 1 tia phẫn nộ.

Dạ

Nguyệt Sắc đẩy Nguyệt Vô Thương trước mặt ra, trong hai mắt điềm đạm kia là 1

đôi mắt đáng yêu, khuôn mặt tròn, không phải là nàng! Nguyệt Vô Thương chau mày

nhìn Dạ NGuyế Sắc đột nhiên biến thành như vậy, trong lòng không hiểu,định tới

gần, đột nhiên Dạ Nguyệt Sắc ngẩng lên thấy mặt nàng cương quyết nói "

Ngươi đừng tới đây"

"Sắc Sắc làm sao vậy?" Nguyệt Vô Thương khẽ nhíu đôi chân mày

nhẹ nhàng hỏi, hôm qua thấy nàng có chút kỳ lạ,tưởng nguyên nhân là do cổ độc

tụ mà thành. khó chịu như vậy la do khát khao đến gần hắn nhưng trong lòng lại

cố gắng kháng cự. Cứ tưởng rằng là do nàng chưa thành thân với hắn nên không

muốn cho hắn, mà hắn cũng không muốn nàng phải tủi thân cũng có thể do nàng

chưa chuẩn bị sãn sàng, cho dù hắn lại khó chịu cũng có thể chờ nàng.

Huống

chi, kim phong ngọc lộ nhất tương phùng, thắng lại nhân gian vô số. Chuyện tốt

đẹp như thế này hắn cũng không đồng ý ở trong lúc nàng bị trúng cổ, thần chí

không rõ cùng nàng phát sinh chút gì.

Nhưng

hiện thời nàng đang thanh tỉnh vì sao vẫn kháng cự hắn? Nguyệt Vô Thương nhíu

nhíu đầu mày, là đang trách hắn khiến nàng xâm nhập hiểm cảnh, hay là vì sao?

"Ngươi

đừng tới đây!" Dạ Nguyệt Sắc ngăn lại Nguyệt Vô Thương đang muốn tới gần,

mặt mày xoắn xuýt vạn phần, sau đó ngẩng đầu hỏi một câu làm cho Nguyệt Vô

Thương cảm thấy càng thêm ù ù cạc cạc: "Ta là ai? Ngươi nói cho ta biết,

ta là ai?"

Hàng

mày Nguyệt Vô Thương nhíu chặt hơn, hôm qua nàng cũng hỏi hắn, nàng là ai? Nàng

không phải là nàng! Chẳng lẽ vấn đề là ở chỗ đó?

"Sắc

Sắc, vậy nàng nói cho ta..." Nguyệt Vô Thương ôn nhu nói, đưa tay v**t v*

vị trí nốt ruồi chu sa ngày ấy đã biến mất không thấy gì nữa, "Không có

viên nốt ruồi này, ta là ai?"

Dạ

Nguyệt Sắc nhìn khuôn mặt Nguyệt Vô Thương hiện thời sạch sẽ thật không có một

tia tạp chất, hơi hơi ngẩn người, lẩm bẩm nói: "Ngươi đương nhiên vẫn là

Nguyệt Nguyệt!"

"Ừm,

tốt lắm!" Nguyệt Vô Thương sửa sang lại vẻ mặt trên mặt, đối với Dạ Nguyệt

Sắc ôn nhu nói: "Ta cho nàng biết, mặc kệ hiện thời trong lòng nàng đang

nghĩ như thế nào, trong lòng ta nàng vẫn là Sắc Sắc!"

Vốn

tưởng rằng nghe Nguyệt Vô Thương, trong đầu xoay xoay, nghĩ nghĩ, đột nhiên cảm

thấy rất có để ý. Ngẩng đầu nhìn Nguyệt Vô Thương, yếu ớt kêu một tiếng "Nguyệt Nguyệt!"

"Có

ta !" Nguyệt Vô Thương ôn nhu đáp, tiến lên đem Dạ Nguyệt Sắc ôm vào trong

ngực, ôn nhu nói: "Sắc Sắc, nói cho ta biết, đã xảy ra chuyện gì có được

hay không?"

Dạ

Nguyệt Sắc đưa tay sờ sờ khuôn mặt Nguyệt Vô Thương gần ngay trước mắt, tránh

đi tầm mắt của Nguyệt Vô Thương. Nàng không muốn từ trong mắt hắn nhìn thấy bộ

dáng một người khác, huống chi người nọ vẫn là người mà nàng chán ghét như vậy.

Nàng

lo lắng, thấp thỏm lo âu bất quá chính là, hiện thời nàng đang mang vào bộ mặt

một người khác, dựa vào ở trong lòng hắn, điều này làm cho nàng cảm thấy bất

an, còn có chút khó chịu nho nhỏ. Làm cho trong lòng nàng có một loại ảo giác,

người hắn thích không phải nàng, mà là một người khác, thật sâu ập vào lòng.

Dạ Nguyệt

Sắc không để ý Nguyệt Vô Thương nheo lại hai tròng mắt, cố chấp từ trong lòng

Nguyệt Vô Thương đứng lên, chạy đến trên giường, bọc chăn co rút thành một cục,

yếu ớt nhìn Nguyệt Vô Thương, chậm rãi nói một câu: "Hiện thời ngươi cách

ta xa một chút!"

Sắc

mặt Nguyệt Vô Thương nhất thời đen kịt, nụ cười ôn nhu tiêu tán không thấy, vừa

mới còn không phải đang rất tốt sao, tại sao lại biến sắc mặt.

"Nguyệt

Nguyệt, làm sao bây giờ?" Dạ Nguyệt Sắc đem cằm tựa ở trên đầu gối, tội

nghiệp nhìn Nguyệt Vô Thương, hỏi. Không đợi Nguyệt Vô Thương trả lời, đột

nhiên suy nghĩ hỏi một cái vấn đề: "Ngươi làm sao nhận ra được ta?"

Nguyệt

Vô Thương chỉ cảm thấy đỉnh đầu mình có một đám quạ bay qua, nhíu nhíu hai

tròng mắt hoa đào, trong mắt hiện lên một tia nghi ngờ, lập tức cười nhẹ nhàng

nhìn Dạ Nguyệt Sắc, khóe môi hơi cong, miễn cưỡng nói: "Ta nhận ra nàng,

thì có gì kỳ quái?"

"Nhưng

mà..." Dạ Nguyệt Sắc sờ sờ mặt mình, yếu ớt nói: "Ta đã biến thành bộ

dáng này?" Dạ Nguyệt Sắc lẩm bẩm, vừa nghĩ đến bản thân mình biến thành bộ

dáng hồ ly tinh, trong lòng liền cực kỳ không thoải mái, hơn nữa bản thân mình

đang mang mặt hồ ly tinh, đôi mắt lướt qua dấu vết trên người Nguyệt Vô Thương,

ảo não đến chết đi được.

"Sắc

Sắc..." Nguyệt Vô Thương khẽ nhíu mày, nhìn bộ dáng ảo não của Dạ Nguyệt

Sắc, hơi suy tư một phen, nhưng không đợi hắn nói chuyện, Dạ Nguyệt Sắc liền

gào khóc kêu hai tiếng.

"Nguyệt

Nguyệt, Nguyệt Nguyệt, làm sao đây? Làm sao đây?" Dạ Nguyệt Sắc nhìn

Nguyệt Vô Thương hét lên: "Ta không muốn biến thành bộ dạng này!"

Lời

này làm cho Nguyệt Vô Thương nhìn lướt qua Dạ Nguyệt Sắc càng nhíu chặt mày,

nheo mắt lại, vẫn xinh đẹp đáng yêu như trước, sau lại nói là đổi dạng?

Nguyệt

Vô Thương đứng lên, chuẩn bị đi về hướng Dạ Nguyệt Sắc, Dạ Nguyệt Sắc lập tức

vươn tay ngăn lại : "Ngươi đừng tới đây! Cách ta xa một chút!"

Đôi

mắt Nguyệt Vô Thương tối sầm lại, ý cười trong mắt nhanh chóng cứng lại, trong

lòng càng là buồn bực. Vốn dĩ hôm qua bị nàng đốt lên ngọn lửa, hắn vẫn còn

chưa kịp thu chút lợi tức trở về, hiện thời lại không cho hắn tới gần, trong

lòng Nguyệt Vô Thương càng nghẹn thở, nguy hiểm nheo mắt lại, nhìn Dạ Nguyệt

Sắc chằm chằm, Dạ Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy quanh thân lành lạnh, rụt rụt về

hướng góc giường.

Không

tự chủ bắt đầu giải thích nói: "Ta không muốn từ trong mắt ngươi nhìn thấy

bộ dáng người khác?" Dạ Nguyệt Sắc đem cằm dựa vào ở trên đầu gối, yếu ớt

đem mắt nhìn thẳng vào Nguyệt Vô Thương.

Mắt

Nguyệt Vô Thương nhíu lại, ôn nhu nói: "Nàng từ trong mắt ta nhìn thấy bộ

dáng của ai?"

"Hồ

ly tinh!" Dạ Nguyệt Sắc yếu ớt nói, cho nên nàng không muốn nhìn vào mắt

hắn, từ từ gục đầu xuống.

Mày

Nguyệt Vô Thương nhíu lại chặt hơn, trong lòng thoáng suy tư, trong mắt hắn

nhìn thấy bộ dáng của hồ ly tinh? Bất đắc dĩ thở dài, cũng không làm Dạ Nguyệt

Sắc khó xử nữa, tự mình đi đến tủ quần áo cầm một bộ bạch y, khoác lên người đi

ra ngoài.

Vừa

ra khỏi cửa, đôi mắt liền tối sầm lại, Tây Tử Dặc! Mắt Nguyệt Vô Thương quay

vòng, hôm qua đã cho Nam Uyên đi thăm dò, lúc này hẳn là cũng có kết quả. Sắc

Sắc nói nàng từ bên trong đôi mắt hắn thấy được Tần khuynh, sao lại như thế?

Đúng

như dự đoán, Nam Uyên đã đợi bên ngoài lầu các trong rừng đào. Nam Uyên thấy

Nguyệt Vô Thương bước ra, bước nhanh đi lên phía trước, nói: "Nô tài ở

dịch trạm trong quán thấy một người?"

"Tần

Khuynh!" Nguyệt Vô Thương híp híp mắt, hắn cũng không thấy kỳ quái vì sao

lại Tần khuynh xuất hiện tại dịch quán, bởi vì ngày ấy ở ven sông huyện đã gặp

được Tần khuynh. Chỉ là hiện thời nghe Dạ Nguyệt Sắc lại nhắc tới Tần khuynh,

hắn mới cảm thấy kì quái.

"Đúng!"

Nam Uyên nhíu nhíu mày, hắn kỳ quái chính là: "Tần khuynh thoạt nhìn rất

là cổ quái...

Nam

Uyên hồi tưởng lại hôm nay thấy bộ dáng của Tần khuynh, "Hôm nay ở dịch

quán thấy Tần khuynh, nàng ta lén lén lút lút từ trong dịch quán bước ra, quay

mắt về phía cây cột bóng loáng của dịch quán nhìn nhìn, sau đó vỗ về mặt mình,

sắc mặt dữ tợn, thì thào tự nói..."

Nguyệt

Vô Thương thấy Nam Uyên nhíu nhíu mày, ẩn ẩn hỏi: "Đã nói những gì?"

Nếu như không phải bởi Sắc Sắc kỳ quái như thế, hắn mới không thèm nhìn đến nữ

nhân này.

"Nói..."

Nam Uyên nhíu mày nói: "Nói phu nhân bắt đầu từ ngày hôm nay ở hương lâu

thay nàng ta chịu khổ, mà nàng ta sẽ lấy lại những thứ mà đúng ra là của nàng

ta..."

Nguyệt

Vô Thương nhíu mày, cảm thấy suy tư một chút, hồi nghĩ lại Dạ Nguyệt Sắc nói từ

trong mắt hắn thấy được Tần Khuynh, nhưng rõ ràng là nàng ở trước mắt hắn, mà

Tần khuynh còn nói muốn thay thế Dạ Nguyệt Sắc. Tim có bảy nhánh, ruột có chín

đoạn. Chính là chỉ cần có thể tìm ra ảnh hình người địa phương, Dạ Nguyệt Sắc

thấy đó là bộ dáng của Tần khuynh, mà Tần khuynh thấy lại là bộ dáng của Dạ

Nguyệt Sắc, nhưng vấn đề là chỗ này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

"Tần

khuynh đến nơi nào?" Nguyệt Vô Thương híp mắt hỏi.

"Ra

khỏi dịch quán, đi về hướng náo nhiệt nhất ở kinh thành!" Nam Uyên nhẹ nói

nói.

"Tốt

lắm, đi xuống đi!" Khóe miệng Nguyệt Vô Thương khẽ cong một cái, hắn thật

sự rất muốn nhìn thấy nàng ta sẽ làm cách nào để cầm lại thứ bản thân mình nên

được . Nguyệt Vô Thương híp híp mắt, hướng lầu các đi đến.

Nguyệt

Vô Thương đẩy cửa ra, chỉ thấy Dạ Nguyệt Sắc vẫn núp ở góc giường như trước,

thấy hắn tiến vào, hơi hơi ngẩng đầu lên, sau đó lại cúi đầu. Nguyệt Vô Thương

trong lòng mềm nhũn, khẽ thở dài một cái đi đến trước giường, đem Dạ Nguyệt Sắc

kéo vào trong ngực.

Ôn

nhu an ủi: "Sắc Sắc, bộ dáng của nàng không hề thay đổi..." Nguyệt Vô

Thương đem cằm tựa vào đỉnh đầu Dạ Nguyệt Sắc, "Nàng không hề đổi thành

nàng ta, ta cũng sẽ không hề nhận sai !"

Dạ

Nguyệt Sắc đầu ngẩng đầu lên, có chút khó tin nhìn Nguyệt Vô Thương, nhưng nàng

rõ ràng thấy đã không còn là bộ dáng của mình nữa mà.

"Sắc

Sắc, nhanh chóng đứng lên thay quần áo..." Nguyệt Vô Thương nhẹ nhàng vỗ

vỗ Dạ Nguyệt Sắc, thấy Dạ Nguyệt Sắc không hiểu, cười gian trá nói: "Nếu

còn không mau một chút, chẳng lẽ muốn người ta giúp nàng một tay?"

Dạ

Nguyệt Sắc vội vàng từ trên giường bọc chăn đứng lên, hướng tủ quần áo trong

trí nhớ đi đến, nhưng đột nhiên lại nghĩ đến chuyện trước kia Nguyệt Vô Thương

muốn nàng mặc quần áo của hắn, Dạ Nguyệt Sắc kéo ra tủ quần áo phát hiện bên

trong đã thêm không ít nữ trang, phần lớn là màu xanh sáng. Trên mặt hiện một

chút ý cười, chọn một bộ quần áo thay.

Lúc

đi ra chỉ thấy Nguyệt Vô Thương miễn cưỡng dựa vào ở cạnh bình phong, ý cười

hòa hợp nhìn Dạ Nguyệt Sắc, Dạ Nguyệt Sắc nhanh chóng mặc quần áo: "Ngươi

vào khi nào?"

Khóe

miệng Nguyệt Vô Thương gợi lên một chút ý cười lười nhác, híp hai tròng mắt hoa

đào, đi đến phía trước đem nàng ôm vào trong ngực, cười nói: "Sắc Sắc,

mang nàng đi ra ngoài xem một màn kịch vui!"

Dự

liệu như thế nào lại bị mĩ nhân đẩy ra, Dạ Nguyệt Sắc nói một câu làm cho hoa

đào trong mắt của Nguyệt Vô Thương giống như bị sương đánh, sắc mặt đen thui có

chút dọa người.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.