Chương64: Hấp dẫn

Trải

qua hồi lâu không thấy kinh thành, gió thu nhuộm dần, sương đêm kéo tới .

Phía trên cổng thành , gió thu phần phật , một nam tử đứng đón gió, tóc mặc gió

thổi tung , hai tay thả lỏng sau lưng. Cả người ở gió thu , tựa hồ cũng có như

vậy một phần gian nan vất vả .

Mặt

của người kia chậm rãi quay lại, người này chính là Nguyệt Lưu Ảnh, người nọ

vốn là có chút tuấn dật trên mặt còn vương chút ngây thơ , giữa hai lông mày

nhiều hơn một chút trưởng thành. Đôi mắt phượng lúc này mang một mảnh thê lương

cô đơn, trong đầu không ngừng nhớ tới hôm đó ở trên cổng thành,nàng. . . . . .

Hiện giờ ở phương nào?

Nguyệt

Lưu Ảnh nắm chặt tay , nhớ tới ngày ấy đêm tân hôn, giữa hai lông mày ưu

sầu càng sâu, khi tỉnh lại phát hiện là Thanh Nghê, sau đó không hiểu vì sao

trúng độc , sau khi tỉnh lại , phát hiện cũng là như vậy một màn không chịu nổi

, mình tr*n tr** ôm lấy một nữ nhân, mà nàng kia dĩ nhiên không còn sự sống

.

ngày ấy nửa tháng qua lời Dạ Nguyệt Sắc đã nói, đến nay đều ở đây bên tai,

Nguyệt Lưu Ảnh cơ hồ nắm chặt nắm tay, chính mình hoàn toàn không phù hợp tiêu

chuẩn của nàng, chẳng lẽ nhất định bỏ qua?

Lúc

này dưới cổng thành, một chiếc xe ngựa xa hoa ngừng lại, màn xe bị vén lên sau,

một người nam tử mặc màu đen cẩm bào màu đen , cả người toát ra một cỗ

không khí cổ quái .

Nguyệt

Lưu Ảnh từ trên cổng thành nhìn thấy người nọ, hơi nhíu nhíu mày, bước nhanh

xuống cổng thành . Một tháng sau chính là lễ vạn thọ , hôm nay thái tử nam quốc

tới kinh thành.

Khi

Nguyệt Lưu Ảnh đi tới cửa thành , liền nhìn thấy từ trên xe ngựa đi

xuống một cô gái, sa y vàng nhạt , khuôn mặt quen thuộc. Khiến chân

mày Nguyệt Lưu Ảnh nhíu chặt hơn, Khuynh nhi tại sao lại ở cùng Tây Tử

Dặc . Không đợi Nguyệt Lưu Ảnh suy nghĩ nhiều, Tây Tử Dặc chậm rãi đi tới.

“Tứ

hoàng tử vì sao nhìn sủng thiếp của bản thái tử như thế !” Tây Tử Dặc một đôi

mắt xanh biếc mắt tự tiếu phi tiếu nhìn Nguyệt Lưu Ảnh, “Nếu như Tứ hoàng tử

thích, bản thái tử liền đem nàng tặng cho Tứ hoàng tử ?”

Nguyệt

Lưu Ảnh rời đi đôi mắt nhìn lướt qua trên người Tần Khuynh, sắc mắt biến

đổi, rất nhanh liền thu hồi đôi mắt, hướng về phía Tây Tử Dặc cười nói: “Thái

tử, sủng thiếp của người tự mình giữ lại!”

“Xem

ra bản thái tử ngược lại hiểu sai ý!” Tây Tử Dặc lơ đễnh cười nói, nụ cười biến

thái trong mắt quét một vòng Tần Khuynh, lại nhìn sang Nguyệt Lưu Ảnh, nụ cười

trên mặt hoà thuận vui vẻ, hắn thật cảm thấy thật là thú vị.

Trên

xe ngựa đích thực Tần Khuynh, đôi mắt không biến sắc nhìn lướt qua Nguyệt Lưu

Ảnh, trong mắt không chút cảm xúc , vẫn đứng không nói gì.

“Như

thế, Bản hoàng tử liền dẫn thái tử đến dịch quán nghỉ ngơi!” Nguyệt Lưu Ảnh làm

một động tác xin mời, Tây Tử Dặc liền đi theo Nguyệt Lưu Ảnh đi dịch quán.

Tần

Khuynh đi theo hai người sau lưng, hơi cau mày, trong ánh mắt có chút

không hiểu , không hiểu nàng đang suy nghĩ điều gì.

Lúc

sau Nguyệt Lưu Ảnh cùng Tây Tử Dặc đi đến trạm dịch , Nguyệt Lưu Ảnh xoay người

muốn đi, Tây Tử Dặc cười cười, hướng về phía Nguyệt Lưu Ảnh nói: “Tứ hoàng tử

cần gì đi vội vã, Thật ra ta có chủ ý không tồi muốn cùng Tứ hoàng tử trao đổi

một chút!”

Nguyệt

Lưu Ảnh nhíu nhíu mày, nhìn nụ cười trên môi Tây Tử Dặc , giữa hai lông

mày đột nhiên giãn ra, hướng về phía Tây Tử Dặc giống nhau cười cười, hai người

rất có ăn ý nhìn nhau, lúc này Tần Khuynh đã bị người mang đi đến phòng

Tây Tử Dặc .

“Thực

không dám dấu diếm, yêu nữ nam quốc kia đích thật được sủng ái, hiện giờ đang

mang thai nghiệt chủng, vị trí của bản thái tử dường như khó giữ được.” Tây Tử

Dặc không sao cả giọng nói chậm rãi nói, “Điểm này xem ra, Tứ hoàng tử tựa hồ

cùng bản thái tử, đồng bệnh tương liên, chúng ta tự nhiên cùng chung chí

hướng có thể trợ giúp lẫn nhau!”

Nguyệt

Lưu Ảnh nhíu mày một cái, mặc dù gần đây Đại hoàng tử rất được trọng dụng,

nhưng là tình cảnh của hắn cũng không có thể cùng Tây Tử Dặc hợp tác ngay,

Nguyệt Lưu Ảnh chậm rãi cười rộ lên, hướng về phía Tây Tử Dặc nói: “Bản hoàng

tử cũng không cảm thấy như vậy, thái tử nên nghỉ ngơi cho tốt. . . . . . Bản

hoàng tử sẽ không quấy rầy !”

Nói

xong cười cười, nếu chuyện không có lợi ai muốn làm ? Cho dù không cùng hắn hợp

tác, hắn cũng chưa chắc không thể giữ được vị trí .

“Tứ

hoàng tử không cần gấp , bản thái tử ngược lại vì ngươi chuẩn bị một phần quà

tặng . . . . . .” Tây Tử Dặc đối với Nguyệt Lưu Ảnh thái độ lơ đễnh, tiếp

tục nói: “Bên trong xe ngựa, bản thái tử vì Tứ hoàng tử chuẩn bị một phần quà

tặng , nếu là nhìn thấy thích lúc đó hãy quyết định có muốn cùng bản thái tử

hợp tác hay không!”

Nguyệt

Lưu Ảnh đột nhiên dừng bước, nhíu mày một cái, cũng không có xoay người,

hướng cửa trạm dịch đi tới.

Sau

lưng trên mặt Tây Tử Dặc, xuất hiện nụ cười bn th , hắn tựa hồ rất muốn

hiểu rõ Nguyệt Lưu Ảnh thấy người trong xe ngựa sẽ có phản ứng gì đây? Lúc nhìn

thấy Tần Khuynh, hắn tựa hồ không thích ? Như vậy Dạ Nguyệt Sắc thì sao ? Ha

ha. . . . . . Tây Tử Dặc cười đến thực vui sướng , lâu lắm rồi không có gặp

phải chuyện tốt như vậy để chơi đùa .

Nguyệt

Lưu Ảnh bước chậm đi tới cửa dịch quán , nhìn xe ngựa dừng ven

đường , khẽ cau mày, Tây Tử Dặc rốt cuộc phải có cái gì đó mới có tự tin

xác định hắn nhất định trở về nhìn hắn chuẩn bị quà tặng, thậm chí sẽ đáp ứng

điều kiện của hắn.

Nguyệt

Lưu Ảnh trong lòng tò mò , dời bước hướng xe ngựa đến gần. Hoặc giả Tây Tử Dặc

lợi dụng là bất quá chính là bản tính tò mò, bọn họ sẽ vừa khinh bỉ đối phương

quá tự tin, đồng thời lại ức chế không được lòng hiếu kỳ của mình mà trúng kế

của người khác.

Nguyệt

Lưu Ảnh vén lên một góc xe ngựa , sau đó đôi mắt không ngừng phóng đại, trên

mặt vẻ mặt không thể tin, khiếp sợ, nghi ngờ, cuối cùng chuyển biến làm vui

mừng, hưng phấn. Bởi vì lúc này bên trong xe ngựa đúng là người của thật đêm

tân hôn bị người ta đánh tráo Dạ Nguyệt Sắc, một loại cảm giác đã mất đi

mà lại trở về được , vui sướng nhanh chóng tràn đầy tâm can , Nguyệt Lưu

Ảnh lúc này ức chế không được tay có chút run rẩy, đưa tay đặt lên người đang

yên lặng ngủ bên trong xe ngựa.

Lòng

bàn tay truyền đến cảm giác ôn nhu, cho hắn biết mình không phải là đang nằm

mơ.

Bất

quá Nguyệt Lưu Ảnh trong nháy mắt nhanh chóng nhíu nhíu mày, nghĩ trước lo sau

hắn muốn đem lấy nàng an trí ở nơi nào? Dù sao Dạ Nguyệt Sắc chính là con gái

của Thừa tướng một nước , dù sao cũng không phải là nữ tử của gia đình

bình thường .

Nguyệt

Lưu Ảnh thu hồi tay của mình, trong lòng đột nhiên dâng lên một ý nghĩ, nàng

vốn chính là gả cho hắn, hôm nay cũng coi như vật quy chủ cũ ! Nguyệt Lưu Ảnh ở

trong lòng nhanh chóng tính toán một phen, rốt cuộc quyết định đem Dạ

Nguyệt Sắc mang đi.

Nguyệt

Lưu Ảnh đem mành xe ngựa buông xuống, hướng về phía người canh giữ ở cạnh xe

ngựa nói: “Nói với thái tử nhà ngươi, ta rất hài lòng!”

Nói

xong lật người nhảy lên xe ngựa,tự mình đem xe ngựa điều khiển, rời đi dịch

quán.

Mấy

ngày liên tiếp ngựa không ngừng vó theo phương bắc gấp thúc trở về , đích

thực là Nguyệt Vô Thương. Lúc này cỡi một con ngựa ở Kinh Giao trên

quan đạo giục ngựa chạy như điên, dọc theo đường đi không biết chạy chết bao

nhiêu con ngựa khỏe mạnh ,khuôn mặt đào hoa nhiễm bụi trần , búi tóc xốc xếch,

trên người mang bộ bạch y nhiễm máu cũng không kịp đổi lại. Đừng nói gì là dừng

lại nghỉ ngơi một chút, Nguyệt Vô Thương hung hăng một cây roi quất vào trên

lưng ngựa, suy sụp ở dưới Thiên Lý Mã tựa như tên rời khỏi cung, nhanh chóng

xông ra ngoài .

Nguyệt

Vô Thương trong lòng nóng nảy, dọc theo đường đi đã hỏi tình huống, Sắc Sắc bị

thái tử Nam quốc mang đi, bên trong còn có Tần Khuynh, Nguyệt Vô Thương có chút

lo lắng, nghĩ đến chuyện này lại gia tăng tốc độ.

Bất

quá với chút công phu tuấn mã đã đến dưới cổng thành kinh thành . Nguyệt Vô

Thương ghìm chặt ngựa, phi thân nhảy xuống.

Một

con ngựa mới đã sớm ở tại đây chờ đợi ,người chờ đích thực là Nam Uyên , Nguyệt

Vô Thương khẽ cau mày, cùng Nam Uyên liếc nhau một cái, hai người hướng bên

trong thành đi tới.

Nhìn

Nguyệt Vô Thương lúc này bộ dáng có chút lôi thôi , Nam Uyên chỉ là một trong

nháy mắt lỗi kinh ngạc , ngay sau đó khôi phục thái độ bình thường . “Thái tử

Nam quốc tiến vào dịch quán, tại trong lúc này cùng Nguyệt Lưu Ảnh đã gặp mặt!”

Nguyệt

Lưu Ảnh? Nguyệt Vô Thương trong mắt thoáng qua một tia nghi ngờ, liên tưởng đến

hôm đó nghe mọi người đàm luận rất nhiều cô gái mất tích, trong bụng liền đã rõ

ràng.

“Phu

nhân tựa hồ không hề xuất hiện qua. . . . . .” Nam Uyên lo lắng không quên liếc

Nguyệt Vô Thương một cái, đã tra ra Dạ Nguyệt Sắc bị Tây Tử Dặc cướp đi , hắn

liền cùng Bắc Đường đem binh chia hai đường, hắn phụ trách đuổi theo, chẳng qua

là người nam quốc từ đến xưa nay am hiểu dùng cổ cùng độc, người của bọn họ

trên căn bản ở không quen thi dược sợ liền bị dễ dàng phát hiện.

“Người

Nam quốc am hiểu thuật dịch dung.” Nguyệt Vô Thương nhíu nhíu mày, hướng về

phía Nam Uyên hỏi: “Có thể có phát hiện khuôn mặt lạ hay có người nào kì

quái hay không?”

Nam

Uyên nỗ lực suy nghĩ một chút, hướng về phía Nguyệt Vô Thương lắc đầu một cái.

Trong lòng Nguyệt Vô Thương sầu lo, lúc này mặc dù trong lòng nóng vội gấp rút

như thế nào, hắn cũng không thể trực tiếp vọt tới dịch quán chất vấn Tây Tử

Dặc, Dạ Nguyệt Sắc ở đâu, không chỉ bởi vì không có chứng cớ, càng thêm bởi vì

lúc này nhất định phải hành động âm thầm, gióng trống khua chiêng đến lúc đó

truyền ra, ảnh hưởng không tốt.

Tây

Tử Dặc, hắn nhất định sẽ để cho hắn mất nhiều hơn được , trả giá đau đớn thê

thảm.

Nguyệt

Vô Thương nhìn Nam Uyên, phân phó nói: “Đem toàn bộ người Nam quốc theo Tây Tử

Dặc một lần tra ra toàn bộ, nhìn xem có dư ra một người nào không….”

Tựa

hồ đột nhiên nghĩ đến cái gì, đột nhiên phi thân rời đi.

Nam

Uyên thấy Nguyệt Vô Thương đi, ngay sau đó theo Nguyệt Vô Thương giao phó, bắt

đầu điều tra kỹ những người từ Nam quốc tới.

Bên

trong dịch quán, Tây Tử Dặc nghe tùy tùng trước mắt mang tới lời Nguyệt Lưu Ảnh

vừa nói, nụ cười trong mắt tràn ngập, trên mặt càng lộ ra nụ cười bn th,

đem Tần Khuynh đứng ở bên cạnh kéo vào trong ngực, nắm được cằm của nàng ta,

chậm rãi nói: “Xem ra Nguyệt Lưu Ảnh cũng không phải thích nàng như dân gian

truyền tụng nhỉ. . . . . .”

Người

trong ngực của hắn, mắt đột nhiên xuất hiện một oán hận, vẻ phẫn hận trong mắt

còn chưa thành hình, Tây Tử Dặc bèn tăng thêm lực đạo trên tay : “Khanh Khanh,

thu hồi bộ dáng đó đi, ta không thích. . . . . .”

“Ngươi.

. . . . . Rốt cuộc muốn làm gì?” Tần Khuynh đột nhiên không biết gã nam nhân

vừa nguy hiểm như rắn vừa lạnh như băng giống như con sói hoang này rốt cuộc

tính toán gì, rõ ràng nàng nhớ mặt của nàng , chính nàng cũng không biết Tây Tử

Dặc muốn làm gì tiếp theo .

“Chẳng

lẽ nàng không cảm thấy như vậy chơi đùa rất vui sao?” Tây Tử Dặc lơ đễnh

buông cằm Tần Khuynh ra, nụ cười bn th trên mặt càng sâu hơn.

“Nghe nói Nguyệt Vô Thương không có chết, hôm nay đã về kinh, thật là có chút

tiếc nuối .”

Nghe

lời nói của Tây Tử Dặc, thân mình Tần Khuynh chấn động, ngước mắt khiếp sợ nhìn

Tây Tử Dặc.

“Bản

thái tử có chút thất vọng!” Giọng Tây Tử Dặc mang tiếc nuối, trên mặt hiện rõ

vẻ bn th, tựa hồ không nhìn ra một chút biểu tình tiếc nuối nào, đột nhiên

nâng cằm Tần Khuynh lên, trong mắt xanh biếc u ám thoáng hiện tia sang sắc

lạnh, “Nếu ta nói cho hắn biết, các ngươi bị đổi mặt, sẽ là tình huống gì,

ngươi nói hắn có thể tin tưởng hay không? Sau đó tiến vào dịch quán cướp ngươi

trở về? Hoặc là trong lòng nóng nảy không biết làm sao?”

Tây

Tử Dặc tựa hồ cảm thấy đây là một chuyện rất thú vị , một mình cười đến sung

sướng, vậy người trong ngực cũng không thể tin , vậy mà Tây Tử Dặc đột nhiên

cảm thấy cái chủ ý này không tệ: “Ừ cứ làm như thế, đùa mới vui! Đùa giỡn dĩ

nhiên là càng hỗn loạn càng đặc sắc! Ha ha ha. . . . . .”

Tây

Tử Dặc đang cười đột nhiên dừng lại, nheo lại một đôi tròng mắt nguy hiểm,

hướng về phía trong phòng đột nhiên hô: “Là ai, bước ra!”

Trong

phòng đột nhiên xuất hiện một nam tử thân bạch y, mang theo mặt nạ. Bởi vì nam

tử mang mặt nạ nên không rõ mặt mũi, chẳng qua là lộ ở bên ngoài một đôi

tròng mắt dị thường lạnh lẽo.

“Các

hạ đột nhiên viếng thăm, không biết có gì muốn chỉ giáo!” Đôi tròng mắt của Tây

Tử Dặc một quét một vòng nhìn theo nam tử đeo mặt nạ hỏi.

Nam

tử đeo mặt nạ đôi mắt u ám lạnh lung nhìn lướt qua Tần Khuynh Tây Tử Dặc ôm

trong ngực, hai tròng mắt lạnh như băng thoáng qua một tia sang u ám, ngay sau

đó càng thêm lạnh như băng. Sau đó đưa tay rút trong ngực một ngọc bài ném

ra, ngọc bài mang theo một đạo sắc bén xé gió bay về phía Tây Tử Dặc, nụ cười

trong mắt Tây Tử Dặc dừng lại, trở nên xanh biếc hơn, duỗi ra ngón tay kẹp

lại đồ mặt nạ nam tử ném tới. Nhìn lướt qua, ánh mắt biến đổi, hướng về phía

Tần Khuynh nói: “Ngươi đi xuống trước!”

Tần

Khuynh như được đại xá từ trong ngực Tây Tử Dặc nhảy dựng lên, đi ra

ngoài thật nhanh.

Nam

tử đeo mặt nạ tầm mắt nhìn theo Tần Khuynh đi ra cửa mới thu trở về, tự nhiên

ngồi vào phía đối diện với Tây Tử Dặc.

“Chủ

nhân tiềng trang Thiên hạ!” Tây Tử Dặc vuốt nhẹ tấm ngọc bài, hướng về phía nam

tử đối diện nói: “Các hạ lần này tới tìm ta không biết có chuyện gì!”

Mặt

ngoài Tây Tử Dặc bình tĩnh nhưng trong lòng không ngừng thoáng qua lần

lượt ý niệm, thần bí chủ nhân tiền trang Thiên Hạ, cơ hồ nắm mạch máu

kinh tế Nguyệt quốc cho tới Bắc Mạc trong tay, cho dù ở Nam quốc cũng đều

có chi nhánh. Lần này tới tìm hắn, ý muốn như thế nào?

“Giao

dịch!” Thanh âm lạnh lùng từ dưới mặt nạ trong miệng tràn ra, hơi thở đụng chạm

lấy bạch ngọc trước mặt, phát ra thanh âm cực kỳ dễ nghe.

“Giao

dịch gì, nói nghe một chút?” Trong mắt Tây Tử Dặc lóe lên tia nham hiểm, hắn

thích nhất giao dịch, giao dịch càng bn th càng thích, chỉ trông mong người

trước mặt chớ làm cho hắn thất vọng.

“Ta

biết khó khăn của ngàu là việc Thánh nữ mang thai cùng hoàng đế Nam quốc là một

hài tử có tướng chân mạng thiên tử trong truyền thuyết . . . . .” Mặt nạ

nam nhân không chậm không nhanh mở miệng, nhưng là đủ để bắt được chỗ đau Tây

Tử Dặc, khiến nụ cười trên mặt Tây Tử Dặc có chút dữ tợn.

Không

đợi Tây Tử Dặc mở miệng, nam tử đeo mặt nạ tiếp tục nói: “Nếu như muốn

đoạt vị, chỉ là mượn binh lực từ tay Nguyệt Lưu Ảnh, không có tiền cũng là

không bột đố gột nên hồ. . . . . .”

Lời

nói ngừng một cách thích hợp, hai tròng mắt dưới mặt nạ thoáng qua một tia cười

lạnh nhìn Tây Tử Dặc, chờ đợi phản ứng.

“Điều

kiện của các hạ là gì?” Tây Tử Dặc khôi phục thái độ bình thường, trên

mặt đã phủ lên nụ cười bn th, chờ đợi đối phương đưa ra điều kiện.

“Một

người!” Mặt nạ nam tử lạnh giọng nói: “Một người ngươi mang về từ ven sông

huyện!”

Nụ

cười trên mặt Tây Tử Dặc càng thêm bn th, đã đủ để chống đỡ một quân

đội binh khí, lương thảo, cùng với y dược tiền tài chỉ để đổi một người, tầm

quan trọng của người này không đơn giản rồi, Tây Tử Dặc cười bn th

nói: “Ta chỉ có thể nói cho ngươi biết hướng đi của nàng ấy, về phần có muốn

giao dịch hay không, tùy ý các hạ!”

Con

mắt của mặt nạ nam tử sắc lạnh hơn, thanh âm càng thêm đông lại giống như băng

giá, mở miệng nói: “Nàng hiện giờ ở nơi nào?”

Trong

mắt Tây Tử Dặc nổi lên một tia hưng phấn bn th , nhìn nam tử đeo

mặt nạ chậm rãi nói: “À, ngài đã tới chậm một bước, đã bị Tứ hoàng tử Nguyệt

Lưu Ảnh của Nguyệt quốc mang đi!”

Nam

tử đeo mặt nạ ngay sau đó biến mất ở trong phòng. Tây Tử Dặc nhìn nam tử đeo

mặt nạ, vuốt nhẹ ngọc bài trong tay một chút, hắn tại ven sông huyện mang về

hai người, một tự nhiên ở Dịch quán, một dĩ nhiên là bị Nguyệt Lưu Ảnh mang đi,

đương nhiên hắn không có hỏi ai là đi về hướng nào. Ha ha, tiếng cười bn th của

Tây Tử Dặc tràn ra trong miệng. Hơn nữa người nọ đi vào chẳng qua là cũng nhất

định nghe được hắn nói rồi, bị hắn mang về hai người đổi gương mặt, ha ha, hắn

chỉ tò mò nam tử đeo mặt nạ sẽ đi tìm ai. Quả nhiên thật không tồi đây là một

vở kịch hay, hắn thích!

Thân

ảnh màu trắng rời khỏi dịch quán, nhanh chóng trên không trung thả ra một quả

pháo hoa màu đỏ, từ một phương hướng khác xuất hiện một loạt pháo hoa cùng màu,

hắn mới phi thân đi hướng đó.

Trong

biệt viện của tứ hoàng tử, Nguyệt Lưu Ảnh nhìn Dạ Nguyệt Sắc, người bị mình

mang về, không biết nàng vì sao đột nhiên mặt trở nên hồng hồng. Nhẹ nhàng kêu

lên hai tiếng: “Nguyệt Sắc. . . . . .”

Vẫn

như cũ không thấy người trên giường đáp lại hắn, Nguyệt Lưu Ảnh có chút lo

lắng, lấy tay thăm dò nhiệt độ trên trán nàng, chỉ thấy dưới mu bàn tay, nhiệt

độ của nàng giống như ngọn lửa . Nguyệt Lưu Ảnh đi ra ngoài lấy một chậu nước,

vắt khô khăn. Dùng khăn ướt nhẹ nhàng lau cái trán cùng gương mặt của Dạ Nguyệt

Sắc .

Trải

qua một lúc sau vẫn như cũ không thấy Dạ Nguyệt Sắc có bất kỳ chuyển biến tốt

nào, trên gương mặt mây đỏ ngược lại có càng ngày càng có khuynh hướng

nghiêm trọng . Nguyệt Lưu Ảnh có chút lo lắng, nhìn Dạ Nguyệt Sắc mặc dày

đặc y phục, do dự một chút sau. Rốt cuộc quyết định đưa tay đem áo khoác

của nàng bỏ đi, ngón tay run rẩy đưa về phía nút áo bên cổ của

nàng, không cẩn thận đụng phải da thịt trên cổ Dạ Nguyệt Sắc, ngón tay nhất

thời một mảnh trắng mịn cảm giác.

Nguyệt

Lưu Ảnh có chút tâm viên ý mã, nhắm mắt lại cởi nút áo thứ nhất , sau đó đem

đai lưng bên hông Dạ Nguyệt Sắc kéo xuống, áo khoác liền lỏng ra hướng hai bên

rơi xuống . Ánh mắt của Nguyệt Lưu Ảnh lơ đãng nhìn thấy b** ng*c Dạ Nguyệt Sắc

có chút phập phồng, thần sắc tối sầm lại, đột nhiên quay đầu đi, không hề nhìn

nàng nữa.

Trên

trán gân xanh mơ hồ nhô ra, trấn tỉnh tâm thần, đột nhiên nghe hô hấp của

người trên giường đột nhiên dồn dập, Nguyệt Lưu Ảnh bị buộc quay đầu đi, chỉ

thấy gò má của nàng đỏ tươi như máu, cái trán chóp mũi bắt đầu toát ra một lớp

mồ hôi, đôi môi đỏ hồng khẽ mấp máy, thở hổn hển .

Màu

đỏ trên mặt không bình thường, cùng với hơi thở càng phát ra thở hổn hển. Đôi

mắt Nguyệt Lưu Ảnh tối sầm lại, trong lòng đột nhiên dâng lên một cỗ tức giận,

ý niệm đầu tiên chính là Tây Tử Dặc không tin thành ý của hắn, hạ độc cho Dạ

Nguyệt Sắc.

Nguyệt

Lưu Ảnh đánh một quyền vào trên mép giường, giận không kềm được đột nhiên

đứng dậy, xoay người chuẩn bị đi tìm Tây Tử Dặc tính sổ. Nào ngờ còn chuưa kịp

bước xuống, ống tay áo liền bị người kéo, Nguyệt Lưu Ảnh cho là Dạ Nguyệt Sắc

tỉnh, có chút vui mừng nghiêm đầu nhìn, chỉ thấy người trên giường mở ra đôi

mắt mơ màng .

Một

đôi màu hồng phấn ánh mắt nhìn mông lung, chính lúc này nhìn chằm chằm vào

hắn, gương mặt đỏ tươi ướt át, môi đào khẽ mở rồi khép lại, ngực nàng phập

phồng thành một đường vòng cung mê người .

“Nguyệt

Sắc, nàng đã tỉnh!” Nguyệt Lưu Ảnh giật giật hầu kết, đột nhiên thanh âm có

chút trở nên khàn khàn.

Nào

ngờ Dạ Nguyệt Sắc cũng không nói chuyện, hai tròng mắt mê ly nhìn một chút Nguyệt

Lưu Ảnh đột nhiên từ trên giường chống lên thân thể, áo khoác rơi vào càng thêm

hoàn toàn, cả người bày thành đường cong xem ra đối với Nguyệt Lưu Ảnh mà nói

đều là trí mạng hấp dẫn.

Nguyệt

Lưu Ảnh co giật hầu kết, đột nhiên thanh âm khan đặc mà nói không thốt nên lời,

đột nhiên bất ngờ không kịp chuẩn bị bị người lôi kéo, cả người tiến tới trước

mặt Dạ Nguyệt Sắc , nhìn thấy nàng gần ngay trước mắt của mình, con mắt

sắc của Nguyệt Lưu Ảnh càng thêm u ám, tình cảnh thế này hắn nằm mơ cũng không

dám nghĩ tới . Thế nên lúc này không thể không hoài nghi đây rốt cuộc là thật

hay giả, có chút ngu đần tự lấy tay bấm bấm bắp đùi của mình, có chút đau.

Nguyệt Lưu Ảnh đột nhiên cười ngây ngốc.

Trên

giường, Dạ Nguyệt Sắc thần sắc mơ hồ khẽ nhíu nhíu mày, trong tay

lại dùng sức, đem Nguyệt Lưu Ảnh kéo đến trên giường. Nổi bật thân hình mềm

thật giống như không xương, nằm nghiêng ở bên người Nguyệt Lưu Ảnh. Lúc này hô

hấp càng thêm dồn dập, trong cơ thể càng thêm giống như bị lửa thiêu. Sau

khi Nguyệt Lưu Ảnh đến gần , trong cơ thể nóng tựa hồ nhiều hơn.

Hai

tròng mắt của Dạ Nguyệt Sắc có chút mơ hồ nhuốm màu đỏ ,không biết nàng lấy khí

lực ở đâu ra, đưa tay nắm chặt vạt áo Nguyệt Lưu Ảnh , dùng sức xé ra, chỉ

nghe áo một tiếng, y phục trên người Nguyệt Lưu Ảnh theo tiếng mà rách ra, lộ

ra da thịt trên ngực, trước ngực màu da trắng như tuyết, tựa hồ càng thêm kích

thích Dạ Nguyệt Sắc, tay lôi kéo xé ra thêm, Nguyệt Lưu Ảnh nửa người trên đã

bị nàng lt sch.

Nguyệt

Lưu Ảnh trong lúc nhất thời có chút kinh ngạc, sững sờ ở tại chỗ mặc cho Dạ

Nguyệt Sắc muốn làm gì thì làm.

Tựa

hồ chưa biết tình cảnh của mình lúc này, Dạ Nguyệt Sắc chậm rãi đưa tay về phía

Nguyệt Lưu Ảnh …

Còn

chưa tới kịp làm thêm động tác, “Bùm” một tiếng, cửa bị đá văng ra, mang

theo nam tử đeo mặt nạ , chính là người vừa mới xuất hiện ở dịch quán.

Nhìn cảnh tượng trên giường lúc này, trong mắt đỏ ngầu một mảnh, có thể

so sánh với màu mắt Dạ Nguyệt Sắc, có thể nói tương xứng, chẳng qua hắn là muốn

giết người!

Lúc

này nữ nhân nằm ở trên giường, sắc mặt ửng hồng, môi đào khẽ mở hợp lại cực kỳ

mê người, áo ngoài rơi xuống,chỉ còn chiếc yếm đạm bạc còn trên người lộ đường

cong, ngực phập phồng, làm cho người ta mơ tưởng viễn vông. Quan trọng nhất là,

nữ nhân kia lúc này giống như một con mèo biếng nhác nằm nghiêng bên cạnh

Nguyệt Lưu Ảnh, hơn nữa một cái tay khác đang chuẩn bị sờ về hướng Nguyệt Lưu

Ảnh .

Thấy

như thế này, hắn cũng khống chế không nổi nữa, thừa dịp hai người trên giường

còn đang sửng sốt. Lắc mình một cái đi tới trước giường, cánh tay dài vươn ra,

đem cô gái trên giường ôm vào trong ngực của mình, một cái tay khác không chút

nào nhàn rỗi nhanh chóng điểm huyệt Nguyệt Lưu Ảnh, động tác làm liền một mạch,

tốc độ cực nhanh, cho tới sau khi hắn ôm Dạ Nguyệt Sắc rời đi. Trên giường,

Nguyệt Lưu Ảnh bị điểm huyệt lúc này mới kịp phản ứng .

Thân

ảnh màu trắng nhanh chóng ở phi lên trên nóc phòng , tốc độ nhanh, khiến trong

nàng trong ngực theo bản năng đưa tay ôm lấy cổ của hắn.

Rất

nhanh, bóng lưng dừng ở hậu viện Cẩm Nguyệt Vương phủ , đi qua vườn đào

núi giả hướng vào lầu các, nam tử cúi đầu nhìn nàng không an phận trong ngực

mình, lúc này đôi tay đã theo vạt áo của hắn duỗi đi vào, ở bên trong gây sóng

gió.

Nam

tử nhanh chóng lắc nhẹ vào phòng của mình , ôm nàng đi tới trước giường, lại

nhớ tới cảnh tượng mới vừa rồi hiện ra trước mắt, có chút tức giận chuẩn

bị đem nàng để qua trên giường, cuối cùng không thể làm gì đành nhẹ nhàng

đem nàng ôm vào trong ngực đặt trên giường.

Cổ

lại bị Dạ Nguyệt Sắc ôm, Dạ Nguyệt Sắc đưa tay đem tất cả những gì vướng bận

trước mắt cởi ra, có chút tiều tụy, nhưng vẫn là khuôn mặt tuấn mỹ dị

thường xuất hiện trước mắt. Dạ Nguyệt Sắc nhìn thấy gương mặt quen thuộc, mà

cười khúc khích, đem khuôn mặt Nguyệt Vô Thương trước mặt kéo gần hơn, đôi môi

đỏ hồng tới gần, lại bị người trước mắt né tránh.

Nụ

hôn rơi xuống gò má Nguyệt Vô Thương, Dạ Nguyệt Sắc nâng lên tròng mắt mê ly,

thần sắc bất mãn trong mắt rất đậm, đột nhiên vừa dùng lực, đem Nguyệt Vô

Thương kéo đến trên giường, một cái xoay người nàng đã ngồi trên bụng

Nguyệt Vô Thương .

Đôi

tròng mắt mê ly nhìn một vòng, đột nhiên đem cái yếm mỏng của chính mình cởi

xuống, đôi mắt Nguyệt Vô Thương tối sầm lại, nhìn trên người chỉ còn lại đôi gò

bồng đảo, b* ng*c đầy đặn miêu tả sinh động, khiến ánh mắt Nguyệt Vô Thương

thâm trầm. Cho tới khi bị Dạ Nguyệt Sắc đem tay mình cột đầu giường mà không

biết.

Nguyệt

Vô Thương thấy trước ngực chợt lạnh, chỉ thấy nữ nhân trên người đã đem đai

lưng của hắn rút sạch, áo ngoài rơi xuống, áo lót bên trong ngay từ lúc trên

đường liền bị Dạ Nguyệt Sắc trêu chọc xốc xếch không chịu nổi, lúc này có

chút ít giắt trên người, lồng ngực trắng nõn như ẩn như hiện.

Nguyệt

Vô Thương nhìn nàng trên người mình, sắc mặt hồng dị thường, hai tròng

mắt ngập nước, lúc này hiện ra trạng thái mê ly, môi đỏ mọng khẽ hé mở rồi khép

lại, hơi thở mang theo mùi hương thơm ngát, Nguyệt Vô Thương khẽ híp đôi mắt

hoa đào.

“Ngô

~” Màu sắc trong mắt Nguyệt Vô Thương càng thêm ám trầm mãnh liệt, khi

hắn suy tư, có tay người nào đó không an phận đã mò tới nơi không nên động vào,

khiến Nguyệt Vô Thương từ trong cổ không tự chủ tràn ra một tiếng rên khẽ .

Vội

vàng đưa tay bắt được tay Dạ Nguyệt Sắc đang quấy rối, thanh âm khàn khàn

kêu: “Sắc Sắc. . . . . .”

Đôi

mắt của Nguyệt Vô Thương trở nên u ám, khẽ cau mày nhìn Dạ Nguyệt Sắc, ngay từ

lúc ở biệt viện phủ Tứ hoàng tử , nhìn thấy Dạ Nguyệt Sắc xé đồ Nguyệt Lưu

Ảnh , hắn liền biết , nàng chính là bị trúng đoàn tụ cổ của người Nam

quốc. Loại cổ độc này không thể so với mê tình hương, sắc mặt ửng hồng, hô hấp

dồn dập bất quá là bệnh trạng lúc đầu nó phát tác . Đoàn tụ cổ bản thân

đối với chủ thể cũng không gây tổn thương gì lớn, nhưng dược hiệu lại

thật dài, dược hiệu cũng cực mạnh.

Nguyệt

Vô Thương giãy ra tay bị Dạ Nguyệt Sắc cột vào đầu giường, đưa tay ôm hông Dạ

Nguyệt Sắc kéo xuống, Dạ Nguyệt Sắc liền cả người nằm ở trên người hắn, Nguyệt

Vô Thương khẽ bình phục hô hấp. Hướng về phía bên ngoài kêu một tiếng: “Bắc

Đường!”

Vừa

dứt lời, một sợi chỉ đỏ liền từ bên ngoài thẳng tắp bay vào, Nguyệt Vô Thương

đưa ra hai ngón tay kẹp lại tơ hồng, đem tơ hồng buộc quanh cổ tay Dạ Nguyệt

Sắc .

Bên

ngoài bắt mạch , Nguyệt Vô Thương chỉ cảm thấy cổ lúc này truyền tới cảm

giác ẩm ướt, người nào đó hành động ngốc nghếch vụng về đem đầu lưỡi l**m ở

động mạch hắn , khiến xung động mà Nguyệt Vô Thương vất vả lắm mới vừa bình

phục đi xuống , lần nữa xông ra.

Ôm

lấy Dạ Nguyệt Sắc, thân thể có chút run rẩy, khiến cho tơ hồng run rẩy đi theo,

ngoài cửa Bắc Đường mắt trợn trắng, cứ như thế sao có thể xem mạch được, giải

dược không phải là có sẵn rồi đó sao? Trong mắt kéo lê một đạo hài hước ranh

mãnh.

Vậy

mà đột nhiên mạch tượng ở đầu ngón tay biến đổi, Bắc Đường còn chưa kịp

nghi ngờ, thanh âm khan khan căng thẳng của Nguyệt Vô Thương vang lên: “Đem

toàn bộ độc trong cơ thể cơ, lập tức loại bỏ sạch sẽ. . . . . .”

Bắc

Đường lần nữa trợn trắng mắt, độc tố còn sót lại không phải là trong một lúc có

thể loaị bỏ sạch sẽ a, tức khắc tai hắn vểnh lên nghe xem bên trong phòng có

phát ra thanh âm bất thường không, thân thể Bắc Đường dừng lại, hướng về phía

Nguyệt Vô Thương nói: “Lập tức đi nấu thuốc!” Sau đó gần như chạy trốn rời khỏi

hiện trường.

Trong

phòng, quần áo trên người Nguyệt Vô Thương đã bị Dạ Nguyệt Sắc cởi ra, da

thịt trên ngực như viên ngọc xinh đẹp tỏa ánh hào quang, hai tay Nguyệt Vô

Thương chống vai Dạ Nguyệt Sắc , vì dùng sức thái quá trên tay cái

trán gân xanh hiện lên. Nhưng lúc này khả năng kiềm chế dc vng của hắn

đang giảm dần Dạ Nguyệt Sắc lại vươn tay s* s**ng trước ngực Nguyệt Vô Thương.

Đưa

đến thân thể Nguyệt Vô Thương run lên từng trận , lực đạo trên tay giảm

dần Dạ Nguyệt Sắc liền trực tiếp hướng Nguyệt Vô Thương nhào tới, đôi môi đỏ

mọng mềm mại không ngừng tràn tới mất hồn ,tiếng rên nhẹ khiến người ta mất hồn

tràn ra .

Nàng

dung phương pháp kỳ quái ở trên người Nguyệt Vô Thương chà xát lung tung, sờ

loạn, loạn cắn.

Từng

động tác đưa đến phía dưới hắn từ một con hồ ly suýt nữa hóa thân thành

sói. Nguyệt Vô Thương cau mày nhìn Dạ Nguyệt Sắc thần chí có chút không

rõ , đoàn tụ cổ dược hiệu dần dần mãnh liệt . Dạ Nguyệt Sắc da thịt

lộ ra ngoài toàn bộ biến thành màu hồng, b* ng*c kịch liệt phập phồng, thấy

phải Nguyệt Vô Thương hai tròng mắt ám trầm tựa hồ có thể chảy ra nước.

“Sắc

Sắc. . . . . .” Nguyệt Vô Thương thanh âm khan khan nhẹ nhàng khẽ kêu,

khẽ đem người trên người mình đẩy ra chút ít, hỏi : ” Nàng có nhận ra ta là ai

không ?”

“Không

biết!” Trên người người tựa hồ không hề nghĩ ngợi, trực tiếp nói ra hai

chữ. Nguyệt Vô Thương nheo lại hai tròng mắt hoa đào, một cái xoay người đem Dạ

Nguyệt Sắc đặt ở phía dưới.

“Lặp

lại lần nữa!” Thanh âm dẫn theo một tia tức giận, nếu không phải hôm nay vừa

đêm trăng tròn, hắn đâu còn có thể cố nén sự khiêu khích của nàng .

“Ngươi

là ai!” Dạ Nguyệt Sắc nhìn khuôn mặt mơ hồ hiện ra trước mắt , nhưng là trong

đầu xuất hiện một hình dáng rõ ràng , hắn mặt mày như vẽ, con mắt như hoa đào ,

nhưng nốt ruồi chu sa nơi khóe mắt ở đâu?

Dạ

Nguyệt Sắc không biết khí lực ở đâu ra, đột nhiên một cước đem nam nhân đang

nằm trên người nàng đá tới, bất ngờ không kịp phòng bị Nguyệt Vô Thương

bị Dạ Nguyệt Sắc một cước đạp tới ngã xuống đất.

Vậy

mà còn không kịp cho hắn nổi giận, người trên giường bắt đầu đột nhiên khóc sụt

sùi. Trong lòng lại sinh ra nồng đậm lòng thương tiếc, bước nhanh về phía trước

đem người trên giường ôm vào trong ngực, mềm mại hỏi: “Sắc Sắc, làm sao vậy?”

Dạ

Nguyệt Sắc nhiệt hỏa trong cơ thể càng tăng, bản năng đến gần bên cạnh nam tử

trong ngực, vô ý thức l**m, trong lòng lại hết sức muốn ngăn cản chính

mình loại hành động. Trên sinh lý bởi vì Nguyệt Vô Thương đến gần, cảm

thấy trong cơ thể hỏa tựa hồ giảm không ít, nhưng là trên tâm lý cũng là cực độ

giùng giằng, trong đầu chỉ có một ý niệm, hắn không phải là Nguyệt Vô Thương?

Đưa

ra đôi tay muốn đẩy ra người đang ôm lấy nàng, nhưng khi chỉ thấy tay đụng phải

da thịt người nọ bóng loáng, lại không tự chủ đôi tay bắt đầu ở trên người hắn

dao động.

Đầu

mơ hồ Dạ Nguyệt Sắc giống như bị cái gì bao phủ , đại não đã không cách

nào đang khống chế chi phối động tác trên tay, vậy mà ý thức cũng là vô cùng

thanh tỉnh , nàng biết mình đang làm gì, nhưng lại không khống chế được hành vi

của mình.

Dạ

Nguyệt Sắc đột nhiên cắn môi của mình, hơi dùng lực một chút, máu tươi liền từ

đôi môi chảy ra .

Nguyệt

Vô Thương có chút nóng nảy, nhẹ giọng kêu: “Sắc Sắc, Sắc Sắc. . . . . .”

Dạ

Nguyệt Sắc hoàn toàn không nghe được hắn kêu gọi, chỉ muốn mượn đau đớn để cho

mình tìm về một chút lý trí, vì vậy liền hung hăng cắn môi của mình, nào ngờ

theo dự đoán đau cũng không có thấy.

Đôi

môi bị ôn nhu bao trùm, kinh ngạc một lúc , đầu lưỡi của người nọ bắt đầu

tiến vào, cắn thật mạnh vào đầu lưỡi người nọ, trong miệng mùi máu tươi

tràn ngập, cùng với tiếng kêu đau vang lên.

“Sắc

Sắc, làm sao vậy ?” Môi dán môi, người nọ có chút mơ hồ không rõ mà hỏi.

“Nguyệt

Nguyệt. . . . . .” Một tiếng gọi gần như ngỡ ngàng , một tiếng gọi từ trong nội

tâm run lên, còn chưa kịp phản ứng người nọ lấy tay đẩy hắn ra, nói một

câu: “Ngươi không phải là Nguyệt Nguyệt!”

Đôi

mắt Nguyệt Vô Thương nhíu lại, trong lòng lại có chút đau, ôn nhu hỏi: “Sắc

Sắc, là ta, ta ở đây. . . . . .” Nhưng trong lòng sinh ra một cỗ kích động muốn

đem Tây Tử Dặc róc xương lóc thịt .

Ý

thức của Dạ Nguyệt Sắc cũng có chút không rõ đem bàn tay sờ đến khóe mắt trái

của Nguyệt Vô Thương, trong mắt mang theo một tia nghi ngờ. Nguyệt Vô Thương

càng thêm có chút dở khóc dở cười, hướng về phía Dạ Nguyệt Sắc nói: "Sắc

Sắc, thật sự là ta. . . " .

Dạ

Nguyệt Sắc trên tay vừa sờ đến da thịt Nguyệt Vô Thương , cũng cảm giác

giống như nắng hạn gặp mưa rào , xác định đó chính là Nguyệt Vô Thương , hỏa

trong cơ thể liền càng không ngừng bốc cháy lên.

"Nguyệt

Nguyệt, ta khó chịu. . . . . ." Dạ Nguyệt Sắc đến gần Nguyệt Vô Thương,

đột nhiên trong đầu lại nghĩ đến hôm đó thanh tĩnh sau khi soi gương thấy không

phải là mặt của mình, nàng kia rốt cuộc là ai? Rốt cuộc là ai? Dạ Nguyệt Sắc

chỉ cảm thấy đầu rất đau! Nguyệt Nguyệt ôm chính là nàng hay là người nào?

Nguyệt

Vô Thương có chút đau lòng hôn lên khóe môi Dạ Nguyệt Sắc một cái, đưa

đến người trong ngực một trận run khẽ , tiếng rên trong miệng càng thêm

thường xuyên.

"Ta

là ai? Nguyệt Nguyệt, ta là ai?" Nàng ở trong ngực hắn vừa kháng cự vừa

lại hướng tới đến gần hắn, trong mắt Nguyệt Vô Thương thoáng qua một tia nghi

ngờ, nàng rốt cuộc là làm sao vậy?

Hôm

nay lúc ở dịch quán, liền nghe Tây Tử Dặc nói đem gương mặt Dạ Nguyệt Sắc cùng

Tần Khuynh đổi cho nhau, thế nhưng khi hắn thấy trong dịch quán lúc đó là Tần

Khuynh, hắn biết đó không phải là nàng! Một người bất luận là bộ dáng gì, đôi

mắt của nàng cùng làm cho người ta cảm giác cũng sẽ không thay đổi . Huống chi

mắt Sắc Sắc của hắn dù sâu thế nào cũng không hề cất dấu ý tứ ác độc cùng với

tham lam.

Cho

nên biết Dạ Nguyệt Sắc bị Nguyệt Lưu Ảnh mang đi, hắn liền cho ngựa đuổi theo

làm cho người ta tìm hướng đi của Nguyệt Lưu Ảnh . Từ đó tại viện khác tìm được

Dạ Nguyệt Sắc. Nhưng hôm nay sau khi tìm được, nàng lại hỏi hắn nàng là ai?

Nguyệt Vô Thương nhìn nữ tử trước mắt mà đau lòng, Tây Tử Dặc rốt cuộc đã làm

gì với nàng?

Trong

đầu suy tư, đồng thời trên miệng ôn nhu an ủi Dạ Nguyệt Sắc, "Sắc Sắc,

nàng là Sắc Sắc của ta. . . . . ."

Giọng

nói ôn nhu kiên định nhưng lại không thể làm cho Dạ Nguyệt Sắc cảm thấy

an tâm, trong lòng càng dâng lên một trận sợ hãi. Vừa kháng cự hành động

đến gần Nguyệt Vô Thương, nhưng không thể khống chế được mình. Trong cơ thể

nhiệt hỏa không ngừng tăng lên, cả người Dạ Nguyệt Sắc tóm chặt thân mình

Nguyệt Vô Thương, trong miệng rối rắm nói: "Ngô. . . . . . Ta không phải

là ta, không phải vậy, ta là ta, ta không phải là ta. . . . . ."

Nguyệt

Vô Thương đau lòng đem Dạ Nguyệt Sắc ôm vào trong ngực, nhẹ giọng mà hỏi nói "Vậy là nàng là ai ?" Không mang theo Dạ Nguyệt Sắc trả lời, Nguyệt

Vô Thương nhẹ nhàng nói: "Bất luận nàng là ai, nàng đều là Sắc Sắc của ta.

. . . . ."

"Hồ

Ly Tinh!" Dạ Nguyệt Sắc trong đầu đột nhiên nghĩ đến cái từ này, nàng

không cần hắn ôm nàng, giãy giụa muốn rời khỏi Nguyệt Vô Thương ,

lại làm cho hai người dán gần hơn.

Một

người nam nhân bình thường, một nữ nhân trúng đoàn tụ cổ . Một thanh âm

trầm thấp khàn khàn, một mang theo mị thái thở nhẹ yêu kiều.

Da

thịt hai người phơi bày ra dán chặt vào nhau, một mảnh lửa nóng.

Nguyệt

Vô Thương vừa kìm nén , vừa đem mình lại gần Dạ Nguyệt Sắc, trong lòng đau xót.

Hàm răng nghiến chặt, nhất định phải đem Tây Tử Dặc tên bn th kia róc xương

lóc thịt.

Vậy

mà lúc này Nguyệt Vô Thương nhìn thần sắc Dạ Nguyệt Sắc vô cùng lo lắng bất an,

hồ ngôn loạn ngữ , đột nhiên thay đổi ý tưởng .

Đem

Dạ Nguyệt Sắc ôm đến một chỗ phía sau lầu các, dòng suối nước nóng

từ bên ngoài dẫn vào đến , Trăng thu chiếu xuống nước, ánh sáng tạo ra

chút lạnh buốt . Nguyệt Vô Thương ôm Dạ Nguyệt Sắc "Phù phù" một

tiếng lãnh đạm nhảy vào trong suối nước.

Nước

lạnh như băng ngập qua cổ hai người, Dạ Nguyệt Sắc thân cao không đủ, chỉ

có thể ôm cổ Nguyệt Vô Thương, nước ngấm vào ngực , thắt lưng dần chìm vào

trong nước.

Nguyệt

Vô Thương nhắm mắt, nào ngờ Dạ Nguyệt Sắc đem môi mình vọt tới môi của

hắn, lung tung gm cn. Hai tay không ngừng dao động ở mọi nơi, cho dù

đang ngâm trong nước lạnh như băng, Nguyệt Vô Thương cũng phải mở ra đôi mắt đỏ

ngầu cùng với dc vng.

Lúc

này dược hiệu đoàn tụ cổ đã đạt đến cực hạn, Dạ Nguyệt Sắc đương nhiên không

còn thời gian dư thừa để suy nghĩ rối rắm trong lòng, mà lúc này Nguyệt Vô

Thương bất đồng, ngay cả lúc này là cỡ nào khảo nghiệm tự chủ cùng định

lực của hắn, hắn cũng không thể.

Bởi

vì mới bị chuyện Dạ Nguyệt Sắc hôm nay khiến suy nghĩ của hắn không thể

tập trung được , nhất định là đã xảy ra chuyện gì, nàng mới có thể rõ ràng rất

khó chịu rồi lại kháng cự hắn. Nếu như lúc này hắn cùng nàng thuận theo để giải

dược tính, chuyện này về sau trong lòng nàng sẽ là một cây gai, hắn không muốn!

Cho

nên, Nguyệt Vô Thương vừa ngăn lại động tác Dạ Nguyệt Sắc, vừa cố nén cảm

giác kch thch vừa bị nàng khiêu khích mà phát sinh.

Thẳng

đến khi nghe thấy từ xa truyền đến tiếng bước chân, Nguyệt Vô Thương đem Dạ

Nguyệt Sắc kéo vào,đem tất cả động tác của nàng dấu ở trong ngực.

Thanh

âm trầm thấp ám ách là không như lời, hướng về phía người phía trước nói "Dừng ở phía trước, lập tức đi tìm hoan cổ giải dược!"

Bắc

Đường đem thuốc khử độc tố trong cơ thể của Nguyệt Vô Thương đặt ở cầu thang,

mắt trợn trắng, nhanh như vậy liền thay đổi chủ ý rồi a ? Ai, chẳng lẽ là. . .

. . . Khụ khụ. . . . . . Bắc Đường thu lại thần sắc, không dám đem ý nghĩ lúc

này của mình nói ra, vội vàng chạy đi tìm hoan cổ giải dược.

Nguyệt

Vô Thương ôm Dạ Nguyệt Sắc ngâm mình trong suối nước lạnh như băng , trong

ngực, miệng nàng không ngừng lẩm bẩm, hơi thở ấm áp, gò má ửng hồng , để cho

máu huyết cả người hắn sôi trào, tựa hồ hắn mới chính là người trúng đoàn tụ cổ

chứ không phải nàng .

Phía

trước vừa vang lên một loạt tiếng bước chân, sau đó rời đi. Xác định Bắc Đường

đã đi xa, Nguyệt Vô Thương ôm Dạ Nguyệt Sắc khẽ xoay người, từ trong nước phi

thân lên, giọt nước trên người hai người trên không trung như vẽ lên đường cong

của hai người đang giao hòa lẫn nhau .

Nguyệt

Vô Thương ôm Dạ Nguyệt Sắc đặt phía trên bậc thang, đem chén thuốc còn bốc hơi

nóng bưng lên, thử nhiệt độ một chút, chuẩn bị đút cho Dạ Nguyệt Sắc, nào

ngờ người nào đó hoàn toàn không phối hợp, Nguyệt Vô Thương bất đắc dĩ, đành

phải đem lấy thuốc rót vào trong miệng của mình, sau đó đưa miệng mình đặt

sát môi Dạ Nguyệt Sắc , đem thuốc đưa vào trong miệng Dạ Nguyệt

Sắc, môi ngăn ở bên môi Dạ Nguyệt Sắc , Dạ Nguyệt Sắc chỉ đành ngoan ngoãn

đem thuốc nuốt vào.

Nguyệt

Vô Thương nhìn lướt qua thuốc gần hết bắt đầu lạnh , bưng lên uống một hớp cuối

, sau đó ôm Dạ Nguyệt Sắc đi vào lầu các.

Đem

quần áo hai người đã bị ướt cởi ra , Nguyệt Vô Thương cầm khăn lông khô nhẹ

nhàng đem nước trên người Dạ Nguyệt Sắc lau sạch sẽ. Động tác ôn nhu, không

mang theo bất kỳ sắc thái tnh dc nào.

Nhìn

nàng sau khi uống thuốc dần dần an tĩnh, Nguyệt Vô Thương chậm rãi cười cười ,

nhìn lướt qua cả người mình bị nàng làm ra ấn ký, cười đầy bất đắc dĩ

cùng cưng chiều. Ôn nhu giúp Dạ Nguyệt Sắc đắp chăn lên còn mình đi đổi

một bộ y phục sạch sẽ .

Khẽ

híp híp mắt, đi ra bên ngoài.

Lúc

này, bên ngoài đã có bốn người chờ sẵn. Nguyệt Vô Thương ra khỏi gian

phòng đem cửa phòng đóng chặt , nhìn lướt qua Nam Uyên, thanh âm lúc này

đã khác hẳn với bình thường, "Đi điều tra một chút phu nhân ở trong đội

ngũ Nam quốc đã xảy ra chuyện gì?"

Nam

Uyên gật đầu một cái, biến mất ở trước lầu các .

"Tốt

lắm, tất cả đi xuống đi!"

Nguyệt

Vô Thương liếc mắt ba người còn sót lại, thản nhiên nói, Nam Uyên cùng Đông Ly

thần sắc không dám ly khai, người kia là nữ tên gọi là Tây tử . Con mắt sắc

dừng lại một chút nhưng rất nhanh lại khôi phục , mặc dù cực nhanh cũng không

còn tránh ánh mắt Nguyệt Vô Thương, đôi mắt hoa đào híp lại, hơi cong môi một

cái, Tây tử, Tây Tử Dặc, có đã quên điều tra gì đó hay không.

Buổi

sang, Dạ Nguyệt Sắc tỉnh lại, chỉ cảm thấy cả người bủn rủn vô lực, một đôi

cánh tay ôm bên hông nàng thật chặt. Mở ra hai tròng mắt liền phát hiện người

bên cạnh, một đôi tròng mắt u ám không nhúc nhích nhìn nàng.

Thấy

nàng tỉnh lại, thoáng xoay người qua tấm chăn đặt thân thể nàng lên trên người

hắn , nửa người trên không một mảnh vải, trên làn da trắng nõn bố trí ấn

ký màu hồng đào dày đặc, thanh âm khan khàn trầm thấp, nói "Sắc

Sắc. . . . . ."

Dạ

Nguyệt Sắc còn chưa kịp phản ứng, kéo tấm chăn lên bọc xung quanh mình, hai

người thẳng thắn nhìn nhau, sau đó người nào đó liền mang những nụ hôn nồng

nhiệt tập kích đến.

Hôm

qua, hấp dẫn hắn có thể gánh vác được, bất quá hôm nay đã không cần thiết phải

kìm nén. . . . . .

Tác

giả: Có muốn tiếp tục nữa hay không ~ hì hì ~

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.