Chương66: Dụ cưới

“Hôm nay ta là Tần Khuynh, sau này không cho phép ngươi nhìn ta, không cho phép

ôm ta, không cho phép nói chuyện với ta, không cho phép hôn ta!” Dạ Nguyệt Sắc

đẩy Nguyệt Vô Thương ra, “Trước khi ta được đổi trở về, ngươi cũng không được

nhìn ta. . . . . .”

Nguyệt Vô Thương chau mày lại, đây không biết đã là lần thứ mấy trong ngày bị

Dạ Nguyệt Sắc đẩy ra, trong lòng hận không thể đem Tây Tử Dặc chặt cho chó ăn.

Vốn dĩ định dắt Dạ Nguyệt Sắc ra ngoài đi dạo, tự dưng gặp một đám người nhóm

lửa tự thiêu, nhưng mà hôm nay vừa nghe Dạ Nguyệt Sắc nói như vậy, hắn ngược

lại nửa điểm hăng hái cũng không có.

Rốt cuộc là Tây Tử Dặc đã làm cái gì đối với nàng, lại để cho nàng gặp mặt Tần

Khuynh? Nguyệt Vô Thương nhíu nhíu mày, nhìn lướt qua Dạ Nguyệt Sắc, khẽ thở dài

một cái.

Bên kia Dạ Nguyệt Sắc đã tự mình mặc lại quần áo chỉnh tề, chuẩn bị đi ra

ngoài, sau đó quay người trở lại, úp sấp trên giường Nguyệt Vô Thương, “Ta trở

về như vậy, chắc chắn phụ thân sẽ không biết!”

Khoé mắt Nguyệt Vô Thương giật giật, chỉ cảm thấy có một đàn quạ đen bay qua

đầu.

Chỉ một đêm ngắn ngủi trôi qua, mà bên ngoài đã xảy ra chuyện động trời. Hôm

qua Nguyệt Vô Thương đeo mặt nạ đưa Dạ Nguyệt Sắc đi, Nguyệt Lưu Ảnh đem theo

thị vệ lật tung cả thành lên để tìm kiếm.

Nguyệt Lưu Ảnh tuấn nhan tiều tụy, dưới mí mắt một mảng lớn màu xanh, trên cằm

râu ria xanh ngắt, mất một ngày một đêm cũng không tìm được Dạ Nguyệt Sắc, hôm

nay đã là lần thứ hai hắn cùng Dạ Nguyệt Sắc lỡ hẹn nhau rồi.

Nguyệt Lưu Ảnh đang thất hồn lạc phách đi trên đường, đột nhiên nghe thấy đằng

trước phát ra những tiếng hét chói tai, một đám người không ngừng kêu, “Cởi,

cởi, tiếp tục cởi ra…….”

Nguyệt Lưu Ảnh mắt phượng đảo qua, chỉ thấy mọi

người đứng chen chúc, một cánh tay trắng nõn xuất hiện giữa rừng người, sau đó

từng áo khoác bằng sa mỏng bị ném ra ngoài, cô gái trên đài nâng váy đi vòng

tròn, tiếp tục cởi y phục bỏ xuống dưới đài, dùng lỗ mũi hít hà, lớn tiếng trầm

trồ khen ngợi.

Nguyệt Lưu Ảnh lại không có tâm tình nhìn thấy tiết mục biểu diễn tươi đẹp như

vậy, chỉ là lúc chuẩn bị quay đầu, phát hiện khuôn mặt trên đài có chút quen

mắt, Nguyệt Lưu Ảnh khẽ cau mày, chỉ là hôm nay nàng làm thế nào cũng không làm

rung động trái tim của hắn.

Mà lúc này, đôi mắt nguwoif trên đài sang lấp lánh, nở nụ cười, nâng lên cởi

chỉ còn lại một lớp quần áo mỏng, xuân sắc bên trong như ẩn như hiện, khiến cho

một đám nam tử thô lỗ bên dưới lớn tiếng trầm trồ khen ngợi. Đôi mắt chăm chú

nhìn cô gái trên đài, trên mặt từng người một xuất hiện thần sắc tham lam.

Cô gái trên đài nhẹ nhàng cười duyên một tiếng, trên mặt là chiếc khăn che,

lặng lẽ quay đầu lại, trong mắt mỉm cười, khiến cả đám kinh ngạc. Tiếng nói

uyển chuyển vang lên: “Tiểu nữ chính là hòn ngọc quý trên tay Dạ tướng gia….”

(đúng là vô sỉ, dám mạo nhận là Sắc tỷ, mài daolao lên ta liều chết với

mi…)

Lời này vừa nói ra, phía dưới vang lên tiếng ồn ào, cách đó không xa Lưu Nguyệt

Ảnh nhíu nhíu mày, người này có hoá thành tro hắn cũng biết, chính là Khuynh

nhi, tay Lưu Nguyệt Ảnh khẽ nắm thành quả đấm, không ngờ hôm nay nàng ta lại

trở thành người như thế, trước mặt mọi c** q**n áo lại làm ô danh Dạ Nguyệt

Sắc, lúc ban đầu hắn mắt hắn bị mù sao mà lại mê luyến nàng ta!

Vậy mà lúc này nam tử đang ngồi trên lầu, Tây Tử Dặc, trên mặt là nụ cười biến

thái, trong đôi mắt xanh biếc toát ra ánh sáng lạnh. Tự cho là đúng, nữ nhân

lòng dạ ác độc, ha ha………….Hắn rất thích mang cái nàng ta tự

cho là đúng ra đùa giỡn.

“Bản tiểu thư hôm nay muốn ở nơi này đáp đài đấu giá, người nào ra giá tiền

cao, hôm nay bản tiểu thư sẽ thuộc về người đó!” Cô gái trên đài hướng về mọi

người dưới đài cười quyến rũ một tiếng, không ít người mất hồn, sau đó cao

giọng hô lên bảng giá.

“Ta đưa ra một trăm lượng bạc!” Một người dáng dấp tai to mặt lớn, mặt đầy mụn,

nâng cao một nam nhân bụng bự , trên mặt là nụ cười bỉ ổi, nhìn bắp đùi cô

gái trên đài mà nước miếng chảy tới ngực, trong miệng không ngừng kêu: “Lão tử

ra một trăm lượng, không ai dám đưa ra ngàn lượng, mau cùng Lão Tử về

nhà!”

Lời nói thô lỗ không khiến cho người trên đài không vui, mà ngược lại cười càng

thêm quyến rũ, Tần Khuynh ở trên đài, trong mắt lộ ra một tia kh*** c*m khi trả

thù, Tây Tử Dặc không muốn giúp nàng, thì nàng sẽ tự dùng phương pháp của mình,

cho dù đả thương 100 người, tổn thương 1000 lần cũng không cần thiết chút nào,

dù sao hôm nay nàng ta đã dơ

bẩn, Dạ Nguyệt Sắc cũng không yên thân. Xem ra cách này thật hay, miệng Tần

Khuynh thoáng qua một nụ cười ác độc, ha ha. Dạ Nguyệt Sắc cũng không đáng tiền

như vậy, ha ha.

“Ta chi một ngàn lượng, tối nay ngươi theo ta!” Dưới đài đột nhiên xuất hiện

một ánh mắt bỉ ổi, một thiếu niên gầy gò, ánh mắt lưu luyến trên khuôn mặt Tần

Khuynh dưới lớp khăn che mặt.

Những

người không có tiền ồn ào làm không khí thêm náo nhiệt, người có tiền đem bảng

giá giơ càng lúc càng cao, rốt cuộc có người đưa ra một vạn lượng.

“Đại gia ra một vạn lượng!” Một nam nhân mặt đầy râu, liếc qua Tần Khuynh một

cái, coi như không vì nàng có chút nhan sắc, thì chỉ cần cái danh nữ nhi của Dạ

tướng gia, thì cũng đã có được cái giá đó rồi, hơn nữa cũng muốn quá giang quan

hệ, chẳng qua là không ngờ con gái của Dạ

tướng gia lớn mật, hắn ngược lại vô cùng thưởng thức.

Những

người bên cạnh tựa hồ cũng nghĩ một chút chuyện thú vị, người không có tiền của

chen lên nói: “Chẳng nhẽ tướng gia hôm nay lại nghèo rớt mùng tơi đến mức này,

đem nhan sắc cùng thân thể của hòn ngọc quý trên tay bán ra để duy trì kế sinh

nhai sao? Hay là do, hôm đó nhầm kiệu hoa, Cẩm Nguyệt vương gia bị bệnh, nên

không thoả mãn được ngươi?”

Lời này vừa nói ra, mọi người đều ha ha cười nhạo, nụ cười trong mắt Tần Khuynh

trên đài càng thêm khoái ý, đôi mắt đẹp đảo qua, u oán mà nói câu: “Kỳ thi mùa

xuân tịch mịch…….”

Bên trên Tây Tử Dặc thấy thời cơ đã đến, ống tay áo vung lên, một luồng gió

mạnh thổi tới mặt của Tần Khuynh, cái khăn che mặt rơi xuống, mang theo khuôn

mặt tươi cười dữ tợn xuất hiện ở trước mắt mọi người.

Người ở dưới đài tất nhiên đều là những người sống lâu ở kinh thành, thời gian

trước mọi người trong kinh thành đều biết đến hôn sự của tiểu thư tướng phủ, mà

khuôn mặt Dạ Nguyệt Sắc mọi người đều đã quen mắt, và Tần Khuynh cũng là người

nổi tiếng, không ít người tự nhiên cũng nhận ra được. Vừa rồi là mang khăn che

mặt nên không biết, dưới lớp khăn che mặt là cảnh tượng như vậy.

Biêt đó là Tần Khuynh, người có của tự nhiên biết nghi ngờ Tần Khuynh vì sao

giả trang thành Dạ Nguyệt Sắc tới đây lập đài đấu giá bán mình. Không biết nữ

nhân vô sỉ này đang muốn gì, người ở dưới đài nhìn thấy dung nhan dưới khăn che

mặt càng ồn ào hơn.

“Một vạn lượng có quá ít hay không?” Một thanh âm biếng nhác mang theo sự bình

tĩnh trước khi bão táp xảy ra, vang lên trên không trung giữa tiếng thảo luận.

Vốn là thanh âm vô cùng đặc sắc, cho dù đi cãi nhau giữa những tạp âm cũng có

thể nhận ra.

Mọi người tìm quanh bốn phía, chỉ thấy phía sau cách đó không xa, có một bạch y

nam tử đang đứng đó, mặt mày như vẽ, phong hoa vô hạn, một đôi mắt hoa đào cùng

với nụ cười đầu độc người cười, chẳng qua là tất cả mọi người cảm thấy nụ cười

kia tựa hồ không thấy đáy, có chút lạnh. Cho dù người nọ cũng không có quá

nhiều động tác, nhưng người vừa mới cười nhạo Nguyệt Vô Thương theo bản năng

lui về phía sau, muốn lẩn vào trong đám người, nhưng mà người nọ mỉm cười đảo

mắt qua, những người bên cạnh đều tự giác tránh ra, người có cái miệng xấu xa

đó tự nhiên giống như hạc đứng trong bầy gà cực kỳ dễ thấy.

Khoé

miệng Nguyệt Vô Thương lại nhếch lên khẽ cười, đem tầm mắt thu lại, ánh

mắt mang theo sự chán ghét, nhìn Tần Khuynh trên đài, chẳng lẽ hôm nay nữ nhân

này muốn huỷ diệt danh tiếng Sắc Sắc nhà hắn?

Khoé miệng Nguyệt Vô Thương khẽ nhếch tạo thành nụ cười, khiến Tần Khuynh cảm

thấy không che dấu nổi, nhớ lại lúc buổi sáng khi mình soi gương, trong gương

chính là khuôn mặt của Dạ Nguyệt Sắc, Tần Khuynh ngay sau đó liền bình thường

trở lại. Bộ dạng hôm nay của hắn dĩ nhiên là tức Dạ Nguyệt Sắc, đâu có liên

quan gì tới nàng.

“Chỉ bằng danh hiệu của phu nhân nhà ta, cũng tự nhiên không có cái giá một vạn

lượng bạc….” Nguyệt Vô Thương nhìn lướt qua Tần Khuynh, nở nụ cười vui vẻ nói “Chính ngươi bán thân thì cũng thôi đi, sao dám mạo nhận danh hiệu phu nhân nhà

ta?”

Khuôn mặt Tần Khuynh khẽ biến đổi, có chút không tin nhìn Nguyệt Vô Thương,

chẳng lẽ đã bị hắn nhận ra? Tần Khuynh vươn tay sờ sờ mặt của mình, lúc này

không thể hoảng hốt, cố gắng bình tĩnh nói: “ Ta chính là Dạ Nguyệt Sắc, làm

sao có thể nói sai danh hiệu của mình!”

Nguyệt Vô Thương vẫn cười như cũ, mắt lạnh nhìn Tần Khuynh thay đổi cách nói

lừa mình dối người. Nhưng mà hắn chưa kịp nói tiếp điều gì, thì đã nghe thấy

tiếng Dạ Thiên, giận đến mức râu mép vểnh lên, lớn tiếng nói: “Hình dạng cũ như

thế nào thì không biết, nhưng làm sao không biết người này họ Tần là nữ nhi

không biết liêm sỉ, tính cách xấu xa thì thôi đi, không nên ở chỗ này nói bậy,

làm hỏng danh tiếng của nữ nhi bảo bối nhà ta.”

Tần Khuynh thấy Dạ Thiên cũng nói vậy, một người nói nàng ta có

thể không tin, nhưng ngay cả Dạ Thiên cũng nói như thế, chẳng lẽ là sợ hành

động lần này của nàng ta đã làm

nhục danh tiếng của tướng phủ?

Nguyệt Lưu Ảnh đứng ở một bên nắm chặt quả đấm, hắn còn đang do dự có nên tiến

lên vạch trần hay không, thì Nguyệt Vô Thương đã tới rồi, lúc này hắn cũng chỉ

có thể đứng ở bên cạnh.

Mà trên lầu, lúc này nụ cười trên mặt Tây Tử Dặc càng bn th hơn, thật là

thú vị, vốn tưởng rằng lần này cuộc hành trình tới Nguyệt quốc không thú vị,

mới định mang theo, nữ nhân ngu xuẩn tự cho mình là đúng, hơn nữa tự cho mình

là thông minh này mang về kinh thành, không nghĩ rằng nàng ta ngược

lại mang tới cho hắn không ít niềm vui. Tựa hồ càng ngày càng thú vị!

“Ta chính là Dạ Nguyệt Sắc, ta không có nói quàng, ta chính là không thích Cẩm

Nguyệt Vương, hắn……” Lời nói của Tần Khuynh không có căn cứ, lại chẳng có biện

pháp xử lí, nhìn lướt qua đám người ở đây, “Bản tiểu thư chính là muốn đấu giá

tìm một người trong lòng!”

Nguyệt Vô Thương đi về phía trước mấy bước, vẫy tay một cái, một nữ tử tuổi

trung niên đi tới bên cạnh, xinh đẹp nhiều vẻ, đi lên phía trước nói: “Đây

chính là Khanh Khanh cô nương của Thiên Hương lâu ta, cũng chính là nữ nhi của

Tần Thái Phó trước kia, Tần Thái Phó vì phạm tội bị đày đi biên cương, con gái

ông ta cùng gia quyến bị sung làm quan kỹ………..”

Bà chủ của Thiên Hương lâu liền đem thân thế của Tần Khuynh nói ra hết, sau đó

chậm rãi nói: “Vài ngày trước đó không tìm thấy ngươi, không nghĩ rằng ngươi

lại chạy tới đây giả danh lừa bịp người ta! Còn không mau theo ta trở về!”

Bà chủ kia vừa nói vừa leo lên cái bàn (cái đài đấu giá thực ra chỉ là cái bàn

thui) muốn đem Tần Khuynh kéo xuống, chẳng qua là người nọ cứ nói mình là

Dạ Nguyệt Sắc, muốn đấu giá. Người hiểu biết dưới đài nhìn lên thấy cuộc biểu

diễn ngày càng đặc sắc, càng làm ồn ào lên.

“Chờ một chút!” Nguyệt Vô Thương cười ngăn động tác của bà chủ lại, khoé miệng

nâng lên lạnh lùng nói: “Nếu nàng ta muốn

đấu giá, Bổn vương sẽ hoàn thành tâm nguyện của nàng!”

Nguyệt Vô Thương quét một vòng nhìn mọi người xung quanh cái bàn, lại nhìn hai

người trên đài, “Bổn vương ra giá mười vạn lượng! Các vị ở đây đều có phần,

nhưng mà vì nàng ta điên điên khùng khùng dám giả mạo ái thê của Bổn vương,

trước hết đánh cho nàng một trận, tránh làm hư danh tiếng của phu nhân nhà ta.

Đây là lần cuối cùng, nếu sau này không hối cải trực tiếp đưa vào tháp người

điên.”

Nói xong, đầu ngón tay bn r, một viên thuốc màu nâu bắn vào trong miệng Tần

Khuynh, sau đó hai tròng mắt Tần Khuynh không thể tin nổi nhìn Nguyệt Vô

Thương, hẳn là một câu cũng không nói nên lời rồi. Nguyệt Vô Thương chuyển

tròng mắt qua, không muốn tiếp tục nhìn người làm cho hắn phát buồn nôn.

Bà chủ Thiên Hương lâu vừa nghe Nguyệt Vô Thương nói thế, trên mặt cũng cười

tươi như hoa, hướng về phía mấy tuỳ tùng nháy mắt, liền có mấy người bước nhanh

về phía trước, đem Tần Khuynh lúc này đang nói năng bậy bạ kéo xuống, đi về

phía Thiên Hương lâu, mấy người dưới đài đi theo mấy người này thật vui vẻ,

chuẩn bị hôn mỹ nhân.

Nụ cười trên mặt Tây Tử Dặc không thay đổi, cực vui vẻ nhìn Nguyệt Vô Thương,

Nguyệt Lưu Ảnh cùng Dạ Thiên ở dưới, mấy người này cũng nên hợp tác làm một trò

vui mới đúng.

Dạ Thiên không khách khí hướng về phía Nguyệt Vô Thương nói: “Sắc Sắc nhà ta

đâu? Hôm nay đi ra ngoài cùng Vương gia, sao lại không trở về nhà!”

Nói thế chính là không thừa nhận kiệu hoa bị đổi, không thừa nhận Nguyệt Vô

Thương cưới Dạ Nguyệt Sắc thực sự. Nguyệt Vô Thương lơ đễnh cười cười: “Vừa trở

lại, đi xe mệt mỏi, đã ngủ thiếp rồi, khi nào nàng tỉnh lại, ta tự nhiên sẽ

mang nàng trở về tướng phủ!”

“Hừ!” Dạ Thiên nhìn Nguyệt Vô Thương hừ lạnh một tiếng, râu ria giận đến dựng

đứng cả lên, ông cũng không thừa nhận người mà Sắc Sắc nhà ông gả là Nguyệt Vô

Thương, nhưng mà hiện giờ Tứ Hoàng Tử Nguyệt Lưu Ảnh cũng đang ở đây, lúc này

nhắc tới chuyện này là không đúng lúc.

Ánh mắt sâu xa nhìn Nguyệt Vô Thương một cái, sau đó hừ lạnh một tiếng rồi đi.

Nguyệt Lưu Ảnh nhìn Nguyệt Vô Thương, ánh mắt phức tạp, trải qua mấy ngày nay,

hắn đã tỉnh táo lại để suy nghĩ, kiệu hoa hôm đó bị đổi nhất định không phải là

tình cờ, không phải hắn không nghĩ tới chuyện này, chẳng qua là không muốn tiếp

nhận mà thôi, ánh mắt Nguyệt Lưu Ảnh phức tạp nhìn Nguyệt Vô Thương một cái, vẻ

mặt nghiêm trọng mang theo một tia bi thương, nói: “Hoàng thúc, kiệu hoa

hôm đó bị đổi là do thúc làm ra sao?”

Nguyệt Vô Thương nhìn Nguyệt Lưu Ảnh, nụ cười trong mắt dần biến mất: “A Ảnh,

có một số việc vốn là trời định đấy!”

Nguyệt Lưu Ảnh nhìn Nguyệt Vô Thương một cái, hai quả đấm nắm chặt. Cuối cùnh

xoay người rời đi.

Nguyệt Vô Thương thu lại thần sắc trên mặt, mối quan hệ của họ đổ vỡ chỉ là chuyện

sớm hay muộn. Nguyệt Vô Thương ngước mắt, đôi mắt hoa đào cùng đôi mắt xanh

biếc trên lầu nhìn nhau, hai ánh mắt gặp nhau giữa không trung. Khoé miệng

Nguyệt Vô Thương khẽ nâng lên, nụ cười càng tươi hơn, mới giải quyết xong người

kia, bây giờ có lẽ lại phải giải quyết người này.

Xoay người một cái, giây tiếp theo đã xuất hiện trước mặt Tây Tử Dặc. Tây Tử

Dặc đối với sự xuất hiện này không lấy làm lạ, nụ cười trên mặt cũng không thay

đổi chút nào.

“Không nghĩ tới chủ nhân thần bí của tiền trang Thiên Hạ lại là người vẫn luôn

có vẻ bị bệnh của Nguyệt quốc, Cẩm Nguyệt vương gia……” Tây Tử Dặc cầm lấy chén

trà, nhẹ nhàng hớp một ngụm, đôi mắt mang theo tia sang xanh xảo trá quét

Nguyệt Vô Thương một cái, ngược lại đáng tiếc hôm đó đưa đi một trăm tử

sĩ, hôm nay người này hoàn hảo khỏe mạnh ngồi ở chỗ này, thật là đáng tiếc

a.

“Xem ra độc của Vương gia cũng đã được giải rồi, ba viên cải tử hồi sinh duy

nhất trên thế gian cũng bị Vương gia tìm được!” Tây Tử Dặc đặt chén trà trên

tay xuống, nhìn Nguyệt Vô Thương nói: “Lần này không chỉ giải được độc, mà công

phu cũng tăng lên không ít!”

Ngón tay dài trắng nõn của Nguyệt Vô Thương gõ lên chén sứ trên bàn bên cạnh

một cái, phát ra âm thanh trong trẻo, trong không khí trầm mặc của hai người

tạo ra tiếng vang cực kì lớn.

“Nhưng mà lần này Thái tử dường như không có may mắn như bổn vương đâu……..”

Đôimắt hoa đào của Nguyệt Vô Thương miễn cưỡng liếc Tây Tử Dặc một cái, “Lần

này vội vàng hấp tấp từ Nam quốc chạy tới Nguyệt quốc, lẽ nào ở Nam quốc có cái

gì đó đuổi theo Thái tử sao?”

Nụ cười bn th trên mặt Tây Tử Dặc dừng lại, bắt chân đau không ai biết,

nhìn Nguyệt Vô Thương nói: “Nói vậy là phiền Vương gia phải lo lắng rồi……”

Khoé miệng Nguyệt Vô Thương cong lên, đôi mắt hoa đào nheo lại nhìn lướt qua

Tây Tử Dặc, nụ cười không biến sắc: “So với Thái tử, thì đúng là gặp sư phụ…..”

“Cũng là chỉ cần vừa nhìn vào gương, trong gương sẽ xuất hiện khuôn mặt của người

khác, mặc dù đó là khuôn mặt mà người đó ghét, nhưng mà cũng coi như chưa gây

ra chuyện lớn gì!” Tây Tử Dặc v**t v* chén trà, hướng về phía Nguyệt Vô Thương

tiếp tục nói: “Hôm nay bản thái tử muốn giao dịch với Vương gia!”

Nguyệt Vô Thương không để ý đến Tây Tử Dặc, tiếp tục nhẹ nhàng gõ chén trà.

“Dùng tin tức một người đổi lấy giải dược giải Song Tử kính cổ, được không?”

Tây Tử Dặc ngẩng đầu lên nhìn Nguyệt Vô Thương, nụ cười trên mặt chẳng biết đã

biến mất từ lúc nào, trong mắt thoáng toát ra một tia hận, rồi hối hận cùng với

một chút tưởng nhớ.

Nguyệt Vô Thương cười thấu hiểu, đôi mắt hoa đào lướt qua Tây Tử Dặc, miễn

cưỡng cười nói: “Đồng ý!”

“Cô gái tên gọi là đậu đỏ, mười năm trước tới Nguyệt quốc!” Sắc mặt Tây Tử Dặc

đã khôi phục lại vẻ bình thường, hướng về phía Nguyệt Vô Thương nói: “Về độc

Song Tử kính, bản thái tử tự nhiên hiểu được mình đã khiến Vương gia lo lắng,

để bày tỏ thành ý, hôm nay sẽ giải ngay! Chỉ là một tháng sau ta muốn biết tin

tức của nàng!”

Nguyệt Vô Thương đứng dậy, miễn cưỡng nói: “Điều này là hiển nhiên, Bổn vương

sẽ chờ tin tốt của Thái tử!” Nói xong đôi mắt liếc qua nhìn sắc trời, lúc này,

chắc là nàng đã tỉnh, bây giờ trở về là vừa đúng!

Nguyệt Vô Thương tâm tình rất tốt đi xuống lầu, hướng về Vương phủ mà đi….

Tây Tử Dặc bóp vỡ chén trà trong tay, mảnh vỡ c*m v** trong ngón tay mà không

biết, đậu đỏ, đậu đỏ, bây giờ ta tìm được nàng thì nàng đừng mong có thể lẩn

trốn ta, có giam cầm cũng phải đem nàng giam ở bên người.

Khuôn mặt nghịch ngợm lại hiện ra trong đầu Tây Tử Dặc không chịu bay đi,

Tây Tử Dặc dường như không sợ đau dùng tay lấy từng mảnh chén vỡ khỏi ngón tay,

thái độ cực kì bn th. Sau khi rút hết các mảnh chén vỡ, hướng về phía tuỳ

tùng sau lưng nói: “Lập tức tới Thiên Hương lâu, phá huỷ khuôn mặt của nữ nhân

ngu xuẩn kia cho ta!”

Sau đó liền đứng dậy, trở về nhà trọ.

Song Tử kính, Song Tử kính, chẳng qua chỉ là hai con côn trùng được nuôi, cùng

bỏ vào hai cơ thể, Song Tử, Song Tử, tự nhiên ở nơi nào có gương, người bị dùng

cổ dĩ nhiên là sẽ thấy khuôn mặt của người khác, nói chuyện sẽ nghe thấy thanh

âm của người khác, như vậy sẽ làm họ tưởng rằng mình biến thành một người khác.

Ha ha, đậu đỏ, đây chính là chuyên môn của hắn sẽ tặng cho nàng, đem nàng làm

mồi cho loại cổ này, nhưng mà phải tìm hai người thí nghiệm một chút, hiệu quả

dường như không tệ! Sau này cũng nhất định để cho nàng mỗi ngày đều thấy ta,

cũng không thể quên ta, ha ha……

Lúc Nguyệt Vô Thương trở lại vương phủ, đã thấy Dạ Nguyệt Sắc tỉnh rồi, mệt mỏi

nằm ở lan can trên lầu, Nguyệt Vô Thương nhẹ nhàng bước tới, từ phía sau ôm lấy

Dạ Nguyệt Sắc, ôn nhu gọi: “Sắc Sắc…..”

Dạ Nguyệt Sắc vừa nghe Nguyệt Vô Thương gọi, đã thấy dáng vẻ nản lòng nản chí,

cố gắng tránh xa Nguyệt Vô Thương, mà Nguyệt Vô Thương lại càng ôm Dạ Nguyệt

Sắc chặt hơn, sau đó xoay người trong ngực lại, hai người đối mặt với nhau,

Nguyệt Vô Thương hướng về phía Dạ Nguyệt Sắc cười nói: “Sắc Sắc, nàng xem….”

Dạ Nguyệt Sắc nuốn tránh xa ánh mắt của Nguyệt Vô Thương, Nguyệt Vô Thương ôm

quá chặt, đương nhiên làm cho ý muốn của nàng không thành công.

Nguyệt Vô Thương một tay xiết chặt hông của Dạ Nguyệt Sắc, một tay nâng cằm của

Dạ Nguyệt Sắc lên, để cho ánh mắt của nàng nhìn thẳng vào hai tròng mắt của

hắn.

Chỉ thấy hai tròng mắt xinh đẹp như hoa đào, phản chiếu một khuôn mặt xinh đẹp

tuyệt trần, mày thanh mi tú, đôi mắt như làn nước mùa xuân, linh động, mũi như

dọc dừa, xinh đẹp, đôi môi kiều diễm như đoá hoa.

Hình ảnh rõ ràng, trong mắt hắn lúc nào cũng là nàng, Dạ Nguyệt Sắc có chút

không tin lại gần mặt của Nguyệt Vô Thương, cẩn thận quan sát cô gái trong mắt hắn,

cao hứng cười lên, bộ dạng hưng phấn, chỉ thiếu là không moi hai tròng mắt của

Nguyệt Vô Thương ra, bàn tay mình nâng niu cẩn thận quan sát bóng người trong

đó.

Ở cự li gần này, đôi môi anh đào khi ẩn khi hiện, khi có khi không ma sát qua

môi của Nguyệt Vô Thương, chóp mũi, gương mặt…….

Lúc này Dạ Nguyệt Sắc, hưng phấn đưa tay ôm lấy đầu Nguyệt Vô Thương, mặt tiếp

cận quá gần, đôi môi anh đào giống như lông vũ lúc có lúc không chạm vào, rõ

ràng chính là trêu trọc!

Nguyệt Vô Thương chỉ hơi đưa môi tới gần phía trước, không cần tốn nhiều hơi

sức liền đem đôi môi anh đào không an phận kia ngậm vào trong miệng, khẽ cắn,

m*t vào, l**m láp, dường như vậy cũng không đủ để thoả mãn khát vọng.

Đầu lưỡi dễ dàng cạy hàm răng người nào đó đang sửng sốt, tiến vào bên trong

bắt đầu thành công việc đoạt đất, đầu lưỡi mới bị thương sáng nay, vừa dùng sức

khuấy động, khẽ truyền đến cảm giác nhói đau, nhưng mà điều này chỉ càng khiến

cho sói hướng tới hồ ly càng thêm hưng phấn.

Đôi tay Nguyệt Vô Thương vừa kéo, cùng Dạ Nguyệt Sắc bay lên không trung ngồi

tựa lên lan can. Dạ Nguyệt Sắc cảm thấy mất thăng bằng, đôi tay rung động, ôm

cổ của Nguyệt Vô Thương, ôm càng chặt hơn, trong mắt Nguyệt Vô Thương thoáng

qua một nụ cười vừa lòng, hàm răng nhẹ nhàng cắn cắn của Dạ Nguyệt Sắc .

Dạ

Nguyệt Sắc bị đau, liền mở đôi mắt mơ mơ màng màng, lập tức rơi vào đôi mắt

mênh mông như biển cả của Nguyệt Vô Thương, đem người hút vào trong đó.

Dạ Nguyệt Sắc nhìn Nguyệt Vô Thương, dường như bản thân lại mất hồn một lần

nữa, Nguyệt Vô Thương bất mãn cắn đầu lưỡi Dạ Nguyệt Sắc lần nữa. Dạ Nguyệt Sắc

bất mãn nhìn Nguyệt Vô Thương, chỉ thấy nụ cười trong mắt Nguyệt Vô Thương

không thay đổi, loáng thoáng hình như còn có chút khiêu khích?

Dạ Nguyệt Sắc bất mãn đẩy Nguyệt Vô Thương ra một chút, nhưng là thân thể cảm

giác như rơi vào khoảng không, lại vội vàng ôm lấy cổ của Nguyệt Vô Thương.

“Ha ha……..” Nguyệt Vô Thương cười thật vui vẻ, tròng mắt biếng nhác, khoé miệng

cười tươi, thanh âm mềm mại đến tận xương vang ở bên tai của Dạ Nguyệt Sắc. Dạ

Nguyệt Sắc liền tức giận, trên tay dùng chút lực, đem khuôn mặt yêu nghiệt của

Nguyệt Vô Thương kéo đến trước mặt, giận dữ nói: “Không cho cười!”

“Được!” Nguyệt Vô Thương hô hấp nhẹ nhàng, hơi thở ấm áp phả lên mặt Dạ Nguyệt

Sắc, đôi mắt đầy tình tứ, khoé miệng tươi cười, thanh âm mang theo sự quyến rũ “Không cười, vậy chúng ta làm chuyện khác sao?”

Thanh âm vang lên, như có ma lực, khiến không khí chung quanh phải ngưng lại.

Môi người nọ ấm áp đã ngậm ướt vành tai của Dạ Nguyệt Sắc, từ từ l**m m*t, hôn

từ vành tai đến thẳng chiếc cổ trắng muốt, những nơi đi qua, trên làn da trắng

nõn để lại một đoá hoa đào màu hồng nhạt, mùi hương thơm ngát, tình ý vô hạn.

Nụ hôn ấm áp liên tục di chuyển, lưu luyến ở xương quai xanh khéo léo và tinh

xảo, đầu lưỡi di chuyển thêm chút, đến trước ngực của người nào đó, trong đôi

môi đỏ tràn ra một tiếng thì thầm khe khẽ đầy kiều diễm.

Nụ cười trong mắt Nguyệt Vô Thương càng thêm mông lung, hàm răng nhẹ nhàng tách

ra khẽ cắn trên làn da trắng nõn.

Dạ Nguyệt Sắc mơ mơ màng màng mở mắt, dường nhe nghe thấy thanh âm mình vừa mới

phát ra, cắn môi, trong lòng hơi cáu, dùng đôi tay ôm lấy đầu Nguyệt Vô Thương.

Nguyệt Vô Thương ngược lại phối hợp tựa đầu vào ngực Dạ Nguyệt Sắc, Dạ Nguyệt

Sắc tức giận nhìn váy mình bị xốc lên một mảng.

“Nguyệt Nguyệt…….”Dạ Nguyệt Sắc nhìn Nguyệt Vô Thương, bản thân đnag ngồi trên

lan can nên không dám đẩy Nguyệt Vô Thương ra, phải nói thêm: “Nguyệt Nguyệt,

thân thể của chàng như thế nào?”

Dạ Nguyệt Sắc buổi sáng sau khi tỉnh dậy vẫn buồn bực chuyện gặp mặt Hồ Ly

Tinh, cũng không kịp tới hỏi độc trên người Nguyệt Vô Thương. Hôm đó nghe tên

Tây Tử Dặc bn th kia nói chuyện với Hướng Nhai, đột nhiên lo lắng cho thân

thể Nguyệt Vô Thương, trên mặt đột nhiên có chút nóng nảy, đưa tay ma sát trên

người Nguyệt Vô Thương quan sát hắn có khoẻ mạnh hay không.

Khóe

mắt Nguyệt Vô Thương căng ra, nụ cười cũng có chút cứng nhắc, quả nhiên là

không khí lãng mạn như thế nào nàng cũng đều có biện pháp làm hỏng. Nguyệt Vô

Thương có chút buồn cười nhìn Dạ Nguyệt Sắc, mặc dù phản ứng có chậm một chút,

nhưng mà Nguyệt Vô Thương vẫn cười cười lên tiếng như cũ: “Độc đã được giải,

chẳng qua là nơi này không thoải mái……”

Thanh âm sâu kín, một tay ôm ở hông của Dạ Nguyệt Sắc, một tay di chuyển tới

trước ngực Dạ Nguyệt Sắc, thanh âm u oán nói: “Ừ, Sắc Sắc, nơi này không thoải

mái……..”

Dạ Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy lòng bàn tay như có lực nhảy lên, hai tròng mắt thể

hiện sự lo âu, lo lắng hỏi: “Thế nào?”

“Ừ, hôm đó sau khi trở về phòng lại không thấy nương tử đâu, nơi này đau!”

Nguyệt Vô Thương sâu kín nhìn Dạ Nguyệt Sắc, ở sâu trong mắt là nụ cười tà ác,

nhưng mà Dạ Nguyệt Sắc đang nóng, nên không thấy được nụ cười trong mắt Nguyệt

Vô Thương.

(Híc,

đúng là đầu óc ta hok trong sáng mà, anh đặt tay chị lên ngực mà ta cứ

tưởng…….)

“Nguyệt Nguyệt……” Dạ Nguyệt Sắc yếu ớt kêu lên, mặc dù Nguyệt Vô Thương dặn đi

dặn lại rằng không được nghe những gì Hướng Nhai nói, nhưng là mình lại bị

Hướng Nhai lừa gạt, thiếu chút nữa hại Nguyệt Nguyệt, trong lòng càng thêm áy

náy, “Nguyệt Nguyệt, về sau không được……..”

“Ừ.” Nguyệt Vô Thương miễn cưỡng lên tiếng, sau đó lôi tay Dạ Nguyệt Sắc tới

trước bụng, sâu kín nói: “Nơi này cũng không thoải mái…….”

Dạ Nguyệt Sắc càng thêm hối hận, chẳng lẽ hôm đó ăn luôn giấm nàng làm, hôm nay

bụng còn không thoải mái? Ngón tay Dạ Nguyệt Sắc để ở trên bụng Nguyệt Vô

Thương nhẹ nhàng đè, vuốt vuốt, yếu ớt hỏi: “Nguyệt Nguyệt, cơ thể chàng hôm

nay đã đỡ hơn chưa?”

Nguyệt Vô Thương biếng nhác yêu nghiệt mà cười cười, cầm tay Dạ Nguyệt Sắc kéo

xuống dưới, miễn cưỡng nói: “Sắc Sắc, nơi này cũng không thoải mái………”

Cảm nhận được nhiệt độ truyền đến, sắc mặt Dạ Nguyệt Sắc đỏ lên, hướng về phía

Nguyệt Vô Thương quát lên: “Chàng……Chàng….”

(Hí

hí, cũng đến lúc rồi)

“Ta làm sao?” Nguyệt Vô Thương miễn cưỡng đảo hai tròng mắt hoa đào một cái,

một lần nữa miễn cưỡng hỏi: “Nương tử cho là ta như thế nào?” Vừa nói vừa đè

tay của Dạ Nguyệt Sắc xuống, không để cho cái tay kia dời đi, nụ cười trong mắt

thật vui vẻ, bình tĩnh khoá ánh mắt của Dạ Nguyệt Sắc.

Dạ Nguyệt Sắc cảm nhận được nhiệt độ từ tay truyền lên, sắc mặt đỏ bừng, cắn

răng nhìn Nguyệt Vô Thương, tên yêu nghiệt này, tại sao lại như thế…..

“Sắc Sắc, chúng ta thành thân có được không?” Nguyệt Vô Thương buông tay Dạ

Nguyệt Sắc ra, thần sắc chăm chú nhìn Dạ Nguyệt Sắc. Dạ Nguyệt Sắc nhân cơ hội

rút tay trở lại, chỉ cảm thấy lòng bàn tay có cảm giác thật nóng, từ lòng bàn

tay truyền lên mặt, sắc mặt hồng hồng. (đại háo sắc như chị mà cũng có

lúc ngại ^^)

Vậy mà đột nhiên nghe được lời Nguyệt Vô Thương nói, thành thân? !

Nguyệt Vô Thương trong lòng suy tư, hôm nay độc Cúc Bách Nhật đã được

giải, hắn đương nhiên có thể cùng nàng răng long đầu bạc, cho nên vẫn là mau

chóng lấy về nhà sớm, cùng để yên tâm.

“Sắc Sắc, có được không?” Nguyệt Vô Thương đem cằm đặt ở trên vai của Dạ Nguyệt

Sắc, ở bên tai Dạ Nguyệt Sắc ôn nhu nói: “Được không?” Nguyệt Vô Thương lo lắng

khôn nguôi, hôm nay nhìn ra chân tướng, ý của hắn là việc đổi kiệu hoa không

minh bạch, để Sắc Sắc gả cho hắn danh không chính ngôn không thuận, thật là đã

làm cho nàng chịu nhiều uỷ khuất.

Nhưng mà nữ nhân trong ngực, lúc này cũng đang mơ mơ màng màng dường như cũng

chưa ý thức được là có muốn gả cho hắn không. Nếu đợi nàng tự mình nghĩ rõ

ràng, thì không biết hắn phải đợi đến năm nào a.

“Nhưng mà ta còn chưa muốn kết hôn….” Dạ Nguyệt Sắc yếu ớt nói, sau đó cả gan

nói một câu: “Hơn nữa, nam tử trong thiên hạ cũng rất nhiều, ta còn chưa có gặp

hết nên không biết ai là tốt nhất….”

Đôi mắt Nguyệt Vô Thương nhíu lại, chẳng lẽ trong lòng nàng hắn không phải là

người tốt nhất? Đôi mắt hoa đào đảo loạn cả lên, Nguyệt Vô Thương từ trên vai

Dạ Nguyệt Sắc ngẩng đầu lên, ngón tay thon dài nâng cằm Dạ Nguyệt Sắc lên,

thanh âm miễn cưỡng hỏi: “Sắc Sắc, người như thế nào mới là tốt nhất?”

Dạ Nguyệt Sắc đột nhiên phát hiện mình nói cái gì, đang định tránh đôi mắt của

Nguyệt Vô Thương, nhưng tay Nguyệt Vô Thương hơi dùng lực một chút, Dạ Nguyệt

Sắc chỉ có thể tội nghiệp nhìn vào mắt của Nguyệt Vô Thương. Đột nhiên cười một

tiếng, lúm đồng tiền như hoa nhìn Nguyệt Vô Thương: “Nhưng mà Nguyệt Nguyệt,

hôm đó ta đã được gả đi, hơn nữa ta còn gả cho Nguyệt Lưu Ảnh.”

Nói xong vẫn không quên cười nhìn Nguyệt Vô Thương, nhìn nụ cười trên mặt yêu

nghiệt kia biến đi đâu mất, mặt mày rối rắm nhìn Dạ Nguyệt Sắc, Dạ Nguyệt Sắc

dường như là lần đầu tiên thấy khuôn mặt kinh ngạc của Nguyệt Vô Thương, khúc

khích nở nụ cười.

“Nhưng

kiệu hoa đã đổi, hôn sự của các ngươi đã không được tính rồi!” Nguyệt Vô Thương

có chút giận dữ nhưng không biết nên làm thế nào, cắn răng nghiến lợi hướng về

phía Dạ Nguyệt Sắc nói.

“Nhưng mà, chúng ta cũng đã bái thiên địa….” Dạ Nguyệt Sắc thích xem bộ dạng

kinh ngạc của Nguyệt Vô Thương, nhưng mà vẫn đẹp như cũ.

Cô gái trước mặt, mày thanh mi tú, mắt như làn nước mùa thu, lúm đồng tiền như

hoa, thần thái sáng sủa nhìn Nguyệt Vô Thương, cười tựa như rất vui vẻ.

Đây còn không phải là bởi vì nàng chạy trốn, cho nên hôn lễ đã chuẩn bị cũng

không có tác dụng sao!

Nguyệt Vô Thương thu hồi thái độ, nụ cười trong mắt vẫn thật vui vẻ, khoé miệng

cười ôn nhu, ngón tay thon dài một lần nữa nâng cằm Sắc Sắc lên, thanh âm mêm

mại đến tận xương mất hồn nhìn Dạ Nguyệt Sắc, “Nhưng mà Sắc Sắc, nàng xem……..”

Nói xong đôi tay ôm lấy hông của Dạ Nguyệt Sắc, xoay người ôm Dạ Nguyệt Sắc từ

trên lan can xuống, trên mặt tràn ngập nụ cười. Lúc này trong mắt Dạ Nguyệt Sắc

là Nguyệt Vô Thương, khuôn mặt hoa đào rực rỡ, da trắng nõn nà, hai tròng mắt

đầy tình tứ, mặt mày như họa, biếng nhác ưu nhã. Môi mỏng khẽ mở, đôi môi mềm

mại lười biếng tạo thành một đường vòng cung.

Dạ Nguyệt Sắc nhìn khuôn mặt lười biếng diêm dúa lẳng lơ của Nguyệt Vô Thương,

cau mày suy nghĩ, nhìn cái gì?

“Ta

xinh hơn so với hắn!” Chàng trai nào đó vô cùng phong tình vạn chủng, đôi mắt

hoa đào liếc mắt đưa tình nhìn cô gái mặt đang suy nghĩ sâu xa, không ngừng cố

gắng.

Dạ

Nguyệt Sắc nhìn bộ dạng phong tình của Nguyệt Vô Thương, lập tức gật đầu đồng ý

một cách lạ thường, là xinh xắn hơn so với Nguyệt Lưu Ảnh, chẳng qua là trong

lòng nghĩ như vậy, cũng không biểu lộ trên mặt. Nguyệt Vô Thương mặt không biến

sắc lướt nhìn qua Dạ Nguyệt Sắc, đột nhiên phát hiện trong đôi mắt sâu thẳm của

Dạ Nguyệt Sắc có một nụ cười, khẽ mỉm cười, nháy mắt đưa tình.

“Ta có tiền hơn so với hắn!” Chàng trai nào đó đưa ra tín vật của tiền

trang Thiên Hạ, tiếp tục dụ dỗ.

“Quan trọng nhất là, ta là thúc thúc hắn kính yêu nhất, gả cho ta, hắn phải gọi

nàng một tiếng thẩm thẩm……” Chàng trai nào đó đưa ra đòn quyết định, nhíu mày,

khoé miệng tạo thành một nụ cười, “Như thế nào?”

Mỗ nữ nhân như sói đói liếc nhìn khuôn mặt yêu nghiệt kia, nuốt nước miếng nhìn

tín vật trong tay, trong lòng nhanh chóng tính toán, tài sắc song thu! Đoạt lấy

tín vật trong tay mỹ nam, ở trên mặt mỹ nam in xuống một nụ hôn, cười duyên

nói: “Được, ta đồng ý!”

Dạ Nguyệt Sắc nhìn ngọc bài vừa đoạt được trong tay Nguyệt Vô Thương, chỉ thấy

một luồng hào quang, tay thấy ấm áp, chỉ nhìn khối ngọc này liền biết được tạo

ra từ loại ngọc tốt nhất trên đời, Dạ Nguyệt Sắc yếu ớt hỏi: “Đây là cái gì?”

“Là tín vật trên người của chủ tiền trang Thiên hạ!” Nguyệt Vô Thương ôm Dạ

Nguyệt Sắc miễn cưỡng nói, Dạ Nguyệt Sắc đột nhiên nghĩ đến lúc vừa mới đến thế

giới này, nghe nói tiền trang Thiên Hạ dường như là người rất có tiền, mặt vui

sướng nhìn Nguyệt Vô Thương, “Chẳng lẽ tiền trang Thiên Hạ là của Nguyệt Nguyệt

chàng sao?”

Nguyệt Vô Thương cười xuề xoà với Dạ Nguyệt Sắc: “Vậy Sắc Sắc định khi nào thì

gả cho ta?”

“Ừ, vật này dùng thế nào?” Dạ Nguyệt Sắc vui vẻ cầm ngọc bài trong tay, đôi mắt

long lanh nhìn Nguyệt Vô Thương, chẳng nghe thấy Nguyệt Vô Thương đang nói cái

gì.

Nguyệt Vô Thương xoa xoa đỉnh đầu Dạ Nguyệt Sắc, cưng chiều và bất đắc dĩ cười

nói: “Dĩ nhiên là cầm ngọc bài liền có thể dùng!”

“Nếu Sắc Sắc ba ngày sau gả cho ta, sính lễ chính là tất cả tài sản cộng thêm

ta……..”Nguyệt Vô Thương nhìn tia sáng loé trên mắt Dạ Nguyệt Sắc, chậm rãi nói “Nếu là năm ngày sau, thì chỉ có tiền trang Thiên Hạ và ta, mười ngày sau thì

chỉ có một mình ta….”

Vừa nghe đến sính lễ, cặp mắt Dạ Nguyệt Sắc liền sáng lên, ngước đôi mắt sáng

rực lên, tựa hồ đang suy nghĩ cái gì. Mặt mày có rối rắm lại có hưng phấn nhìn

Nguyệt Vô Thương, chu miệng lên, cái này không phải là thời gian giảm dần sao?

Không đợi Dạ Nguyệt Sắc nói chuyện, bên ngoài lầu liền truyền đến tiếng quản

gia khẽ gọi: “Vương gia, Dạ tướng gia nói đến nhận tiểu thư về nhà….”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.