Chương44: Ta không cho phép! !

Hiện

nay kinh thành ngoại trừ những quan văn cổ hủ đều đang nhốn nháo bởi một

sự kiện vô cùng lớn, chính là chuyện nữ nhi Lan viên ngoại thương gia buôn bán

tơ lụa lớn nhất kinh thành ném tú cầu, đã ném trúng vào con trai độc nhất của

Vương Thượng Thư – Vương Duẫn. Mà lúc ấy, Vương Duẫn lại đem tú cầu ném cho Lan

viên ngoại, nói không muốn lấy Lan tiểu thư.

Lúc

ấy bầu trời đột nhiên giăng đầy mây đen, mưa to đổ xuống, Lan tiểu thư

chạy vào trong mưa. Mà Vương Duẫn cũng liền chạy đi Tướng phủ. Tất cả mọi người

rối rít nghị luận, chuyện vui của Lan gia cùng Vương gia khi nào thì làm, hay

là sẽ vì vậy mà không thành!

Mãi

cho đến khi Vương thượng thư thông báo sau ba ngày nữa sẽ chính thức cử hành

hôn lễ, cũng đã sai người mang sính lễ, lễ hỏi chính thức đến Lan phủ.

lúc này rất là quái dị là, hai đương sự lại đều nhiễm phong hàn, bị bệnh liệt

giường, nhưng mà cha mẹ hai nhà cũng không hề có ý niệm hủy bỏ hôn sự.

Cho

đến tận ba ngày sau, Vương Lan hai nhà giăng đèn kết hoa, lại còn dán đầy chữ

hỉ màu đỏ, vô cùng hân hoan.Khi đến thời gian rước dâu, Lan viên ngoại mặt lo

lắng nhìn khuê phòng nữ nhi, hỏi: “Tiểu thư chuẩn bị xong chưa?”

Trong

khuê phòng, Lan Nhược Hi thần sắc vẫn còn có chút bệnh, tuyệt vọng cầm lược,

chải mái tóc dài của mình, nha hoàn bên cạnh thấy thế, bắt đầu thay quần áo cho

tiểu thư.

Vương Phủ, Vương thượng thư đang dẫn theo một đám người đi tìm Vương Duẫn khắp

nơi, đã sắp lật tung cả Thượng thư phủ lên mà vẫn không thấy Vương Duẫn, Vương

thượng thư nổi giận gầm lên một tiếng, ngay sau đó liền nghĩ ra phương hướng mà

Vương Duẫn có thể đi, liền sai người đi đến Tướng phủ tìm Vương Duẫn về bái

đường thành thân.

Bên

ngoài Tướng phủ, Vương Duẫn thần sắc nhợt nhạt bệnh tật, trông mòn con mắt, mãi

cho đến khi thấy thân ảnh mà ngày đêm mong nhớ xuất hiện ở cửa Tướng phủ, trên

mặt mới khẽ nở nụ cười.

“Dạ

tiểu thư!” Vương Duẫn có chút kích động chạy đến trước mặt Dạ Nguyệt Sắc, cả

người có phần hơi lúng túng, đôi tay không biết nên đặt ở nơi nào, nội tâm càng

thêm thấp thỏm vạn phần, ngũ vị* lẫn

lộn!

  • Ngũ

vị : Ngọt , chua , cay , đắng , mặn.

“Duẫn

Chi!” Dạ Nguyệt Sắc ngượng ngùng gọi Vương Duẫn một tiếng, cũng không

biết phải nói thêm gì.Chuyện tình cảm cưỡng ép không được, nhưng mà lúc này,

ngày thành thân của người ta lại không đi bái đường, chạy đến tìm nàng, lúc này

nói điều gì với hắn cũng là một loại không được tôn trọng.

Ánh

mắt của Vương Duẫn chua chát, hắn biết nàng đối với hắn là thích không phải là

yêu, nhưng mà vẫn khống chế không được tim của mình. Hôm nay hắn đến đây chỉ là

muốn nói lời tạm biệt với nàng.

Vương

Duẫn đem một cái túi gì đó từ trong tay đưa cho Dạ Nguyệt Sắc, Dạ Nguyệt

Sắc nghi ngờ nhận lấy, dưới cái nhìn của Vương Duẫn mở ra, chỉ thấy bên trong

túi toàn là bạc, chín trăm lượng không hơn không kém!

Vương

Duẫn trên mặt hiện lên ý cười mơ hồ, đó là nụ cười bị tình yêu ăn mòn từng ngày

mà có. Nhớ tới hôm đó cũng là ở chỗ này, cô gái thẹn thùng hỏi hắn có

phải hay không đưa sính lễ, hắn ước ao bao nhiêu ngày đó đúng là đưa sính lễ,

nếu vậy thì bây giờ hắn cũng không có tiếc nuối nhiều như vậy.

Nghịch

ngợm mà cười cười đoán trong túi áo hắn có bao nhiêu bạc, sau đó hắn liền thiếu

nàng chín trăm lượng.Bắt đầu từ khi đó, hôm nay cũng là kết thúc viên mãn.

“Dạ

tiểu thư đây là chín trăm lượng bạc hôm đó Duẫn Chi nợ nàng . . . . . .” Vương

Duẫn đột nhiên thu lại vẻ mặt tươi cười bi thương, vẻ mặt sáng lạn nhìn Dạ

Nguyệt Sắc, hắn cũng không có nhắc lại chuyện này, chỉ là để như vậy để giữa

bọn họ có một chút liên lạc như vậy.

“Duẫn

Chi. . . . . .” Dạ Nguyệt Sắc hơi nhíu mày nhìn Vương Duẫn, đột nhiên cảm thấy

bạc trong tay vượt xa sức nặng vốn có của nó, nặng trịch ở trên tay, Dạ Nguyệt Sắc

đột nhiên cảm thấy lòng thắt chặt lại.

“Gặp

lại sau, Nguyệt Sắc. . . . . .” Vương Duẫn hướng về phía Dạ Nguyệt Sắc cười một

tiếng, sau đó xoay người bước chân nặng nề, từng bước từng bước hướng về

phía trước mà đi, chỉ còn lại bóng dáng của hắn rơi lại trên người Dạ Nguyệt

Sắc, trong nội tâm Dạ Nguyệt Sắc run lên, không tự chủ mà nghiêng người đi,

bóng dáng cô đơn của người nọ đổ dài trên mặt đất, phảng phất giống như có

thanh âm vỡ tan của nó.

Dạ

Nguyệt Sắc cũng không có nhìn thấy một giọt lên nam nhi rơi nát trên mặt đất.

Vương Duẫn từ từ biến mất ở trong tầm mắt Dạ Nguyệt Sắc, Dạ Nguyệt Sắc nhìn bạc

trong tay, đột nhiên cảm thấy chua xót, từ trong lòng bốc lên đến chóp mũi, sau

đó đến mắt.

Sau

đó ngồi chồm hổm xuống, đầu tựa vào g*** h** ch*n trong lòng không biết vì sao

lại rất khổ sở.Tất cả những cảnh đó cũng đã rơi vào tầm mắt một người

đứng tại chỗ rẽ trong Tướng phủ, hơi nhíu nhíu mày, thở dài, cuối cùng cũng

bước nhanh về phía người đang ngồi ngoài cửa kia.

Nhẹ

nhàng ngồi xuống bên cạnh người kia, đưa tay vòng qua bả vai Dạ Nguyệt Sắc, nhẹ

nhàng vỗ hai cái.

Dạ

Nguyệt Sắc nghe thấy mùi hương quen thuộc, Dạ Nguyệt Sắc khẽ nghiêng mình, liền

nhận thấy người phía sau cứng ngắc, Dạ Nguyệt Sắc trong lòng càng thêm khổ sở

mâu thuẫn. Thanh âm buồn buồn phát ra từ g*** h** ch*n: “Nguyệt Nguyệt, ta khó

chịu!”

Nguyệt

Vô Thương trong nháy mắt cũng liền thu hồi lại vẻ cứng ngắc, khóe miệng nâng

lên một đường cong tự giễu, nàng kháng cự hắn!Trong mắt đen sậm thêm vài phần,

vươn cánh tay dài ra, kiên định không chấp nhận để Dạ Nguyệt Sắc kháng cự xoay

người, ôm vào trong lòng.

Thanh

âm ôn nhu mang theo biếng nhác trầm thấp đặc biệt, ở bên tai Dạ Nguyệt Sắc nói “Ta biết mà!” Ôn nhu vỗ vỗ sau lưng của Dạ Nguyệt Sắc, tiếp tục nói: “Nàng khổ

sở ta đều biết! Ta ở đây!”

“Duẫn

Chi nhìn qua thực là thương tâm!” Thanh âm Dạ Nguyệt Sắc buồn bực ở trong ngực

Nguyệt Vô Thương nói.

Lúc

này hai người đều đang ngồi trên mặt đất, tư thế thực là khó nhìn, Nguyệt Vô

Thương ôm Dạ Nguyệt Sắc đứng lên, thanh âm trước sau như một ôn nhu, “Vậy

nàng thương hắn sao?”

Dạ

Nguyệt Sắc nhíu nhíu mày, kiên định nói ra: “Không!” . Không hề do dự trả lời

khiến một tia sầu lo cuối cùng trong mắt Nguyệt Vô Thương biến mất.

“Nếu

như nàng không phải thương hắn, bất luận như thế nào hắn cũng sẽ thương tâm,

đau dài không bằng đau ngắn, Sắc Sắc. . . . . .” Nguyệt Vô Thương ôn hòa đối

với Dạ Nguyệt Sắc nói, ở góc cửa Tướng phủ một vạt áo màu xanh nhạt theo làn

gió khẽ lay động, lại vẫn cô đơn như vậy.

“Nhưng

ta còn rất khó chịu!” Dạ Nguyệt Sắc vùi đầu trong lồng ngực Nguyệt Vô Thương

nói. Vẻ mặt Vương Duẫn hôm nay làm cho Dạ Nguyệt Sắc cảm thấy hốc mắt chua xót.

Nguyệt

Vô Thương cảm thấy trước ngực một mảnh nóng rực ẩm ướt, nhẹ kéo Dạ Nguyệt Sắc

ra ngoài một chút, nâng đầu Dạ Nguyệt Sắc lên, nhẹ nhàng xoa xoa khuôn mặt tràn

đầy nước mắt của nàng, ngón tay trắng nõn thon dài đem nước mắt nơi khóe mắt

kia lau sạch.

người khác mà lại rơi nước mắt, nóng bỏng đậu trên đầu ngón tay Nguyệt Vô

Thương, Nguyệt Vô Thương đem giọt nước mắt kia giữ tại ở trong tay, sâu kín

nói: “Vậy Sắc Sắc khổ sở là vì cái gì, là do Vương Duẫn cưới Lan Nhược Hi?”

Dạ

Nguyệt Sắc cắn cắn đôi môi, Duẫn Chi hắn không thích Lan tiểu thư! Nguyệt Vô

Thương híp mắt, sâu kín nói: “Tú cầu kia là ta ném cho Vương Duẫn , nếu Sắc Sắc

đối với lần này khó có thể quên được, không muốn Vương Duẫn cưới nàng ta, vậy

ta đi. . . . . .”

Nói

xong cũng đã muốn xoay người, Dạ Nguyệt Sắc cắn cn m** d**, kéo tay Nguyệt Vô

Thương lại, vẻ mặt ủy khuất nhìn Nguyệt Vô Thương, nước mắt ở trong hốc mắt đảo

quanh muốn rơi nhưng không rơi, bộ dạng ủy khuất. Tròng mắt sóng gợn lăn tăn

nhìn sắc mặt tên yêu nghiệt u oán, ủy khuất vô cùng.

Khẽ

nhíu mày, mặt u oán, sâu kín nói: “Thừa dịp bây giờ còn sớm, còn chưa kịp bái

đường. . . . . . Sắc Sắc, mau buông tay!”

Nguyệt

Vô Thương tiếp tục rót vào liều thuốc kch thch, nhìn Dạ Nguyệt Sắc nước mắt

đều sắp rớt ra rồi, trong lòng có chút không đành lòng, nếu như lúc này không

làm như vậy, không biết nàng sẽ rối rắm bao lâu, vì vậy hơi giật giật cánh tay.

Dạ Nguyệt Sắc lại đem tay Nguyệt Vô Thương cầm thật chặt, nước mắt cuối cùng từ

trong mắt rơi ra.

Cắn

cắn đôi môi, lớn tiếng hướng về phía Nguyệt Vô Thương, Dạ Nguyệt Sắc

quát: “Ta không cho phép!”

Trong

mắt Nguyệt Vô Thương nụ cười như hoa đào nở, sâu kín hỏi một tiếng: “Tại

sao?”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.