Chương43: Mười bốn tháng bảy

Bên

trong phủ Vương Thượng thư, Vương Duẫn nằm trên giường, sắc mặt ửng hồng, đôi

môi trắng bệch. Trong miệng không ngừng tự lẩm bẩm: "Dạ tiểu thư, Dạ tiểu

thư. . . . . ."

Vương

Thượng Thư nhìn đứa con trai duy nhất của mình trúng độc không nhẹ, nha hoàn

bên cạnh không ngừng đổi khăn lông trên trán hắn, Vương Thượng Thư thở dài, cho

dù mặt mũi lão già này ông cũng không cần, ông cũng phải đến đó thử một lần.

Vương

Thượng Thư đi tới tướng phủ, nhấc màn cửa xe ngựa lên, nhìn cửa lớn tướng phủ,

thật tâm mà nói. Ông đối với Dạ Nguyệt Sắc ấn tượng không tốt, mặc dù nàng là

hòn ngọc quý duy nhất trên tay Dạ tướng gia. Nhưng, tiểu tử ngốc nhà ông, Vương

Thượng Thư thở dài, coi như tấm mặt mo này không cần, ông cũng muốn đi thử một

chút,tìm Dạ tướng trò chuyện một chút...

Xuống

xe ngựa, Vương Thượng Thư rảo bước đi về phía cửa phủ thừa tướng, lúc này một

chiếc xe ngựa dừng ở trước cửa tướng phủ, trên xe ngựa đi xuống một nam tử quần

áo sáng trắng, mặt như hoa đào, nơi khóe mắt có một nốt ruồi chu sa, hồng đẹp

đẽ. Ngón tay trắng nõn vén màn che xe ngựa lên, nắm lấy một bàn tay trắng nõn

khác, nào ngờ nàng kia cũng không có dựa vào nam tử, từ trên xe ngựa liền tự

nhảy xuống.

Người

này không phải là là thiên kim nhà Dạ Tướng thì là ai, Dạ Nguyệt Sắc. Vương

Thượng Thư chỉ cảm thấy nam tử cúi đầu hướng về phía nàng kia nói một câu gì

đó, mặt cô gái nhất thời đỏ bừng.

Thấy

cảnh này, Vương Thượng Thư phất tay áo, đã sớm nghe nói Dạ Nguyệt Sắc lưu luyến

si mê Tứ hoàng tử, hôm nay lại cùng Cẩm Nguyệt Vương lôi kéo không rõ, ông

tuyệt đối sẽ không cho Duẫn Chi cưới Dạ Nguyệt Sắc. Ông xác định tiểu thư Lan

gia không tệ, mặc dù là con gái của một thương nhân, nhưng là có tri thức hiểu

lễ nghĩa, đẹp cả trong lẫn ngoài, so với Dạ Nguyệt Sắc không biết tốt hơn gấp

bao nhiêu lần! Vương Thượng Thư tức giận phất tay áo, đi lên xe ngựa rời đi. .

. . . .

"Sắc

Sắc, nhớ luyện tập nhiều hơn. . . . . ." Nguyệt Vô Thương sờ sờ đỉnh đầu

Dạ Nguyệt Sắc, đôi môi cong cong, nụ cười vui vẻ trong mắt lưu động thành vẻ

cưng chiều.

Dạ

Nguyệt Sắc nghĩ tới tình cảnh bị áp bức, nhìn đầu ngón tay ửng đỏ, trên mặt do

cáu giận đến mức nổi hồng. Hôm nay nàng chẳng qua là nghĩ chơi xấu không muốn

luyện đàn, kết quả, yêu nghiệt này lại, lại. . . . . . Dạ Nguyệt Sắc bi phẫn

nghĩ mà muốn đập đầu chết.

"Biết,

biết. . . . . ." Dạ Nguyệt Sắc vội vàng đáp: "Nguyệt Nguyệt, thời

gian cũng không còn sớm, ngươi trở về sớm đi. . . . . ." Dạ Nguyệt Sắc

chuyển đôi mắt, hướng về phía Nguyệt Vô Thương nói.

Nguyệt

Vô Thương buồn cười nhìn Dạ Nguyệt Sắc, hắn không phải là nhân lúc nàng chơi

xấu mà thưởng nàng một chút sao! Trong mắt nụ cười sâu hơn, nhìn về phía Dạ

Nguyệt Sắc gật đầu một cái, Dạ Nguyệt Sắc như trút được gánh nặng chạy vào

tướng phủ.

Cước

bộ không ngừng chạy thẳng tới viện của Phong Hồi Tuyết, liền kêu: "A

Tuyết, a Tuyết, huynh có ở đây không . . . . . ."

Không

thấy có người trả lời, Dạ Nguyệt Sắc đẩy cửa phòng Phong Hồi Tuyết ra, tìm khắp

nơi một lần, cũng không nhìn thấy bóng dáng Phong Hồi Tuyết. Ngay sau đó chạy

đi tìm cha nàng.

Dạ

Thiên nhìn Dạ Nguyệt Sắc vô cùng lo lắng chạy vào, hồ ly cười cười, "Sắc

Sắc, hôm nay cùng A Tuyết chơi như thế nào?"

"Huynh

ấy vẫn chưa trở lại sao?" Dạ Nguyệt Sắc có chút kinh ngạc hỏi, nàng vốn

còn muốn tìm a Tuyết chỉ điểm cho nàng một chút kỹ thuật đàn, Dạ Nguyệt Sắc lắc

lắc khuôn mặt nhỏ nhắn.

Dạ

Thiên vội vàng đi tới kéo tay Dạ Nguyệt Sắc, ân cần hỏi han: "Sắc Sắc,

cùng A Tuyết thất lạc nhau sao? Không sao, nói không chừng qua không bao lâu

nữa hắn không tìm được con, sẽ trở lại thôi mà!"

Dạ

Nguyệt Sắc mắt trợn trắng, ngượng ngùng nói với Dạ Thiên: "Phụ thân, cha

bận rộn rồi. Con đi luyện đàn đây. . . . . ."

Dạ

Thiên nhất thời nước mắt tuôn đầy mặt, nữ nhi bảo bối cuối cùng cũng đã thông

suốt, mặt vui mừng nhìn Dạ Nguyệt Sắc rời đi, cũng đã tiến bộ hơn rồi, không tệ

không tệ!

. . .

. . .

Trên

Đàn Sơn, cây cối um tùm. Sau cơn mưa bùn đất có mùi thơm ngát, con đường nhỏ

rải đá xanh xanh, ven đường cỏ xanh mang theo những giọt sương, sâu trong Đàn

Sơn, mơ hồ truyền đến thanh âm chuông mõ vang xa.

Cả

Đàn Sơn đều là biến ảo như tiên cảnh. . . . . .

Khói trà

lượng lờ, trên không trung là sự tĩnh mịch của chốn cửa phật. Phong Hồi Tuyết

bưng ly trà khói lượn lờ, đặt ở khóe miệng nhấp một ngụm.

"Vật

Ngôn đại sư!" Phong Hồi Tuyết để ly trà trong tay xuống, cười ôn hòa nói,

"Nước mưa dùng để pha trà, tất cả vừa tốt vừa có ích! Trà Long Tỉnh dùng

nước mưa, hương trà không dứt!"

"Thí

chủ quá khen!" Vật Ngôn đại sư uống một ngụm trà, cười tựa như phật Di

Lặc, nhìn thiếu niên Phong Hồi Tuyết trước mặt, không chút để ý nói một câu "Thí chủ mới vừa hỏi lão nạp vấn đề có liên quan đến ‘ Thiên Nhật Hồng’ ,

lúc này có thể có chút manh mối rồi?"

Phong

Hồi Tuyết nhìn lá trà trong ly trà, trà là dương, nước mưa là âm, nước mưa hòa

với lá trà, âm dương hòa hợp!Khuôn mặt Phong Hồi Tuyết Hơi cười, hướng về phía

Vật Ngôn đại sư thi lễ một cái, "Đa tạ đại sư!"

Vật

Ngôn đại sư chỉ cười không nói, nhìn Phong Hồi Tuyết nhàn nhạt nói một tiếng "Âm dương hòa hợp, âm dương cũng tương khắc. . . . . . Thí chủ nếu hiểu,

nhất định bình yên. . . . . ."

Phong

Hồi Tuyết hướng về phía Vật Ngôn đại sư thi lễ một cái, phi thân lao về hướng

chân núi.Thân ảnh màu xanh của hắn chỉ chốc lát liền biến mất khỏi Đàn Sơn.

Trong

Tướng phủ một khúc Phượng Cầu Hoàng đứt quãng bay ra, kỹ xảo cứng ngắc, nhưng

ngược lại mang theo vài phần ý vị! Phong Hồi Tuyết vừa trở về Tướng phủ liền

nghe thấy tiếng đàn hòa tiếng chim, khẽ nhíu nhíu mày. Ngay sau đó cười ôn hòa

đi về hướng viện Dạ Nguyệt Sắc.

Dạ

Nguyệt Sắc nhìn Cầm trong tay, nhắm mắt nhớ lại bộ dạng Nguyệt Vô Thương đánh

đàn một chút, trong đầu đều là hình dáng ngón tay người nọ quét qua dây đàn ,

khóe miệng dâng lên một chút ý cười, giống như đàn dưới tay nàng chính là tay

của người kia. tiếng đàn rất là lưu loát từ đầu ngón tay từ từ tràn ra.

Lúc

Phong Hồi Tuyết tới đã thấy Dạ Nguyệt Sắc từ từ nhắm mắt, đầu ngón tay lay động

trên dây đàn, lông mi thật dài ở trên khuôn mặt trắng nõn nhẹ nhàng tạo thành

một đường cong tuyệt mĩ.

Trong

mắt không tự chủ xuất hiện một nụ cười ôn nhu cưng chiều, đợi khi tiếng đàn

triền miên kia bay vào lỗ tai. Nụ cười trên mặt Phong Hồi Tuyết cứng lại, khẽ

nhíu nhíu mày, ngây ngốc đứng tại chỗ, đến tận khi một khúc đã đàn xong, dư âm

vẫn còn vang vọng. . . . . .

Dạ

Nguyệt Sắc mở mắt đã thấy Phong Hồi Tuyết đứng ở cách đó không xa, vui sướng từ

cầm đài chạy về phía Phong Hồi Tuyết, kéo tay áo Phong Hồi Tuyết, "A

Tuyết, huynh đã trở lại!"

Phong

Hồi Tuyết nở nụ cười ôn nhuận như gió xuân tràn ra khắp khuôn mặt tuấn dật, ôn

nhu hướng về phía Dạ Nguyệt Sắc nói: "Ừ! Tài đánh đàn của Nguyệt Sắc đã

tiến bộ!"

"Thật

sao?" Dạ Nguyệt Sắc hưng phấn nhìn Phong Hồi Tuyết, "Cũng là nhờ công

lao của A Tuyết dạy tốt quá thôi!" Dạ Nguyệt Sắc thu hồi vẻ mặt hưng phấn

nhìn Phong Hồi Tuyết.

Phong

Hồi Tuyết cưng chiều cười một tiếng, đương nhiên sẽ không vạch trần tiếng đàn

triền miên mang theo một chút sắc sảo như thế hoàn toàn không phải phong cách

của hắn.

"Sắc

Sắc, sinh nhật 18 cũng sắp đến rồi, nàng muốn quà tặng gì?" Phong Hồi

Tuyết ôn nhu hỏi, Dạ Nguyệt Sắc mờ mịt, nàng không biết sinh nhật Dạ Nguyệt Sắc

thời đại này.

Phong

Hồi Tuyết thấy bộ dáng Dạ Nguyệt Sắc mê mang, cưng chìu mà cười cười: "Hôm

đó cũng là tết Nguyên tiêu, Nguyệt Sắc có thể chọn hai món quà tặng. . . . .

."

Tết

Nguyên tiêu, mười bốn tháng bảy. Âm dương hòa hợp. Phong Hồi Tuyết nhíu nhíu

mày, dường như có thứ gì đó xẹt qua trong đầu, nhanh đến mức làm cho hắn bắt

không được. . . . . .

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.