Chương4: Sắc Sắc trả thù

"Cha

ngươi bị giết à?" Dạ Nguyệt Sắc từ từ đến gần nam nhân bên cửa sổ kia,

cười đến không hề có chút hảo ý.

"Sao

ngươi nói thế?” Người nọ"Cọ" một tiếng đứng lên, chỉ vào Dạ

Nguyệt Sắc tức giận nói.

"Thì

ra cha ngươi không chết à!" Dạ Nguyệt Sắc từng bước, từng bước đến gần nam

tử kia, dáng dấp không hề có chút thùy mị nào.

"Ta

còn tưởng rằng Dạ Nguyệt Sắc là cừu nhân giết cha của ngươi chứ?"

"Ngươi.

. . . . ." Phải biết rằng văn sĩ phong nhã đến đâu cũng sẽ có lúc cứng

họng cùng từ, "Dù sao ta chính là ghét Dạ Nguyệt Sắc!"

Vương

Duẫn vừa nghĩ tới cảnh chịu nhục cầu hôn năm đó khuôn mặt bi phẫn, may mà năm

đó Dạ Nguyệt Sắc bảo người đánh, nên hắn dừng lại, nếu không hắn cưới loại cô

gái như nàng, chẳng phải là cả đời cũng không ngóc đầu lên được sao!

"Phải

không?" Dạ Nguyệt Sắc nhìn lướt qua bệ cửa sổ cao chỉ đến eo ếch của Vương

Duẫn, nhất thời cười đến có chút hư hỏng

"Dù

sao ta cũng vậy rất chán ghét ngươi, miệng đầy mùi thúi, thật sự làm quá ô uế

không khí tao nhã của Nguyệt Nguyệt nhà ta, cho nên. . . . . ."

"Đi

xuống tắm một cái đi!" Đôi tay Dạ Nguyệt Sắc đẩy mạnh, chỉ

nghe"Đông" một tiếng, nước hồ nhộn nhạo làn sóng xanh.

"Duẫn

Chi!" Có người trong nhà bị tình huống đột phát này hù sợ, toàn bộ gom lại

bên cửa sổ, nhìn Vương Duẫn giãy dụa trong nước.

"Ta không biết bơi nước! Ngô. . . . . . Ngô. . . . . ."

Dạ

Nguyệt Sắc móc móc lỗ tai, đứng ở một bên, nhàn nhã nhìn mọi người luống cuống

tay chân cứu Vương Duẫn.

Nguyệt

Vô Thương chậm rãi dạo bước đến bên cạnh Dạ Nguyệt Sắc, đôi môi mỏng cong lên

đường cong duyên dáng tiến tới bên tai Dạ Nguyệt Sắc, Dạ Nguyệt Sắc chỉ cảm

thấy hơi thở ôn nhu phất qua lỗ tai, tê ngứa, tâm cũng có chút ngứa.

"Thật

là một yêu tinh gây tai họa!”

"Không

đúng, cái này gọi là bánh ít đi, bánh quy lại!" Dạ Nguyệt Sắc khinh thường

nói: "Chính là người đánh ta một tay, ta tặng người lại một đao mà thôi!”

"Người

này sao lại ngoan độc thế, Duẫn Chi hắn không biết bơi" Tần Khuynh nhìn

hai người liếc mắt đưa tình đứng sát vào nhau, trong lòng rất khó chịu Nguyệt

Vô Thương là anh em kết nghĩa với cha của nàng ta, nàng ta đã sớm mê luyến hắn

từ lâu. . . . . .

"A!"

Dạ Nguyệt Sắc lòng không yên đánh một tiếng, "Ngươi đã thiện tâm như vậy,

vậy ngươi đi xuống cứu hắn đi!"

Dạ

Nguyệt Sắc đi từ từ đến gần Tần Khuynh, cười đến có chút tà ác, "Có muốn

ta giúp ngươi một tay hay không?"

"Ngươi

muốn làm gì!" Tần Khuynh nhất thời biến thành bộ dạng điềm đạm đáng yêu,

hai mắt long lanh như nước hồ đầy đầy tình tứ nhìn về phía Nguyệt Vô

Thương, nào biết người nọ lại mang vẻ mặt đầy nhu tình nhìn Dạ Nguyệt

Sắc. . . . . .

Nguyệt

Lưu Ảnh đang ở bên cửa sổ thì ngược lại nghe được tiếng nàng ta kêu lên, nhanh

chóng xoay đầu lại, liền thấy lúc này trong mắt Tần Khuynh chứa đầy nước mắt,

đáng thương nhìn Dạ Nguyệt Sắc.

"Tên

điêu dân này, lại dám khi dễ Khuynh nhi!" Nguyệt Lưu Ảnh xoay người ngăn

ở trước người của Tần Khuynh, trợn mắt nhìn về hướng Dạ Nguyệt Sắc.

"Duẫn

Chi cứu lên rồi!" Rộn ràng truyền đến tiếng người đã mang được Vương Duẫn

Chi lên rồi

"Ngất

xỉu rồi, sẽ không có chuyện gì chứ?"

"Không

phải chỉ uống hai ngụm nước sao? Làm gì có chuyện gì!" Dạ Nguyệt Sắc xem

thường nói.

"Người

này lòng dạ của ngươi sao lại hư hỏng như vậy!" Mặt Tần Khuynh đầy chánh

nghĩa nhìn Dạ Nguyệt Sắc, "Hại Duẫn Chi như vậy!"

"Ngươi

muốn cứu hắn à!" Dạ Nguyệt Sắc đưa mắt liếc Tần Khuynh, hướng về phía

thiện tâm của nàng ta mà hết sức khinh bỉ.

"Dĩ

nhiên!" Tần Khuynh không chút do dự hồi đáp. Nàng ta muốn cho Nguyệt Vô

Thương thấy rõ ràng rằng nàng ta là một cô nương có tình có nghĩa.

"Bất

kể như thế nào cũng sẽ cứu?" Dạ Nguyệt Sắc hết sức khinh bỉ khinh thường

hướng về phía Tần Khuynh nói: "Ta thấy hay là thôi đi, chỉ sợ đến lúc đó

ngươi không muốn cứu hắn đâu!"

"Ngươi

nói đi, phương pháp gì?" Tần Khuynh không kịp chờ đợi muốn chứng minh

mình.

"Hô

hấp nhân tạo a!" Dạ Nguyệt Sắc cười đến hết sức tà ác, "Có dám hay

không?”

"Ngươi

nói cụ thể cách làm! Để ta làm!" Tần Khuynh từ sau lưng Nguyệt Lưu Ảnh

bước ra ngoài, hướng về phía Dạ Nguyệt Sắc nói, ánh mắt cũng chỉ nhìn Nguyệt Vô

Thương.

Dạ

Nguyệt Sắc khinh thường nhìn đám người văn sĩ có trí thức, nàng thấy Vương Duẫn

chỉ là uống hai ngụm nước dọa ngất đi, nếu thật sự bị chết đuối, đợi chờ cô

nàng này đến học hô hấp nhân tạo lại đi cứu người, vậy hắn không phải đã lên

Tây Thiên rồi sao.

"Cái

này có chút phức tạp, ta muốn tìm người làm làm mẫu!" Mặt Dạ Nguyệt Sắc

đầy vẻ lấy lòng nhìn Nguyệt Vô Thương, nhưng trong lòng thì tà ác vạn phần.

"Muốn

ta sao?" Nguyệt Vô Thương cười nhẹ hỏi, ngược lại hắn tò mò nữ tử này có

thể giở trò gì, cưng chìu cười một tiếng, hoàn toàn có thể làm người chết chìm

nói: "Được!"

Dạ

Nguyệt Sắc dường như sợ Nguyệt Vô Thương đổi ý, bước nhanh đi tới bên người

Nguyệt Vô Thương, đem Nguyệt Vô Thương đẩy ngã trên bàn, bước đến đè xuống,

nâng cằm Nguyệt Vô Thương lên, nắm lấy mũi Nguyệt Vô Thương , đem

đôi môi che lại đôi môi có đường cong rất hoàn mỹ.

Mềm

mềm, thơm thơm! Vị không tệ, Dạ Nguyệt Sắc không nhịn được m*t vào một cái, lại

dùng đầu lưỡi lm lm, quả thật mỹ nam chính là mỹ nam. . . . . .

Nguyệt

Vô Thương bị động tác làm liền một mạch của Dạ Nguyệt Sắc làm kinh hoàng,

đôi môi mềm mại kia, dấu môi son có chút vị ngọt ấn vào trên môi của hắn,

mới phản ứng được, vậy mà lúc này, nàng lại l**m môi của hắn, quả thật lớn mật,

bất quá mùi vị quả thực là không tệ!

Mọi

người kinh ngạc, Dạ Nguyệt Sắc vội vàng hôn mỹ nam, ai cũng không chú ý tới nụ

cười sói đói trong mắt của Nguyệt Vô Thương.

"Các

ngươi đang làm gì!" Tần Khuynh thét kinh hãi một tiếng, "Các ngươi, các

ngươi. . . . . ."

Dạ

Nguyệt Sắc tâm bất cam tình bất nguyện từ trên người của Nguyệt Vô Thương đứng

dậy, nữ nhân này thật sự là nhân tài sát phong cảnh! Không biết suy nghĩ, hai

nam nhân giữa ban ngày ban mặt lại làm ra những chuyện đồi phong bại tục như

thế?

"Thấy

được chưa!" Mặt Dạ Nguyệt Sắc thản nhiên nhìn Tần Khuynh, "Đây chính

là hô hấp nhân tạo, ngươi dám không?"

Dạ

Nguyệt Sắc đã sớm phát hiện Tần Khuynh đối với Nguyệt Vô Thương có tình ý, lại

cùng Nguyệt Lưu Ảnh có chút mập mờ không rõ, thật là cực phẩm Hồ Ly Tinh!

Tần

Khuynh nhìn thần sắc thản nhiên của Dạ Nguyệt Sắc, ngược lại âm thanh rồi kinh

sợ kêu to của mình mới vừa rồi cảm thấy có chút ngượng ngùng, chỉ bất quá, sao

có thể để cho một cô nương chưa lập gia đình như mình, hôn một nam tử trước mặt

mọi người chứ!

"Hô

hấp nhân tạo gì chứ, ta thấy ngươi cố tình điên đảo thì đúng hơn, Khuynh nhi

không cần để ý tới nàng ta!"

Nguyệt

Lưu Ảnh mặt tức giận nhìn Dạ Nguyệt Sắc, Khuynh nhi của hắn sao có thể đi hôn

nam nhân khác. . . . . .

"Không

dám thì nói không dám đi!" Dạ Nguyệt Sắc bộ mặt khinh bỉ nhìn Tần Khuynh,

"Không dám cũng đừng làm ra vẻ ta đây Thánh mẫu, phổ độ chúng sinh, ta

thấy. . . . . ."

Dạ

Nguyệt Sắc đi tới trước mặt của Tần Khuynh, từng chữ từng câu khạc ra hai

chữ: "Ác —— tâm!"

Nước

mắt của Tần Khuynh rốt cuộc xoạch xoạch rớt xuống, thấy thế Nguyệt

Lưu Ảnh đau lòng một trận , ôn nhu giúp nàng ta lau đi nước mắt trên mặt, che

chở nàng đến phía sau.

"Khuynh

nhi cũng không phải loại nữ nhân như Dạ Nguyệt Sắc, làm sao có thể làm ra

chuyện đồi phong bại tục như thế!" Nguyệt Lưu Ảnh giận dữ nói, Khuynh nhi

hắn sao có thể hôn nam nhân khác chứ, "Có bản lãnh ngươi đến làm hô hấp

nhân tạo gì đó với Duẫn Chi đi !"

Nghe

đến lời này, Dạ Nguyệt Sắc kích động, tên nhân yêu đáng chết. Kiếp trước chắc

nàng đã phóng hỏa giết cả nhà hắn, nên kiếp này hắn mới sẽ cùng nàng đối nghịch

khắp nơi!

"Ta

đi, theo ta đi!" Dạ Nguyệt Sắc mặt căm hận đi tới bên người Vương Duẫn.

Hai

mắt hoa đào của Nguyệt Vô Thương nhíu lại, ngón tay trắng nõn như ngọc nhẹ

nhàng khẽ lướt qua đường cong duyên dáng ở trên môi, nàng dám hôn người khác? !

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.