Chương3: Oan gia ngõ hẹp

Dạ

Nguyệt Sắc lén lén lút lút từ cửa sau ra ngoài, trộm bộ quần áo của cha lúc còn

trẻ mặc vào, bắt Đỗ Quyên giúp nàng búi tóc theo kiểu của nam nhân, cầm lấy

chiếc quạt của cha, nghênh ngang đi dạo phố

Nguyệt

quốc giàu có và đông đúc, dân cư lạc nghiệp, Dạ Nguyệt Sắc không khỏi cảm thán,

dân Nguyệt quốc yêu thích hòa bình, dân cư vô cùng phồn vinh!

Bước

chân của Dạ Nguyệt Sắc dừng trước một tửu lâu gọi là Tô Mạc phủ, nhìn tên không

tệ, cả tòa tửu lâu đứng chơi với trên mặt nước hồ xanh biếc một cách kì bí,

nhìn vô cùng phong nhã, liền dạo bước đi vào, nào biết vừa đi đến cửa, đã bị

thiếu niên tướng mạo thanh tú giữ cửa ngăn lại: “Vị công tử này, thật xin lỗi,

chỗ của chúng tôi chỉ dành cho người quen mà thôi!”

“Nếu

nói trước lạ sau quen, đợi bản Công Tử đến đây thêm vài lần nữa dĩ nhiên sẽ

thành người quen?” Dạ Nguyệt Sắc lơ đễnh nói, nơi này ngay cả giữ cửa

cũng ngon miệng như thế, bên trong nhất định có rất nhiều mỹ nam, Dạ Nguyệt Sắc

hưng phấn nghĩ, nhất định phải vào xem một chút.

“Không

được công tử, người xa lạ khi đến Tô Mạc phủ nhất định phải có người dẫn kiến

mới được!” Thiếu niên kia không kiêu ngạo không siểm nịnh tiếp tục ngăn cản Dạ

Nguyệt Sắc đi vào.

Đúng

lúc ấy thì, một chiếc xe ngựa dừng lại trước mặt của Tô Mạc phủ, nam tử tướng

mạo tuấn mỹ dẫn đầu đi xuống xe ngựa, ngón tay trắng nõn vén màn xe lên,

một cô nương dáng dấp cũng hết sức xuất chúng, ưu nhã từ trên xe ngựa đi

xuống, thiếu niên giữ cửa hướng về phía hai người kia cung kính nói: “Tứ

hoàng tử, Tần cô nương, chủ nhân đã chuẩn bị Thu Phong trai cho Tứ hoàng tử làm

buổi tiễn biệt!”

“Ừ!”

Người nào đó tiếc chữ như vàng ừmột

tiếng bày tỏ đã biết, dẫn mỹ nhân vào Tô Mạc phủ. Dạ Nguyệt Sắc uất ức, tại sao

tên Lessbian vẫn còn ở nơi này, hắn không phải là phải đi sao? Mẹ nó, thật là

oan gia ngõ hẹp mà!

“Tại

sao hắn có thể đi vào, ta thì không thể đi vào?” Dạ Nguyệt Sắc nổi giận, nhân

yêu cùng Hồ Ly Tinh cũng bước vào đó, Dạ Nguyệt Sắc nàng lại không vào được,

Thiên Lý ở đâu vậy?

“Tứ

hoàng tử cùng Tần cô nương là khách quen của Tô Mạc phủ !” Thiếu niên ngụ

ý không cần nói cũng biết, cũng không có ý định tiếp tục cùng Dạ Nguyệt Sắc dây

dưa.

“Ngươi

biết cha ta là ai chăng. . . . . .”

Nào

có thể đoán được Dạ Nguyệt Sắc còn chưa nói hết, liền bị người ngắt lời,

“Chỉ cần không ai dẫn kiến, cho dù là hoàng thượng cũng không được!”

“Ngươi,

ngươi, ngươi. . . . . .” Dạ Nguyệt Sắc giận đến nói không ra lời.

Bỗng

dưng một thanh âm dễ nghe mềm mại đến tận xương vang lên: “Đông Ly. . . .

. .”

“Chủ

nhân!” Thiếu niên được gọi là Đông Ly nhất thời mặt đầy cung kính hướng

về phía người nói chuyện thi lễ một cái.

“Gia

nhân đã đắc tội, cô nương hãy theo ta vào có được không?” Thanh âm như một dòng

suối xanh mát của mùa xuân, thấm đẫm vào thịt da của Dạ Nguyệt Sắc, nhất thời

cảm thấy xương cốt tê dại, tựa như gió nhẹ ngày xuân, Dạ Nguyệt Sắc nhất thời

cảm thấy say. . . . . . Cho tới khi người ta gọi nàng là cô nương, Nguyệt Sắc

cũng không kịp phản ứng.

“Được,

được. . . . . .” Nguyệt Sắc liên tiếp nói mấy chữ được, mặt mất hồn nhìn chằm

chằm gương mặt tuyệt mỹ, hai mắt hoa đào đầy tình tứ, đặc biệt là một điểm son

giữa trán đỏ chói càng thêm đoạt hồn người.

Sau

khi theo mỹ nam bước vào trong, Dạ Nguyệt Sắc không khỏi hỏi: “Công tử là chủ

nhân của tửu lâu này à?” Thật là thật lợi hại, hoàng đế Lão Tử cũng có

thể không nể mặt . . . . . .

“Là

nơi tụ tập của những khách văn nhân nhàm chán ấy mà, học đòi văn vẻ mà thôi!”

Mỹ nam đúng là mỹ nam mà, Dạ Nguyệt Sắc cảm thấy ngay cả khiêm tốn cũng mỹ lệ

đến không thể diễn tả bằng lời.

“Công

tử năm nay đang tuổi thanh xuân có thể lập gia đình rồi, xin hỏi đã có người

trong lòng hay chưa ?” Dạ Nguyệt Sắc mặt đầy vẻ nhiều chuyện, hóng hớt.

Mỹ

nam đột nhiên dừng lại, xoay người lại, Dạ Nguyệt Sắc không kịp dừng lại, đụng

vào trong ngực mỹ nam, nhất thời cảm thấy bốn phía đang phun ra những bong bóng

màu hồng.

Đôi

mắt như hoa đào nhìn Nguyệt Dạ sắc, cười có chút chế nhạo. Thấy thế, Dạ Nguyệt

Sắc tự nhận da mặt mình dày như bức tường thành cũng đỏ ửng lên, xấu hổ cúi

đầu, “Ta chỉ là tùy tiện hỏi một chút!”

“Hoàng

thúc lúc nào thì có thú vui này nhỉ ! Mẫu hậu còn hỏi ta rằng hoàng thúc có vừa

lòng tiểu thư nhà nào hay không, thì ra là như vậy. . . . . .”

Một

tiếng chế nhạo hết sức không hòa hài cắt đứt ý tưởng muốn ở lại một thời

gian trong ngực mỹ nam của Dạ Nguyệt Sắc, Dạ Nguyệt Sắc bất đắc dĩ rời

ngực ai kia, nhìn về phía người khởi xướng, “Lại là tên nhân yêu đáng chết!”

Nhân

yêu? ! Đây đã là lần thứ hai Nguyệt Lưu Ảnh bị người ta gọi như vậy rồi.

Gương mặt tuấn tú của Nguyệt Lưu Ảnh tối sầm, bộ dáng cắn răng nghiến lợi tựa

hồ muốn đem Dạ Nguyệt Sắc cắn nát.

“Thưởng

thức của Vương thúc từ lúc nào thì trở nên thấp như vậy!” Nguyệt Lưu Ảnh

phẫn hận nhìn người đang núp ở trong ngực của Nguyệt Vô Thương! Nếu như không

phải nể mặt nàng là người Nguyệt Vô Thương mang tới, hắn nhất định phanh thây

nàng!

” Khí

độ của Ảnh khi nào thì trở nên nhỏ nhen như thế!” Nguyệt Vô Thương cười

nhạt chế nhạo nói, “Được rồi, người đã đến đông đủ chưa? Hôm nay là tiễn biệt

ngươi, vui vẻ lên một chút!”

Không

đề cập tới thì còn may, Nguyệt Lưu Ảnh mặt bi phẫn nhìn Nguyệt Vô Thương,

nếu không phải là lão hồ ly Dạ tướng gia kia, sao đến phần hắn phải đi trị thủy

chứ, chuyện nhỏ như thế này cần gì đường đường Tứ hoàng tử như hắn phải tự mình

đi.

Nguyệt

Vô Thương mang theo Dạ Nguyệt Sắc bước vào nhã gian gọi là Thu Phong trai.

Vừa

vào Thu Phong trai Dạ Nguyệt Sắc đã cảm thấy không tệ, quả nhiên mỹ nam nhiều

hơn! Tầm mắt của nàng quét qua trên người nhiều mỹ nam, rơi xuống trên mặt Tần

Khuynh, bộ dáng đáng yêu điềm đạm kia, cũng biết giả bộ đáng thương, thu được

đồng tình, khó trách ban đầu Dạ Nguyệt Sắc lại gọi nàng ta là Hồ Ly Tinh!

Dạ

Nguyệt Sắc chu mỏ, có chủng loại nữ nhân này ở đây sát phong cảnh, quả thật

không thú vị!

Khi

Nguyệt Vô Thương tiến vào một nháy mắt kia, ánh mắt Tần Khuynh đều dừng ở trên

người hắn, không hề rời đi, tràn ngập thâm tình lại không biểu hiện quá mức rõ

ràng sự vui mừng trong mắt, trong mắt Dạ Nguyệt Sắc lóe lên một tia hứng thú tệ

hại, nữ nhân này quả thật không tầm thường, đứng núi này trông núi nọ!

“Nguyệt

Nguyệt. . . . . .” Dạ Nguyệt Sắc kéo dài thanh âm, thâm tình khẩn thiết

gọi Nguyệt Vô Thương một tiếng, “Người ta nhìn ngươi đến mức mắt muốn rớt ra

rồi kìa! Ngươi nói nàng có phải là thích ngươi không?”

Tần

Khuynh hoảng sợ thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Nguyệt Lưu Ảnh, ủy khuất

kêu một tiếng: “Ảnh!”

“Hoàng

thúc, quản người mà thúc mang đến cho chặt!” Nguyệt Lưu Ảnh giận dữ nói, nhanh

chóng đi tới bên người Tần Khuynh, ôn nhu hỏi: “Khuynh nhi!”

“Nhân

yêu xứng với Hồ Ly Tinh, thật đúng là tuyệt phối!” Dạ Nguyệt Sắc chu mỏ nhỏ

giọng nói, hai mắt hoa đào của Nguyệt Vô Thương tràn đầy nụ cười mang ý

vị sâu xa.

“Đúng

rồi, A Ảnh này, chuyện ngày hôm qua ở Hoa Đào Tự, nghe nói hôm nay truyền ra,

câu nói của ngươi ‘ Dù tất cả cô nương của Nguyệt quốc đều chết sạch, ta

cũng sẽ không cưới nữ nhân xấu như ngươi’ nói thật thoải mái, hôm nay mọi người

cả kinh thành đều đồn đại thanh danh của Đại Tiểu Thư của Tướng gia phủ là cô

nương xấu nhất thiên hạ, đoán chừng đời này Dạ Nguyệt Sắc cũng không ai

thèm lấy rồi !” Trong gian phòng trang nhã ngồi cạnh cửa sổ là một nam tử dáng

dấp rất tuấn mỹ cao hứng nói, biểu tình vui vẻ kia quả thật giống như đã

trả thù được kẻ thù giết cha.

Nghe

nói như thế biểu tình của Nguyệt Lưu Ảnh hơi dễ nhìn một chút, Tần Khuynh thậm

chí hơi cong khóe miệng lên.

Ánh

mắt Nguyệt Vô Thương có ẩn ý nhìn Dạ Nguyệt Sắc, lệ châu sa màu đỏ giữa

trán sáng rực rỡ, Tần Khuynh nhìn thấy lòng cũng rung động không thôi.

Dạ

Nguyệt Sắc vừa nghe thấy nổi cơn phẫn hận rồi, một đám tiểu nhân nói xấu

người sau lưng, xem lão nương thu thập các ngươi thế nào!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.