Chương5: Ta chỉ thích nam nhân

Dạ

Nguyệt Sắc đi tới bên cạnh Vương Duẫn Chi, thật là Phượng Hoàng rơi xuống

nước không bằng gà mà, thật là khó coi chết đi được, nào có đẹp mắt như

Nguyệt Nguyệt người ta, như thế này bảo nàng sao có thể xuống tay cho được. .

Hai

đầu ngón tay của Dạ Nguyệt Sắc khẽ xoa xoa chiếc cằm trơn bóng khéo léo, trái

lo phải nghĩ, kết quả là từ từ đứng ở bên người Vương Duẫn, đầu nghiêng về

trước. . . . . .

Nụ

cười trên mặt Nguyệt Vô Thương biến mất không thấy gì nữa, ánh mắt có

chút nguy hiểm, nàng thật đúng là dám. . . . . . Đang định di động đến bên cạnh

Dạ Nguyệt Sắc, nhất thời nghe một tiếng tiếng kêu thảm thiết như heo bị làm

thịt. . . . . .

"A.

. . . . ." Tiếp theo đó là một trận tiếng ho khan kịch liệt"Khụ khụ

khụ khụ khụ. . . . . ."

Dạ

Nguyệt Sắc hài lòng nhìn Vương Duẫn trước mắt vừa kêu thảm thiết, vừa ho khan,

miệng phun nước giống như suối, cười lên " Ha ha. . . . . ."

Nguyệt

Vô Thương thấy thế, bờ môi rốt cuộc lại cong lên độ cong đẹp mắt như trước,

nhất thời cảnh xuân sắc khôn cùng. . . . . .

Dạ

Nguyệt Sắc thấy Vương Duẫn thở hổn hển, tiếp tục dùng chân đạp đạp bụng Vương

Duẫn nói: "Đây chính là giáo huấn ngươi, nam tử hán đại trượng phu đừng

bắt chước nữ nhân nói xấu sau lưng người khác, rất giống bà tám nhiều chuyện,

mất khí phách nam nhân! Người ta không thương ngươi, ngươi lại dùng miệng đả

thương người ta, không có tình yêu ít ra cũng có tình bạn chứ!"

"Duẫn

Chi à, dầu gì Dạ tiểu thư người ta cũng là cô nương gia, về sau đừng nói người

ta như vậy nữa !" Nguyệt Vô Thương mặt tán đồng nói.

Dạ

Nguyệt Sắc kích động lần nữa, mỹ nam chính là mỹ nam, cách hiểu và suy nghĩ

thật khác xa với những tên phàm phu tục tử kia thật sự lệch trời cách

đất!

Vương

Duẫn tựa hồ nhớ lại lúc mới gặp gỡ Dạ Nguyệt Sắc, bộ dáng kia thật rất để cho

hắn khuynh tâm, ngay sau đó mặt đầy áy náy, nói gì đi nữa người ta cũng là một

cô nương, làm như vậy bất quá là vì muốn báo thù đã bi cô nương ấy làm nhục,

thật là không cần phải!

"A

Ảnh, Duẫn Chi không thể tiễn ngươi được, xin được cáo lui trước!" Vương

Duẫn tựa hồ đã nghĩ thông suốt, khẽ ôm quyền thi lễ với Nguyệt Lưu Ảnh, rời đi

trước.

Thấy

Vương Duẫn rời đi, tiệc tiễn biệt lại bị Dạ Nguyệt Sắc quấy rối, mọi người đã

không còn hăng hái nữa.

"Hoàng

thúc, mấy ngày ta rời đi này, Khuynh nhi phải nhờ thúc trông nom!" Nguyệt

Lưu Ảnh hướng về phía Nguyệt Vô Thương nói.

Nguyệt

Lưu Ảnh quay đầu lại nói với Tần Khuynh: "Khuynh nhi, chúng ta ra ngoài

dạo đi!”

Tần

Khuynh liếc mắt nhìn thấy người sau lưng của Nguyệt Vô Thương cũng không

có biểu tình đặc biệt gì, vẻ thất vọng tràn đầy lên cả khuôn mặt, ngay sau đó

che giấu vô cùng tốt, lúc ngẩng đầu lên lần nữa, nhìn về phía Nguyệt Lưu

Ảnh cười đến mặt rực rỡ: "Được!"

Dạ

Nguyệt Sắc nhìn tất cả mọi người đi, rốt cuộc chỉ có nàng cùng Nguyệt Nguyệt mỹ

nhân!

"Nguyệt

Nguyệt à, ngươi tên là gì?" Dạ Nguyệt Sắc thấy Nguyệt Vô Thương, Nguyệt

Lưu Ảnh gọi hắn là hoàng thúc, vậy hắn nhất định cũng họ Nguyệt.

"Họ

Nguyệt, tên Vô Thương, tự Hoài Ưu, chưa lấy vợ, quá khứ cũng không người

yêu!" Nguyệt Vô Thương nhìn cô gái mặt tràn đầy thông minh trước

mắt, quyến rũ cười một tiếng, chợt tựa đầu lại gần trước mặt Dạ Nguyệt Sắc "Nhớ kỹ chưa?"

Dạ

Nguyệt Sắc thấy Nguyệt Vô Thương trả lời câu hỏi khi nàng vừa mới vào cửa, cười

vô cùng cao hứng.

Trong

lúc Dạ Nguyệt Sắc vui vẻ vô cùng, đã thấy gương mặt yêu nghiệt quyến rũ tiến

tới trước mặt, chóp mũi hai người gần như đụng vào nhau, Dạ Nguyệt Sắc

tựa hồ cảm giác được lông mi của người nào đó lướt qua trên mặt mình, mềm mịn

như lông chim nhẹ phớt qua. . . . . .

"Ngươi

làm gì thế!" Dạ Nguyệt Sắc có chút kinh hoảng nhìn Nguyệt Vô Thương, mặc

dù nàng rất thích mỹ nam, nhưng là nàng thích đùa giỡn mỹ nam, chứ không ưa

thích bị mỹ nam đùa giỡn.

"Mới

vừa rồi. . . . . ." Hơi thở Nguyệt Vô Thương như có như không phả nhẹ lên

mặt của Dạ Nguyệt Sắc, khiến Dạ Nguyệt Sắc nhất thời cảm thấy toàn thân căng

thẳng, ngay cả đầu ngón chân cũng giống như đang co rúc "Nàng hôn người

ta. . . . . ."

"Cái

đó, tất nhiên, là tình huống bắt buộc. . . . . ." Dạ Nguyệt Sắc lắp bắp

nói: "Nguyệt Nguyệt a, ta không cố ý!"

"Vậy

là ngươi cố ý?" Nguyệt Vô Thương nhích về phía trước một chút, Dạ Nguyệt

Sắc lui về phía sau một chút, trong mắt Nguyệt Vô Thương tràn đầy vẻ hài hước.

"Không

phải thế. . . . . ." Vẻ mặt Dạ Nguyệt Sắc biết vậy chẳng làm, nói như đưa

đám, nhắm mắt lại nhịn đau bỏ những thứ yêu thích: "Nhà ta có tiền, ta cho

ngươi tiền có được không!"

"Không

được!" Thanh âm sâu kín chậm rãi truyền vào trong tai Dạ Nguyệt Sắc

.

"Vậy

ngươi muốn thế nào?" Dạ Nguyệt Sắc ra vẻ như bất cứ giá nào, mở mắt nhìn

Nguyệt Vô Thương.

Nguyệt

Vô Thương đem mặt mình cách ra nửa tấc, ngón tay trắng nõn thon dài qua lại

v**t v* đôi môi Dạ Nguyệt Sắc, cảm giác mới vừa rồi rất tốt, nụ cười nơi khóe

miệng sâu hơn: "Hôn trở lại!"

"Nhưng

ta là nam nhân!" Dạ Nguyệt Sắc cố hết sức sức lực hét lớn.

"Ta

liền thích nam nhân!"

Dạ

Nguyệt Sắc không thể tin nhìn Nguyệt Vô Thương, không nhịn được hét lớn "Thật ra thì ta là nữ nhân!"

"Ta

biết!"

"Cho

nên ngươi không thể hôn ta!"

"Bánh

ít đi, bánh quy lại, là nàng nói!" Một con sói xám nào đó cười rất vui vẻ,

tiếp tục trêu cợt chú sói con vừa bắt được trong tay.

Dạ

Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy một bóng đen từ từ bao trùm lên , trong lòng cả kinh,

nàng không nên mượn lý do hô hấp nhân tạo để chiếm tiện nghi người ta,

"Cha ơi, cứu mạng a!"

Ai

ngờ lúc này cửa Thu Phong trai "Bùm" một tiếng bị đá văng

ra, một nam tử trung niên dáng dấp rất tuấn mỹ vọt vào: "Sắc Sắc đừng sợ,

cha tới cứu con đây!" =)) Sát phong cảnh quá

Dạ

Thiên hôm nay cùng đồng liêu cùng đến Tô Mạc Già thưởng thức trà ngâm thơ, nào

biết đâu mới vừa bước qua cửa Thu Phong trai, liền nghe tiếng kêu cứu hoảng sợ

của Dạ Nguyệt Sắc, cưng chìu thương yêu con gái đến thành phản xạ có điều kiện,

Dạ Thiên đương nhiên nhanh chóng vọt vào.

Khi

Dạ Nguyệt Sắc nhìn thấy cha già rồi, nhất thời sức mạnh tràn đầy, đẩy Nguyệt Vô

Thương ra, nhấc chân chạy đến sau lưng Dạ Thiên, sau đó vỗ vỗ ngực, phù, nguy

hiểm quá, thiếu chút nữa danh tiết khó giữ được! Dạ Nguyệt Sắc len lén từ sau

lưng cha nàng ló đầu ra , lòng vẫn còn sợ hãi nhìn Nguyệt Vô Thương một

cái. . . . . .

"Thì

ra là Vương gia, không biết tiểu nữ có chỗ nào đắc tội Vương gia, đến mức con

bé phải khóc hướng Bổn quan cầu cứu!" Dạ Thiên nhìn Nguyệt Vô Thương, trên

gương mặt nam nhân này vẫn luôn luôn giữ một nụ cười vô hại, ngay cả ông không

hề dám lơi lỏng , nếu Sắc Sắc chọc hắn, sợ rằng không dễ giải quyết giống như

Tứ hoàng tử vậy!

Nguyệt

Vô Thương lúc này vô cùng nghiêm chỉnh nhìn về phía Dạ Thiên, nụ cười mỉm trên

mặt từ đầu đến cuối chưa từng thay đổi: "Dạ tướng gia quán ghiêm trọng

rồi, Bổn vương chẳng qua chẳng qua là phát hiện một mảnh lá cây trên đầu lệnh

ái, định lấy xuống giúp nàng, không nghĩ tới đã dọa nàng sợ hãi!"

Nguyệt

Vô Thương mở ra tay, một mảnh lá cây xanh mơn mởn hình ngôi sao năm

cánh đột nhiên trong lòng bàn tay, Dạ Thiên nhìn lá cây quen thuộc kia, đó

chẳng phải chính là lá cực phẩm Hải Đường chỉ ở trong hậu viện Dạ tướng

phủ của ông mới có sao? Dạ Thiên không nghi ngờ gì, nói theo Nguyệt Vô Thương "Tiểu nữ bướng bỉnh, nếu như có chỗ nào đắc tội với Vương gia, mong Vương

gia nể mặt của hạ quan, không nên cùng nàng so đo."

Nguyệt

Vô Thương liếc mắt nhìn Dạ Nguyệt Sắc sau lưng Dạ Thiên, chỉ cười không

nói.

Dạ

Nguyệt Sắc hồ nghi trong lòng, chẳng lẽ mới vừa rồi là hắn đang trêu chọc nàng.

. . . . .

Không

để cho nàng suy nghĩ nhiều, bên cạnh một tiếng"Hừ" hừ lạnh "Thân là đại gia khuê tú, ăn mặc nam không nam nữ không nữ, rêu rao khắp

nơi, còn thể thống gì!"

Người

nói chuyện chính là Thái Phó, Tần Viễn ở bên trong, xưa nay không ưa tác phong

của Dạ tướng gia ở trong triều, lúc này thấy Dạ Nguyệt Sắc nữ giả nam trang,

nhân cơ hội đả kích Dạ Thiên không biết dạy dỗ con gái.

Dạ

Thiên hé mắt, nhìn về phía Dạ Nguyệt Sắc ôn hòa nói: "Sắc Sắc đừng nóng

giận, cha thấy Sắc Sắc của cha ăn mặc như thế là đẹp mắt nhất trên đời!"

Ngay sau đó quay đầu lại giống như biến thành một người khác hướng về phía Tần

Viễn quát lớn: "Dáng dấp con gái nhà ta ra sao, trang phục như thế nào, há

để cho người khác xen vào, nhìn nó thế này rất có phong phạm của bổn tướng gia

năm đó!"

Nguyệt

Vô Thương nhìn hai cha con nàng, Dạ tướng gia này cưng chìu nữ nhi thật đúng là

có một không hai trên đời này. . . . . . Thú vị, thú vị, đã rất lâu cũng không

nhìn thấy chuyện thú vị như thế rồi. . . . . .

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.