Chương 60.
Chương 60.
Kinh Nho à, ngủ ngon nhé
---
"Em đoán đúng chứ?" Nửa câu còn lại không thốt ra thành lời nhưng cả hai đều hiểu, Chúc Kinh Nho rõ ràng đang hỏi Bách Thanh Lâm: Em đoán đúng trái tim anh chứ?
Hơi thở vấn vít trói buộc lẫn nhau. Chúc Kinh Nho chợt có phần căng thẳng, dứt khoát vươn tay luồn vào túi áo Bách Thanh Lâm, là Marlboro.
Chúc Kinh Nho lúc này mới chợt nhận ra cả hai đều mua hãng thuốc lá mà đối phương trước đây thường hút. Y nhấn bật lửa, khói thuốc tan vào trong không khí.
Tàn lửa như có thể đốt cháy màn đêm tĩnh lặng, điếu thuốc mảnh mang vị bạc hà được rít một hơi.
Chúc Kinh Nho ngửa đầu ra sau, vuốt mái tóc bị gió thổi tung, khóe môi nhoẻn cười như thể bất cứ lúc nào, bất cứ nơi nào cũng đang chờ đợi một nụ hôn của người ấy.
Ba mươi hoặc bốn mươi giây sau, Bách Thanh Lâm mới lên tiếng trả lời: "Đúng."
Cổ áo anh cũng bị gió luồn vào, đường cổ lộ rõ sau khi cởi cúc, yết hầu nhấp nhô. Khi anh giơ tay mạch máu sẽ hơi gồ lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào đôi mắt đào hoa trời sinh đa tình của Chúc Kinh Nho, cuối cùng dừng lại ở nốt ruồi son ở đuôi mắt.
Bách Thanh Lâm lặng im hồi lâu rồi mới nói tiếp: "Cũng không đúng."
"Anh Bách, có lúc anh còn xấu xa hơn cả em." Chúc Kinh Nho không biết sao lại cảm thấy như được người ta lấy lòng. Trong thâm tâm y đã nắm chắc phần thắng, điều y thích ở Bách Thanh Lâm chính là tính cách này.
Càng kìm nén càng cuốn hút, lần cảm xúc dao động mạnh nhất cũng chỉ là khi ở trên núi tuyết. Ngay cả lúc trên giường cũng hiếm khi anh để lộ những thay đổi cảm xúc quá lớn, lúc nào cũng giữ vẻ kiềm chế nhưng lại siết chặt tay Chúc Kinh Nho đầy cương quyết.
Thích bóp cổ và hôn, cũng thích cắn người.
Giống lúc này đây.
Bách Thanh Lâm nhắm mắt ra hiệu cho Chúc Kinh Nho dùng đầu thuốc châm thuốc cho mình. Sống mũi cao khẽ chạm nhẹ, nhịp thở trở nên hỗn loạn, mùi điếu Trầm Hương Tô Yên ngập tràn không khí.
Tay còn lại của Bách Thanh Lâm nhẹ nhàng vuốt ve cằm của Chúc Kinh Nho, đè lên yết hầu y, ép y ngửa mặt lên.
"Kinh Nho."
"Hửm?"
"..." Lý trí của Bách Thanh Lâm mách bảo anh nên nói ra, nhưng cảm tính trông thấy sự bất an trong mắt Chúc Kinh Nho, anh lại chợt thấy vui một cách lạ thường.
Chúc Kinh Nho sốt ruột, nheo mắt nhưng vẫn bình tĩnh: "Không đúng chỗ nào chứ? Cứ bắt em đoán hoài, đoán không trúng thì sao."
Bách Thanh Lâm: "Em biết mà."
"Tự tin đến vậy sao?" Chúc Kinh Nho hiểu rõ tình yêu có trăm dáng ngàn vẻ, y thích khám phá những điều mới lạ, bật cười rồi nói tiếp: "Bây giờ em chỉ biết anh không muốn hút thuốc, mà là muốn..."
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
