Chương 59.
Chương 59.
Chòm sao Bắc Đẩu và sao Bắc Cực
---
Chiếc nơ bướm do Bách Thanh Lâm thắt lại rồi cũng do chính anh cởi ra, đồng nghĩa với việc trói buộc Chúc Kinh Nho rồi lại thả y ra.
Quả trình này khiến Bách Thanh Lâm vô cùng thỏa mãn, ham muốn kiểm soát đã được thỏa mãn một các vô hình. Anh thất thần trong thoáng chốc, khi cởi cố tình làm thật chậm. Đầu ngón tay lưu luyến không muốn rút ra, như thế vẫn muốn tiếp tục.
Chúc Kinh Nho nói: "Anh nhắm mắt trước đã."
Bách Thanh Lâm nhìn Chúc Kinh Nho đăm đăm. Đôi mắt vốn như mặt giếng không gợi sóng chợt tối lại. Mãi khi Chúc Kinh Nho dùng giọng nài nỉ, anh mới hợp tác mà khép hờ mắt, trong lòng dường như có một cơn bão dữ dội đang âm thầm đổ bộ.
Anh không rõ Chúc Kinh Nho sẽ làm gì, cũng không biết ngày mai Chúc Kinh Nho sẽ đi đâu, nhưng gió đêm lướt qua vành tai, dưới chân bọn họ là thành phố ngập trong ánh đèn, mùi hương mát lạnh của hoa hồng và rượu vấn vít bên mũi.
Vậy là đủ rồi.
Thời gian sẵn lòng trôi chậm lại, Bách Thanh Lâm chưa bao giờ thiếu kiên nhẫn.
Khi Chúc Kinh Nho nói: "Có thể mở mắt rồi."
Một vòng hoa đơn giản được kết từ những đóa hồng trắng cùng dải ruy băng được y nâng trong lòng bàn tay.
Áo khoác của Chúc Kinh Nho vứt bừa trên nền đất, gió thổi tung vạt áo y, tóc hơi rối. Y vô cùng điềm nhiên, tràn đầy nhiệt huyết, thực hiện một nghi lễ chào bỏ mũ thật đẹp trước mặt Bạch Thanh Lâm, sau đó đội vòng hoa lên đầu. Y mỉm cười, hỏi câu dù đã biết đáp án: "Đẹp không?"
Bách Thanh Lâm chợt nảy ra ý nghĩ muốn Chúc Kinh Nho ngậm lấy bông hoa: "Đẹp."
"Đã tặng hết quà rồi, ông chủ Bách hài lòng chứ?" Chúc Kinh Nho lấy một vòng hoa khác từ sau lưng, nhẹ nhàng đặt lên vai Bách Thanh Lâm như vô tình.
Đầu ngón tay Bách Thanh Lâm miết nhẹ nhụy hoa, âm thầm xoa dịu sự bức bối đang trào dâng. Khi lên tiếng, giọng anh đều đều: "Rất hài lòng."
Vừa dứt lời, Chúc Kinh Nho bỗng khẽ kêu lên: "Anh Bách mau nhìn, có sao băng."
Bách Thanh Lâm quay đầu nhìn lên bầu trời theo phản xạ có điệu kiện. Màn đêm đã buông xuống, chỉ có vài vật thể phát sáng mờ ảo.
Sau đó anh nghe thấy Chúc Kinh Nho cười nói: "Lừa anh đó."
Bị trêu cũng không nổi giân, Bách Thanh Lâm quay đầu lại, trong thoáng chốc sững người tại chỗ.
"Chúng không ở trên trời." Ngón tay chỉ về phía xa kia khẽ cong lại rồi buông xuống, Chúc Kinh Nho như làm ảo thuật, biến ra hai chiếc nhẫn dược treo cùng nhau trên sợi dây chuyền bạc.
"Mà ở chỗ anh." Hai chiếc nhẫn bạc đung đưa trong gió ẩn chứa vô số lấp lánh. Chiếc nhẫn khảm độc một viên kim cương có khắc tên viết tắt của Bách Thanh Lâm phía bên trong, chiếc còn lại khảm bảy ngôi sao thì thuộc về Chúc Kinh Nho, tượng trưng cho chòm bảy ngôi sao Bắc Đẩu vĩnh viễn xoay quanh sao Bắc Cực.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
