Chương 57.
Chương 57.
Tôi tới đón bạn trai tan làm.
---
Bách Thanh Lâm im lặng không đáp, cố tình vậy, càng khiến Chúc Kinh Nho nổi hứng quậy hơn. Anh đúng kiểu trong ngoài bất nhất, ấp ủ ý đồ xấu cũng rất kín đáo, tạo nên sự đối lập rõ rệt với khuôn mặt lạnh lùng.
Mà Chúc Kinh Nho lại thích trêu chọc người nghiêm túc, ngồi dậy rồi ngắm nghía Bách Thanh Lâm từ trên xuống dưới, chăm chú dùng ánh mắt để "giở trò lưu manh".
Bỗng có người chạm vào lòng bàn chân, Chúc Kinh Nho khẽ rùng mình, vừa định dịch mắt cá chân thì lại bị Bách Thanh Lâm ghì chặt, không cho nhúc nhích. Đầu ngón tay có vết chai sần, xúc cảm hơi thô ráp, vuốt dọc từ mắt cá xuống lòng bàn chân, bàn tay vuốt ve càng lúc càng gợi tình.
Chúc Kinh Nho có cảm giác toàn bộ cơ thể đều bị người đàn ông này kiểm soát, như trở về khoảnh khắc lên đỉnh khi làm tình tối qua. Y bò từ giữa giường lên đầu giường nhưng rồi lại bị anh kéo trở lại, tiếp tục chịch. Y nuốt nước bọt, tay bám vào lưng ghế sofa, cũng không nói lời nào, tiếp tục nhìn chằm chằm Bách Thanh Lâm.
Bách Thanh Lâm nghiêng đầu qua, hỏi: "Em tính nhìn bao lâu nữa?" Tay còn lại của anh mở báo, gọng kính gác trên sống mũi cao, đường quai hàm sắc bén, vừa có cảm giác xa cách nhưng cũng không thiếu tính công kích.
Không có gì thay đổi so với lần đầu tiên Chúc Kinh Nho gặp anh, điểm khác biệt duy nhất là lúc này anh đang ở rất gần, rất gần y.
Chúc Kinh Nho hôn lên kính của Bách Thanh Lâm: "Rất lâu, rất lâu."
Sau đó, không đợi anh phản ứng, y đã nói tiếp: "Anh Bách, lát gọi Đường Trầm giúp em, kêu cậu ta tới đón em."
Bách Thanh Lâm trong vô thức vò nhăn tờ báo: "Có việc gì phải xử lý sao?"
"Không có việc gì cả, em chỉ muốn về thu dọn một chút."
Bách Thanh Lâm không nhúc nhích.
Chúc Kinh Nho nhịn cười, tiếp tục trêu chọc: "Dù sao cũng không thể mặc đồ của anh hoài được."
"Ừ." Bàn tay cầm tờ báo của Bách Thanh Lâm nóng rực, lòng bàn tay ngứa ngáy, cảm giác rất khó chịu, bèn dứt khoát đặt xuống.
Chúc Kinh Nho nhúc nhích chân, nói đầy ẩn ý: "Hơi rộng."
"Anh sẽ mua đồ mới."
Chúc Kinh Nho gọi người ta bằng chất giọng ngọt ngào quyện dính: "Anh Bách."
Bách Thanh Lâm giải thích rất nghiêm túc: "Bên đó đang sửa đường điện, đèn hỏng rồi, không cần phải quay về."
Chúc Kinh Nho bật cười thành tiếng, vừa định buộc tội để trêu anh, hỏi có phải lần trước anh tới nhà y đã cố ý làm hỏng hay không. Kết quả, Bách Thanh Lâm từ tốn tháo kính xuống, tư thế tạo áp lực hơn, vươn tay chạm vào vành tai không đeo khuyên của Chúc Kinh Nho vừa sờ vừa nhéo.
"Kinh Nho." Nhéo xong Bách Thanh Lâm gọi tên Chúc Kinh Nho, lặng lẽ tiếp tục vuốt ve làn da y, sau đó nhẹ nhàng bóp tay y. Anh ghé đầu lại gần, khẽ hít hà cổ y, hơi thở nóng hổi phả tới, đến cả tóc Chúc Kinh Nho cũng không bỏ qua. Rõ ràng muốn dính chặt người ta không rời nhưng lời hỏi ra miệng vẫn vòng vo và khắc chế như trước: "Em còn đau không?"
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
