Chương 56.

Chương 56.

Anh ơi anh, thật sự không thích khuyên ti sao?

---

Nếu bây giờ có người hỏi Chúc Kinh Nho làm tình có cảm giác thế nào?

Câu trả lời chắc chắn sẽ là: Thích chết đi được.

Tỉnh dậy trời đã về chiều, Chúc Kinh Nho nheo mắt mơ màng. Mạch não y không được bình thường cho lắm, đang nghĩ ngợi liệu mình có nên viết một cuốn hồi ký về việc làm tình hay không, cảm giác phê đến mức da đầu tê dại này rất đáng để ghi chép lại. Y nhìn lên trần nhà, vẫn chưa xác định được mình đang ở đâu, tính ngồi dậy thì phát hiện chân tay mềm nhũn, không chút sức lực.

Chúc Kinh Nho gắng gượng khép đùi lại rồi bò dậy, động tác vô cùng vụng về. Chỉ đến khi nghe thấy tiếng động bên tai y mới hoàn toàn tỉnh táo, ngẩng đầu mở mắt, va phải ánh mắt của Bách Thanh Lâm đang ngồi cuối giường.

Mảnh ngọc Quan âm buộc dây đen lắc lư trước ngực, những dấu hằn đỏ và vết móng tay trên ngực còn chưa tan. Chúc Kinh Nho chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi rộng thùng thình, lười không muốn nhúc nhích nên dứt khoát vươn tay ra.

"Anh Bách, bế."

Bách Thanh Lâm đeo dây đai đen trên cánh tay, ống tay chiếc sơ mi xám cotton được xắn lên tới khuỷu. Anh vừa hâm nóng lại đồ ăn, mới vào phòng được năm phút thì Chúc Kinh Nho tỉnh giấc, không chút chần chừ đưa tay ôm lấy y, một tay đỡ mông, bế bổng Chúc Kinh Nho rời khỏi giường như bế trẻ con.

Bách Thanh Lâm hỏi: "Còn đau không?"

Chúc Kinh Nho chưa từng được ai bế kiểu này, thấy mới lạ mà cũng rất hưởng thụ. Hai tay y khoác lên vai Bách Thanh Lâm, tựa đầu lên người anh như không có xương, tay chân đung đưa tùy ý: "Không đau, chỉ thấy hơi trướng."

"..."

Chúc Kinh Nho cố ý trêu chọc: "Chỗ đó hình như vẫn đang ngậm gì ý."

Bách Thanh Lâm hơi khựng lại trong giây lát, mặt không biến sắc, tiếp tục bế y ra phòng khách. Anh không rảnh tay để xoa bụng cho y, chỉ "ừ" một tiếng rồi nghĩ sau này phải thường xuyên chuẩn bị thuốc bôi.

Chúc Kinh Nho có chút sức là lại bắt đầu nghịch ngợm, giọng điệu đùa bỡn: "Từ chiều qua đến sáng sớm, lần cuối trong nhà tắm, tổng cộng tám lần, mua bao cao su hơi thừa thãi nhỉ."

Bách Thanh Lâm im lặng hồi lâu rồi bình tĩnh đáp: "Bắn bên trong không tốt cho sức khỏe."

Chúc Kinh Nho cúi đầu bật cười, thật sự không chịu nổi cái kiểu giải thích nghiêm túc này.

Khiêu gợi thật.

Bách Thanh Lâm bế Chúc Kinh Nho đến bàn ăn, suy nghĩ một lát thấy ghế không thoải mái bằng đùi mình, bèn trực tiếp ôm y ngồi xuống. Cánh tay anh săn chắc vững vàng, chăm chú đút cháo và đồ ăn kèm cho Chúc Kinh Nho. Lần đầu tiên đút cho người khác nên anh vô cùng cẩn thận, sợ thìa đũa chọc vào miệng y.

Chúc Kinh Nho đang nhai bỗng cảm thấy tai nhẹ bẫng, đưa tay lên sờ thì không thấy gì.

Bách Thanh Lâm chậm rãi thổi nguội cháo: "Anh tháo ra cho em rồi."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.