Chương 53.
Chương 53.
Vẫn muốn hôn nữa... làm sao đây?
---
Sau khi hai người xuống xe, bà cụ hạ cửa sổ, Chúc Kinh Nho vẫy tay chào bà, ngẩng lên để lộ phần yết hầu, nói bằng tiếng Tạng khá lưu loát: "Cảm ơn bà đã khen ngợi người đàn ông của cháu." Nói xong, y nắm tay Bách Thanh Lâm chạy đi một mạch.
Hoàng hôn dần buông, họ hối hả đuổi theo mặt trời lặn.
Bầu trời quang đãng sau cơn bão tuyết mênh mông vô tận. Lớp tuyết dưới chân kéo dài ngàn dặm. Bách Thanh Lâm và Chúc Kinh Nho đứng ở cánh đồng hoang nơi rìa thị trấn, cùng nhau ngắm nhìn ráng chiều tựa ngọn lửa đang dần đốt vòm trời.
Ánh sáng vàng kim tựa giấc mơ rực rỡ nhất ngày đông.
Ánh nắng chiếu xuống vai, Chúc Kinh Nho một lần nữa bị Bách Thanh Lâm đè ra hôn dưới gốc cây trụi lá. Do lực mạnh, lớp tuyết đọng trên cành cây đổ xuống "ầm" một tiếng, phủ kín cả hai.
"Vui không?" Chúc Kinh Nho ngẩng lên, nhịn cười nhìn Bách Thanh Lâm bị tuyết rơi trúng khiến kính lệch đi, đến chớp mắt cũng có chút ngơ ngác.
Bách Thanh Lâm thoáng ngẩn người vài giây, rồi cũng bật cười. Tuyết tan trên má anh, những nếp nhăn nhạt ở đuôi mắt mang theo vẻ quyến rũ được thời gian ban tặng.
Ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác, anh đã duy trì theo khuôn khổ, sống một cuộc sống tẻ nhạt và nhàm chán. Giờ đây, cảm giác hoàn toàn vứt bỏ trật tự thật tuyệt vời. Giây tiếp theo, khoảnh khắc tiếp theo, chỉ có ở bên Chúc Kinh Nho mới thật sự là đang sống. Nguồn sinh lực vô tận mang đến niềm vui và sự thỏa mãn trước giờ chưa từng có.
Lần này Chúc Kinh Nho không còn một mình nặn người tuyết giữa trời đông.
Có Bách Thanh Lâm cùng y.
Những quả cầu tuyết được lăn càng lúc càng lớn, chồng lên nhau, cắm thêm cành khô, Chúc Kinh Nho thậm chí còn đội mũ bảo hiểm của mình lên đầu người tuyết. Lúc nhìn sang bên cạnh, y thấy Bách Thanh Lâm vẫn đang tỉ mẩn dùng tuyết gọt dũa, nhất quyết muốn viên cầu tuyết sao cho thật gọn gàng.
Chúc Kinh Nho tò mò hỏi: "Anh Bách, hồi nhỏ anh không chơi tuyết sao?"
Bách Thanh Lâm nhíu mày nhớ lại: "Không."
Chúc Kinh Nho giúp Bách Thanh Lâm đẩy người tuyết, vừa đẩy vừa cười: "Vậy từ nay mỗi mùa đông anh đều chơi cùng em nhé?"
Bách Thanh Lâm không trả lời. Anh cởi kính rồi vươn tay hà hơi ấm, muốn làm ấm bàn tay Chúc Kinh Nho.
Nhưng Chúc Kinh Nho lại chồm người hôn lên trán anh. Y chẳng sợ lạnh, tiếp tục chơi đùa vui vẻ quên cả trời đất.
Lúc sau, tình yêu tựa sóng ngầm trong lòng Bách Thanh Lâm dồn hết về bàn tay đang vuốt ve Chúc Kinh Nho. Anh chạm lên má y, vuốt nhẹ từ trán xuống cằm rồi khẽ khàng nâng mặt y lên. Giây phút mân mê đôi môi...
Muốn hôn.
Có lẽ từ rất lâu rồi, ở công viên, bên bờ biển, trong căn phòng trên tầng ba quán bar, khi tắm mưa, bên bờ sông, tại con đường núi chật hẹp ngập tràn hoa... dưới bầu trời đêm lấp lánh sao và giữa bạt ngàn tuyết, trước sự chứng kiến của thần núi.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
