Chương 52.

Chương 52.

Anh cần em

---

Trước đây Chúc Kinh Nho cũng đã từng lang thang dọc theo đường sắt Thanh Hải – Tây Tạng dưới trời tuyết rơi. Thế nhưng khi cùng Bách Thanh Lâm rời khỏi trạm cứu hộ và đi bộ vô định theo tuyến đường sắt, lòng y lại thấy bình yên và vô cùng mới mẻ.

Tay nắm tay ấm áp, cơ thể ôm lấy nhau, dìu dắt nhau.

Đang đi nhưng chốc chốc Chúc Kinh Nho lại bị Bách Thanh Lâm đè ra hôn – hôn mặt, hôn tai, hôn cằm. Những đụng chạm qua đầu ngón tay giờ đã không còn có thể thỏa mãn anh. Anh nóng lòng khao khát muốn được gần gũi hơn, dù trước mắt vẫn đang cố kiềm chế để không vượt quá giới hạn.

Gò má vốn đã ửng hồng vì gió thổi của Chúc Kinh Nho bị Bách Thanh Lâm hôn tới nhuốm đỏ, mãi cho tới khi anh một lần nữa hôn lên dái tai của Chúc Kinh Nho.

Yết hầu Bách Thanh Lâm nhấp nhô. Anh không nói gì, tháo chiếc kính không gọng xuống. Lực tay anh rất mạnh, vuốt ve phần thịt mềm sau gáy của Chúc Kinh Nho, không cho y cơ hội từ chối.

Chúc Kinh Nho cảm nhận thấy hơi thở nóng ấm cùng đôi môi mỏng tiến lại càng lúc càng gần. Không phải lần đầu hôn nhau nhưng y vẫn có cảm giác run rẩy như bị thú dữ nhìn chằm chằm, gần như khiến khóe môi y ướt nhẹp.

Eo y khẽ run lên, miệng hơi hé để hít thở, quá đỗi nhạy cảm.

Cánh môi cọ nhẹ vào nhau rồi ép chặt đến mức khiến đôi môi đỏ mọng biến dạng. Bách Thanh Lâm ngậm lấy, nhay nhẹ, thậm chí còn khẽ mút. Sau khi liếm khe môi hở, đầu lưỡi anh vội vã luồn vào, nước bọt nóng ẩm xâm nhập khoang miệng, khiến Chúc Kinh Nho thở dốc, đầu óc nóng bức tới choáng váng. Y thật sự không rõ vì sao Bách Thanh Lâm lại hôn giỏi đến thế.

Hương thuốc lá vị bạc hà nhàn nhạt xộc mạnh qua. Ngay cả lãnh địa riêng tư như khoang miệng cũng bị kẻ ngoại lai ngang nhiên chiếm đoạt.

Da Bá Thanh Lâm vốn trắng lạnh, những đường tĩnh mạch xanh hơi gồ lên, lúc này càng rõ hơn vì sự hưng phấn. Vẫn không đủ, muốn nhiều hơn nữa, anh đã học được cách bình tĩnh chấp nhận ham muốn của bản thân.

Chúc Kinh Nho không chịu nổi nữa, muốn nuốt nước bọt và lấy hơi. Thế nhưng Bách Thanh Lâm vẫn nắm chặt gáy, bắt y há miệng rộng hơn, để chiếc lưỡi nóng bỏng và ẩm ướt thâm nhập vào sâu thêm, liếm mút chơi đùa.

Mềm mại, nóng bỏng, có thể liếm mút tùy thích. Bách Thanh Lâm nút mạnh đầu lưỡi Chúc Kinh Nho, không cho y chạy trốn. Nụ hôn của Bách Thanh Lâm càng lúc càng dữ dội. Anh sung sướng tới mức da đầu tê dại, vẫn tiếp tục tham lam liếm những điểm nhạy cảm bên trong.

Nụ hôn ướt át chuyển từ ấm áp dính dớp tới nóng bỏng mụ mị. Hội chứng khao khát da thịt khiến người đàn ông vốn đã thèm khát càng quá mức hơn. Cọ lên mũi và tai không thể lấp đầy những khao khát của anh, bàn tay nắm lấy cổ Chúc Kinh Nho không ngừng xoa bóp xuống dưới.

Chúc Kinh Nho bị hôn đến nghẹt thở, cơ thể run rẩy, nhưng Bách Thanh Lâm không cho phép y trốn tránh.

Chạm vào cơ thể y, không ngừng liếm và hôn, khoái cảm ngập tràn đã cuốn trôi Bách Thanh Lâm, dây thần kinh của anh chìm trong sung sướng vô cùng, cam tâm tình nguyện để mắc nghiện.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.