Chương 51.

Chương 51.

Hoa phượng tượng trưng cho chia xa và nhung nhớ, cũng tượng trưng cho tình yêu mãnh liệt và dũng cảm

---

Bốn tiếng bay thẳng, vượt qua màn đêm thành phố, băng qua nửa đất nước, lần đầu tiên trong đời Bách Thanh Lâm liều lĩnh và sốt sắng đến vậy để đi gặp một người.

Thoát khỏi mọi kế hoạch và phạm vi có thể kiểm soát, lý trí liên tục nhắc nhở rằng không cần vội vã, rất nhanh sẽ gặp được thôi. Thế nhưng hội chứng khao khát da thịt lại lên cơn dữ dội, cảm giác khô ráp đầu ngón tay, cảm giác bức bối ứ nghẹn nơi lồng ngực. Bách Thanh Lâm mở điện thoại hết lần này tới lần khác, tin nhắn trải qua quá trình xóa và sửa, cứ xóa đi rồi lại viết lại, sau cũng cũng được gửi đi.

.

Khi xuống khỏi máy bay, trời còn chưa tảng sáng, sắc xám tối tăm phủ kín vòm trời. Bách Thanh Lâm cũng không rảnh rỗi để ngắm quang cảnh tuyết và cao nguyên.

Anh cúi đầu mở điện thoại, chủ động gọi cho Chúc Kinh Nho. Cả đêm không chợp mắt khiến mắt anh đỏ ngầu đầy tơ máu.

Loa phát thanh của sân bay cảnh báo: "Bão tuyết tại thành phố đã gây ra lở tuyết ở nhiều tuyến đường ngắm cảnh dẫn tới các đài quan sát XXX, XXX, XXX, kính mong khách du lịch đi đường vòng..."

Bách Thanh Lâm cau mày nhìn khung cảnh xa lạ xung quanh. Anh tiếp tục gọi cho Chúc Kinh Nho nhưng vẫn không có ai bắt máy, thế là lại gọi lại, liên tục hơn ba mươi cuộc. Sau khi ra khỏi sân bay, Bách Thanh Lâm gọi xe rồi liên lạc với cảnh sát địa phương để hỏi thăm về danh sách người mất tích. Suốt quá trình Bách Thanh Lâm vẫn rất bình tĩnh, ngoài mặt không có chút dấu hiệu hoảng sợ nào, chỉ có đầu ngón tay hơi co giật đã bán đứng cảm xúc của anh. Hơi thở đều đặn có chút rối loạn, huyệt thái dương không thể kiểm soát mà gồ lên vì căng thẳng.

Mất liên lạc ở khu vực tuyết lở, nguyên nhân tồi tệ nhất không nói cũng rõ.

.

Từng phút từng giây cứ thế trôi, trời đã sáng. Tám giờ sáng theo giờ địa phương, Bách Thanh Lâm vẫn chưa liên lạc được với Chúc Kinh Nho. Anh chưa bao giờ đặt chân tới nơi băng tuyết ngập tràn mênh mông như thế này, đến rồi mới biết xung quanh hoang vắng và lạnh lẽo tới nhường nào.

Theo đội tìm kiếm cứu nạn của địa phương tới khu đài quan sát – nơi xảy ra lở tuyết, trong suốt thời gian đó anh vẫn không bỏ cuộc, liên tục gọi và nhắn tin.

Khí lạnh ùa tới theo những cơn gió nơi núi tuyết, Bách Thanh Lâm nhắm mắt lại, không ngừng ổn định nhịp thở để giữ bình tĩnh. Anh đứng dậy để gọi điện thoại, chiếc kính gác trên sống mũi nghiêng lệch một cách nhếch nhác, bộ đồ chống rét chẳng có tác dụng gì.

Cách đó không xa là tuyến đường sắt Thanh Hải – Tây Tạng. Cái lạnh lẽo hoang vu chốn băng đóng ngàn năm mang theo nét xơ xác, tiêu điều. Dãy Himalaya sừng sững uốn lượn quanh co, linh thiêng nhưng cũng thật tàn nhẫn, hờ hững dõi theo những vui buồn, hợp ly của loài người.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.