Chương 38.

Chương38.

Tấm ảnh bị xé làm đôi

---

Lời xin hôn của Chúc Kinh Nho không nhận được câu trả lời, vì cả hai đều bị sóng biển xô vào bãi cạn, miệng đầy cát, tóc rồi bù.

Chúc Kinh Nho không nhịn được bật cười khúc khích. Sau khi đứng vững trong nước biển, y nhìn thẳng vào mắt Bách Thanh Lâm không chút nao núng, thấy người đàn ông với đôi mắt sâu thẳm đang cố nén nhịp thở dồn. Làn da trắng lạnh của anh ướt đẫm nước. Nước biển mặc sức chảy xuống dọc theo đường gân cổ. Mảnh ngọc Quan Âm được cột bằng sợi dây dây đen theo dòng nước ló ra khỏi cổ áo sơ-mi.

Sự tò mò thoáng trỗi dậy, y vươn tay muốn chạm vào mảnh ngọc kia.

Giây tiếp theo, cổ tay có hình xăm hoa phượng bị túm chặt, giọng nói ngập mùi cảnh cáo: "Đừng chạm vào."

"Được, không chạm." Chúc Kinh Nho nhanh nhẹn giơ hai tay lên mong được khoan dung, nhưng mắt vẫn tiếp tục mặc sức nhìn thẳng vào Bách Thanh Lâm.

Đường nét độc đáo cùng đôi mắt đen thẫm, khi nhìn người khác đuôi mắt anh hơi cong lên, mang tính xâm lược mạnh mẽ, cảm giác áp lực theo bản năng giống đực ập đến.

Đúng là càng nguy hiểm càng quyến rũ, tựa như một hồ nước tĩnh lặng và hoang vu, bên dưới thật ra ẩn chứa dòng thủy triều lên xuống theo bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông.

Tim Chúc Kinh Nho chợt hẫng một nhịp. Bốn mắt giao nhau, y khẽ gọi: "Bách Thanh Lâm."

Người đàn ông không thèm để ý đến y, quay lưng định đi lên bờ. Chiếc áo sơ mi ướt sũng ôm sát đường cong sống lưng, thân hình đúng chuẩn mặc vào thì gầy mà cởi ra thì có múi, săn chắc, thấy rõ từng thớ cơ.

Tầm nhìn của Chúc Kinh Nho bị cản trở, y dứt khoát vuốt tóc mái ra sau, gọi thêm một lần nữa: "Bách Thanh Lâm."

Sóng bên bờ biển vỗ vào chân người đàn ông khiến anh dừng bước. Trong làn gió biển mặn ẩm, anh quay đầu lại, tóc tung bay trong ánh mặt trời vàng kim, nhuốm màu ánh sáng. Giọng anh nhẹ tới khó nghe: "Gọi tôi làm gì?"

Chúc Kinh Nho lập tức cúi người, dùng tay vốc nước biển tạt về phía người kia. Bách Thanh Lâm bị tạt ướt, tỏ vẻ bất lực.

Chúc Kinh Nho trêu đùa thành công, cười đến nỗi mắt híp cong vút, vô cùng vui sướng.

Vùng biển nơi họ đang đứng thuộc eo biển Quỳnh Châu, là vùng biển Đông của Trung Quốc, cũng là Thái Bình Dương của thế giới.[1]

Chúc Kinh Nho từng đi từ bờ nam Thái Bình Dương đến tận nơi cực Bắc, trên đường từng đuổi theo cá voi xanh, từng ngắm nhìn san hô, vì tò mò không biết biển cả rộng lớn đến nhường nào. Thế nhưng giờ đây, y chợt nhận ra, dường như tất cả những cuộc phiêu lưu kinh thiên động địa trước đây đều là vì khoảnh khắc này.

Bách Thanh Lâm quay người nhìn y, không nói năng gì, nhưng lại chăm chú lắng nghe từng lời y nói.

Dọc theo bờ biển, những con hải âu vỗ cánh "phành phạch", lướt qua bóng của hai người.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.