Chương 37.
Chương37.
Anh Bách, chúng ta bỏ trốn đi.
---
Đến khi pháo hoa tàn, Chúc Kinh Nho mới buông tay Bách Thanh Lâm.
Hai người ngầm hiểu ý, giả bộ như không có chuyện gì xảy ra. Những rung động và sự mập mờ đều hóa thành làn gió đêm thổi qua núi, lướt qua bên tai rồi lại thổi bay vạt áo.
Chúc Kinh Nho đột nhiên nói: "Anh Bách, chúng ta bỏ trốn đi."
Tia lửa từ chiếc bật lửa làm bỏng đầu ngón tay Bách Thanh Lâm. Anh hơi ngẩn người, mất một lúc mới hiểu ra ý nghĩa của câu nói đó.
"Em nói thật đấy." Bóng lưng của Chúc Kinh Nho như đang ôm lấy cơn gió: "Ngay bây giờ."
Không nhận được câu trả lời cũng không thất vọng, Chúc Kinh Nho chắc chắn rằng Bách Thanh Lâm sẽ đồng ý đi cùng y.
Cuộc "hẹn hò" này vốn dĩ đã được ngầm cho phép.
"Tàu sẽ khởi hành sau nửa tiếng nữa, em đã mua vé trước cho anh rồi." Trong mắt Chúc Kinh Nho toàn là Bách Thanh Lâm. Sự mới lạ đầy phấn khích trước giờ chưa từng có. Từ năm mười mấy tuổi đến giờ, phần lớn thời gian y đều phiêu lưu một mình, nhưng lần này thì khác.
Năm ba mươi hai tuổi, Chúc Kinh Nho dẫn theo người mình thích cùng lên đường.
.
Đến ga tàu, gửi xe xong xuôi, Chúc Kinh Nho và Bách Thanh Lâm không mang theo bất kỳ hành lý nào, một trước một sau đi xuyên qua ga tàu vắng vẻ giữa đêm.
Khi soát vé vào ga, hai người xếp vào hai hàng, đứng song song với nhau. Chúc Kinh Nho nghiêm túc nhìn về phía trước, nhưng tay lại nhẹ nhàng kéo tay áo của Bách Thanh Lâm.
Đoàn người nhích dần. Chúc Kinh Nho dứt khoát nắm lấy ống tay áo của người kia, động tác thản nhiên mà tinh nghịch, tựa như một đứa trẻ muốn thu hút sự chú ý của người lớn bằng trò đùa dai, bướng bỉnh nhưng lại khiến người ta không sao giận nổi.
Đến cửa soát vé cuối cùng, nhân viên ga tàu nhắc nhở: "Anh đẹp trai có thể buông tay rồi, dù thân thiết đến đâu cũng phải lên tàu trước đã."
Bách Thanh Lâm nghiêng đầu liếc thoáng qua Chúc Kinh Nho, biểu cảm hờ hững nhưng khóe miệng lại hơi nhếch lên.
Chúc Kinh Nho cảm thấy tai mình nóng bừng, ngoan ngoãn buông tay ra.
.
Chuyến tàu phải mất năm tiếng để đến được ga cuối. Do thời gian gấp gáp nên chỉ mua được vé ngồi. Bách Thanh Lâm ngồi ở vị trí gần cửa sổ, đăm đăm nhìn màn trời đêm đen thẳm. Còn Chúc Kinh Nho vừa lên tàu đã như kiệt sức, buồn ngủ đến mức đầu lắc lư như sắp rụng một lúc lâu, cuối cùng dứt khoát tựa vào vai Bách Thanh Lâm ngủ.
Mái tóc mềm mại cọ vào cổ, mùi dầu gội hòa lẫn với hương hoa mai, rất thơm.
Bách Thanh Lâm giữ nguyên tư thế không động đậy, gọng kính gác trên sống mũi có hơi lệch. Anh dường như đã tìm được lý do hoàn hảo để thuận theo tiếng lòng, không tiếp tục kiềm chế bản thân nữa. Sợi dây căng cứng trong đầu dần dần đứt đoạn.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
