Chương 39.

Chương39.

Tin nhắn và hình ảnh đột ngột dừng lại

---

Chúc Kinh Nho cúi đầu ngơ ngác nhìn tấm ảnh bị xé nát kia, đến khi tỉnh táo lại mới phát hiện gió thổi rất mạnh. Y tháo khăn quàng cổ, ngón tay lạnh đến mức run rẩy.

Thợ làm bánh ở phía sau nhắc nhở: "Anh Chu, chủ quán đã về từ sớm rồi."

"Cảm ơn em." Chúc Kinh Nho vẫn giữ nụ cười trên môi. Lúc đi ra khỏi phòng bếp, khuỷu tay y vô tình đụng đổ chiếc cốc thủy tinh.

Trong tích tắc, chiếc cốc vỡ tan thành nhiều mảnh, tạo tiếng giòn tan khi rơi xuống đất.

Thợ làm bánh sửng sốt: "Để em lấy chổi quét..."

Chúc Kinh Nho cúi người nhặt từng mảnh bằng tay rồi vứt vào trong thùng rác, sau đó điềm tĩnh giải thích: "Đây là điềm lành, năm mới "toái toái bình an"."

(Toái toái bình an:碎碎平安, câu này thường được người Trung Quốc dùng khi chẳng may làm rơi vỡ đồ đạc. Cụm "碎碎" đồng âm với "岁岁",岁岁平安có nghĩa luôn luôn bình an)

"Ôi, tay anh không sao chứ?" Thợ làm bánh nhìn thấy bụng ngón tay của Chúc Kinh Nho bị cứa phải, dường như còn chảy máu. Thế nhưng cô nói trễ quá, người đã đi mất rồi. Bóng lưng cô độc, trông lạ thường.

.

Tết Dương lịch, việc kinh doanh của quán bar khá tốt. Phòng VIP trên tầng ba vẫn đóng cửa như thường lệ. Chúc Kinh Nho đang pha trà. Ấm tử sa không biết đã đầy nước từ lúc nào, đến khi bị bỏng y mới hoàn hồn, trông thấy lá trà bừa bãi trên bàn thì khẽ lẩm bẩm kêu lãng phí.

Chúc Kinh Nho lần đầu tiên nếm trải nỗi đau ở mặt tình cảm. Sau khi suy nghĩ một hồi, y dứt khoát cầm bút lên, vẽ mảnh ngọc Quan Âm treo trên đầu ngón tay. Chỉ vài cái nhìn thoáng qua, Chúc Kinh Nho đã nhớ kỹ. Vẽ xong, y đắp tờ giấy lên mặt, như thể bàn tay Bách Thanh Lâm đang áp lên má mình.

Nói không chán nản là giả dối.

Có thể không bận tâm đến việc bị từ chối hết lần này đến lần khác, đó gọi là săn đuổi sắc đẹp. Đỉnh chuỗi thức ăn luôn cầm chắc cái thắng trước sinh vật ở tầng dưới, Chúc Kinh Nho tự nhận mình không hề nắm chắc.

Dễ dàng bị cảm xúc chi phối, dễ dàng nảy sinh cảm giác thấp thỏm, Chúc Kinh Nho hoàn toàn đầu hàng. Nốt ruồi son ở đuôi mắt hiện rõ nét. Y nhắm mắt, hồi tưởng lại từng chút một trong lòng.

Quá phóng túng sao?

Khiến người ta không chịu nổi nữa?

Chúc Kinh Nho biết rõ điểm giới hạn của Bách Thanh Lâm là gì, nên đến giờ y vẫn chưa dám vượt nửa bước qua ranh giới ấy. Dù có tán tỉnh thế nào cũng chỉ dừng ở mức độ vừa phải.

Chúc Kinh Nho chợt nghĩ tới điều gì đó, suy nghĩ một lát rồi đứng dậy, vứt bức vẽ sang một bên, chuẩn bị gọi điện cho Nhạc Xuyên.

.

Hồ chứa nước Văn Nam cho phép câu cá đêm, lần này Nhạc Xuyên đi theo Bách Thanh Lâm để hóng hớt, kết quả không ngờ câu cá lại rất cô đơn, ngồi xem cũng thật nhạt nhẽo.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.