Chương 45: Đại hội võ lâm (Thượng)

“ Đại hội võ lâm năm nay

xem ra có nhiều náo nhiệt hơn hẳn mọi năm a ” Lục Thanh Tuyền nhìn đến mấy nhân

sĩ võ lâm ngồi bên dưới, mà không khỏi cười lạnh.

Hôm nay họ vừa đến nơi

thì đã được quan viên địa phương tiếp đón, do Hiên Viên Vũ cùng Uyển Vân thân

phận đều đặc thù nên họ không thể nào ở lại phòng trọ mà phải dọn đến phủ nha.

Tuy nhiên vì để nắm rõ tình hình, nên cả bốn người quyết định ra ngoài dùng

bữa.

Đại hội võ lâm không chỉ

là nơi tụ hội của nhân sĩ giang hồ, mà còn là nơi giao đấu một mặt khác của Tứ

quốc. Tứ quốc ba năm một lần, cũng lợi dụng cơ hội này để tranh tài, đồng thời

còn là dò la thực lực của nhau, cho nên đại hội võ lâm ngoài các gọi là nơi

giao tranh của người giang hồ, còn có thể xem là chiến trường thứ hai của Tứ quốc.

“ Ân, Tam quốc còn lại

cũng đều đã có động tĩnh. Bất quá Thác Ngân lần này dường như an phận không ít

” Giang Thiên Hành ngước mắt nhìn đến Hiên Viên Vũ nhẹ giọng nói, dường như đây

là muốn thông báo cho y biết.

“ Ta đã rõ, mấy ngày

trước hoàng huynh cũng đã báo tin, Thiên Kỳ cũng đang trên đường đến đây ” Hiên

Viên Vũ gật đầu, tỏ vẻ cảm tạ.

“ Vũ, Lạc Thiên Kỳ bên

cạnh còn có ai đi theo sau không ??? ” lúc này, Uyển Vân như nhớ ra gì đó thì

mỉm cười nhìn Hiên Viên Vũ hỏi.

“ Ân, có một nữ tử, bất quá

lại che mặt, nên tạm thời vẫn không rõ là ai ” Hiên Viên Vũ dù không hiểu tại

sao Uyển Vân lại hỏi thế, nhưng vẫn trả lời.

“ Nga ” Uyển Vân nghe

vậy, không khỏi nở một nụ cười đầy toan tính.

Mọi người nhìn thấy thế,

không khỏi rùng mình, vì ai cũng biết rõ cá tính của Uyển Vân, mỗi khi nàng

cười như thế, báo hiệu rằng sắp có kẻ phiền phức tới nơi rồi đây.

…………………..

Thấm thoát, đại hội chỉ

còn ba ngày nữa là diễn ra. Mấy hôm nay ngoại trừ một số ban phái nhỏ, có chút

mâu thuẫn ra, ngoài ra cũng không hề có chuyện gì lớn, đáng để mọi người chú ý,

nên tạm thời các thế lực lớn đều án binh bất động.

Hôm nay vẫn như mọi ngày,

đám người của Uyển Vân đang dùng bữa tại tửu lâu, đồng thời quan sát tình hình

đại hội võ lâm thì một nam một nữ từ ngoài cửa tửu lâu bước vào.

Nam tử một thanh lam y

phiêu dật, dáng người lại cao to lại toát ra khí chất cao nhã, nhìn thế nào

cũng là con nhà thư hương hơn là một vị võ tướng. Nữ tử một thân hoàng y thanh

thoát trong làn gió nhẹ, dưới sa mạn ẩn ẩn ý cười, bám theo nam tử.

Không cần nhiều lời

Uyển Vân cùng Hiên Viên Vũ liền nhận ra người mới tới là ai. Nam tử không ai

khác chính là đại tướng quân uy chấn một phương Lạc Thiên Kỳ và nữ tử kia chính

là Thác Ngân nhị công chúa Thượng Quan Ngọc.

Chắc hẳn đối người khác

mà nói sẽ không hiểu tại sao công chúa nước láng giềng lại đi chung với đại

tướng quân của chúng ta nhưng Uyển Vân thì hiểu rất rõ. Trong lần đi sứ lần

trước, khi Thác Ngân thua trận trước Nguyên Niên quốc, nhị công chúa Thượng

Quan Ngọc không tùy đoàn sứ giả về nước mà là bám lấy Lạc Thiên Kỳ.

Người sáng mắt đều nhận

thấy được vị nhị công chúa này là động tâm với vị tướng quân tài ba của Nguyên

Niên quốc kia. Chẳng qua là vẫn mạnh miệng, nói rằng do không phục khi thua

trận, muốn đi theo để tìm cơ hội quyết đấu mà thôi.

Nếu cuộc hôn nhân này mà

thành thì chính là một chuyện cực kỳ tốt nha. Giao hảo của hai nước sẽ càng

thêm bên chắc. Nên đối với việc này Hiên Viên Trạch lại vô cùng ủng hộ, thậm

chí còn âm thầm thúc đầy quan hệ cả hai, nếu không hai người họ đã không có

ngày hôm nay.

“ Vương gia, vương phi,

hai người đã ở ???” Lạc Thiên Kỳ cũng đã nhìn thấy đoàn người của Uyển Vân,

tiến tới chào hỏi.

“ Thiên Kỳ ngươi cũng đã

tới, người một nhà cả, không cần quá câu nệ, ngồi đây.” Hiên Viên Vũ luôn quý

trọng người huynh đệ này của mình, thấy y cuối cùng cũng tìm được tri kỷ, thì

trong lòng cũng thay y vui mừng.

“ Ai da, ta thấy ai đây

ta ??? Không phải là nhị công chúa của Thác Ngân sao???” đúng lúc này, Uyển Vân

lên tiếng nửa đùa nửa , nở nụ cười hỏi nhưng nụ cười của nàng khiến cho toàn bộ

người trên bàn cảm giác có người sắp gặp họa.

“ Thiên Vân quận chúa, à

không, vương phi, đã lâu không gặp.” Thượng Quan Ngọc gặp ai kia lên tiếng trêu

ghẹo nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh chào hỏi lại.

“ Chậc, đi theo tên đầu

gỗ này riết rồi ăn nói cũng khách sáo quá đi.” Uyển Vân vẫn không buông tha cho

‘đồng chí’ của mình tiếp tục trêu đùa nàng.

Lạc Thiên Kỳ nghe Uyển

Vân nói thế nét mặt có phần không tự nhiên, Hiên Viên Vũ thì vẻ mặt nghẹn ý

cười, hắn biết huynh đệ này của hắn làm người có chút cứng ngắc, nhưng Vân nhi

cũng không cần thẳng thắn vậy chứ ???.

“ Uyển Vân, lâu ngày

không gặp, có cần chọc nhau vậy không ???” Thượng Quan Ngọc bắt đầu đáp trả lại

Uyển Vân.

“ Có phu quân rồi con

người cũng trở nên khác hơn nha.” Thượng Quan Ngọc nhìn Hiên Viên Vũ sau đó lại

nhìn đến Uyển Vân điềm đạm đáp trả.

“ Nha, điều đó đương

nhiên a. Ngươi không nghe nói ??? Nữ tử sau khi thành thân, đều là như bước

sang một cuộc đời mới sao ??? Đương nhiên là sẽ có thay đổi rồi. Yên tâm, khi

ngươi thành thân thì cũng vậy thôi, không cần phải vội, nhanh thôi ” Uyển Vân

mỉm cười, nhìn Thượng Quan Ngọc nháy mắt, lại vô tình nhìn sang Lạc Thiên Kỳ,

giọng điều hàm ý vô cùng rõ ràng.

“ Nói bậy ” Thượng Quan

Ngọc nghe xong, không khỏi ngượng ngùng, cúi đầu.

Hiện giờ mặt nàng đã đỏ

cả lên rồi. Nhưng đồng thời trong lòng nàng cũng cảm khái. ‘ Nàng xem ra không

là đối thủ của Uyển Vân rồi a. Lần này đấu khẩu cũng là nàng thua hết, lần này

cứ tưởng sẽ lấy lại được uy phong, nào ngờ lại… Hazz, xem ra Uyển Vân quả là

‘khắc tinh’ của nàng rồi đây ’.

Mọi người xung quanh nhìn

biểu hiện của Thượng Quan Ngọc như thế, lại nhìn đến Lạc Thiên Kỳ vẻ mặt cũng

tỏ vẻ xấu hổ, không khỏi càng thêm cười to, nhất thời không khí chỗ của họ trở

nên náo nhiệt dị thường.

“ Hai vị này chắc là

Giang Thiên Hành, cùng Lục Thanh Tuyền rồi ” lúc này Lạc Thiên kỳ bắt đầu

chuyển đề tài, nhìn đến một cặp kim đồng, ngọc nữ khác trong bàn.

“ Ân ” Giang Thiên Hành

cùng Lục Thanh Tuyền mỉm cười gật đầu, xem như đáp lễ.

Đối với hành động này,

Lạc Thiên Kỳ cũng không mấy để ý. Dù sao y cũng rất rõ, với địa vị của hai

người này trong giang hồ, vốn không cần đáp lại y. Gật đầu nhẹ, thì xem như đã

là nể tình lắm rồi.

Bất quá khi nghĩ đến

Giang Thiên Hành lại là sư huynh của Uyển Vân, thì điều này lại khiến Lạc Thiên

Kỳ có phần tò mò. Không biết rốt cuộc là sư phụ thế nào mà có thể dạy dỗ ra đệ

tử như thế.

Nhưng lại nhớ đến lời của

Hiên Viên Trạch, cùng vẻ mặt tin tưởng của Hiên Viên Vũ, thì Lạc Thiên Kỳ lại

quyết định từ bỏ việc thăm dò, vì y tin tưởng, Hiên Viên Vũ cùng Hiên Viên

Trạch tuyệt sẽ không nhìn sai.

Nên y quyết định không hề

quan tâm đến chuyện này nữa. Mà lại đem tâm ý, đặt lên người tiểu nữ nhân bên

cạnh. Hiện giờ là gì có chuyện gì so với chuyện này quan trọng hơn a. Cả hai

huynh đệ nhà Hiên Viên đều đã tìm được cho mình hồng nhan tri kỷ. Thì y cũng

nhất định phải nhanh tay, không thể nào chịu thua họ mới được.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.