Chương 44: Tập kích lúc đêm khuya

Đêm, yên tĩnh không tiếng

động.

Uyển Vân giờ đây nằm

trong lòng Hiên Viên Vũ, nơi mà nàng gần đây hầu như đã quá quen thuộc, gần như

không có nó, hay thiếu đi hơi thở ấm áp từ chủ nhân của nó, thì nàng sẽ không

được ngủ ngon giấc. Nhưng giây phút này, thì nàng lại hoàn toàn không hề chợp

mắt được, chỉ vì sau khi trò chuyện cùng Lục Thanh Tuyền, rốt cuộc nàng cũng đã

có thể trút được gánh nạng về chuyện của ca ca suốt hai năm nay. Thử hỏi vui

mừng như thế, nàng làm sao có thể ngủ cho được a ???.

Thì ra nửa năm trước, Lục

Thanh Tuyền bị kẻ thù truy giết, tình cờ chạy đến mộ của đại tẩu, sau đó được

đại ca ra tay cứu giúp, kết quả hai người lúc đầu từ một đôi oan gia, chung

sống lâu dần nảy sinh tình cảm.

Lúc đầu đại ca còn vị đại

tẩu mà e ngại, bất quá Lục Thanh Tuyền cũng không phải hạng nữ nhân dễ từ bỏ,

nàng ta đã dùng ba tháng thời gian, rốt cuộc cũng thuyết phục được đại ca bước

ra khỏi quá khứ, làm lại từ đầu.

Lục Thanh Tuyền nói rất

đúng, đại ca cứ ẩn mình trong nổi khổ thương nhớ thê tử như thế, cũng là một

nguyên nhân khiến cho đại tẩu không thể an tâm rời đi. Chi bằng hãy để đại ca

thoát ra khỏi nó, tự mình tìm lại hạnh phúc, đại tẩu trên trời linh thiêng,

chắc hẳn cũng sẽ hy vọng như thế a ??!!.

“ Sao thế ??? ” đang lúc

Uyển Vân còn chìm trong suy nghĩ của mình, thì bên cạnh, một giọng nam trầm ấm

vang lên đánh vỡ yên tĩnh.

“ Không có gì, tại muội

đột nhiên nghĩ đến chuyện của đại ca thôi, hiện giờ xem ra đại ca đã có thể

hạnh phúc được rồi, nếu mấy lão bất tử trên Thánh Linh sơn Thánh Địa mà biết,

chắc hẳn sẽ rất vui ” Uyển Vân mỉm cười đáp lời.

“ Mấy lão bất tử ??? ”

Hiên Viên Vũ nhíu mày nghi vấn.

“ Thế gian đều cho rằng

Huyền cung lợi hại nhất là Cung chủ cùng các vị hộ pháp và đường chủ, chì cần

tiêu diệt bọn ta, thì sẽ có thể tiêu diệt Huyền cung. Nhưng họ lại không biết,

thực lực thực sự của Huyền cung chính là nằm trên Thánh Linh sơn Thánh Địa kia,

nơi đó chính là nơi bế quan của tam vị Cung chủ đời trước của Huyền cung. Người

đời đều cho rằng họ đã chết, nhưng thật chất không phải thế a. Hơn nữa ngoài

trừ ba người họ ra, trên đó còn là nơi ẩn cư của rất nhiều thế ngoại cao nhân

khác, cộng lại cũng gần ngàn người, và tất cả họ đều được xem như đã chết,

nhưng mà người đời lại không biết, họ không những không chết, mà còn hợp sức

sáng lập Huyền cung, để làm nơi cho hậu nhân của họ dung thân ” Uyển Vân nhìn

Hiên Viên Vũ từ tốn giải thích.

Nhưng những lời của nàng,

lại như oanh tạc trong đầu Hiên Viên Vũ, y thật sự không thể nào ngờ rằng, thì

ra sau lưng Huyền cung lại còn có một bí mật kinh thiên động địa đến vậy a.

“ Cho nên, huynh tuyệt

đối không được ức h**p muội nha, nếu không huynh chết chắc ” đang lúc Hiên Viên

Vũ còn đang thất thần, thì Uyển Vân lại lên tiếng trêu ghẹo.

“ Tuyệt không thể nào có

chuyện đó ” Hiên Viên Vũ đây là khẳng định, cũng là tự hứa với bản thân. Bất

luận vì công, vì tư, y cũng tuyệt sẽ không bao giờ khiến cho Vân nhi của y đau

lòng.

“ Vũ ” Uyển Vân nghe xong

lời này, ánh mắt tràn ngập thâm tình liền chăm chú nhìn kỹ Hiên Viên Vũ, như

thể sợ bỏ sót bất kỳ chi tiết nào trên mặt y vậy.

“ Vân nhi ” Hiên Viên Vũ

ôm lấy thân mình nhỏ nhắn củ Uyển Vân, sau đó nhẹ nhàng đặt lên môi nàng một nũ

hôn.

Hai người cứ như thế trầm

luân và thề giới riêng, truyền thụ hơi ấm cho nhau, nhưng đang lúc bầu không

khí lãng mạn như thế, thì lại bị mấy tên không biết sống chết ngăn cản.

Hiên Viên Vũ cùng Uyển

Vân nhìn nhau, nhưng vẫn giả vờ tiếp tục xem như không hề hay biết. Trong chốc

lát bên ngoài cửa, năm hắc y nhân xông vào, không nói hai lời, liền cầm kiếm

nhắm ngay Hiên Viên Vũ và Uyển Vân đâm tới.

Hiên Viên Vũ cùng Uyển

Vân liền trở mình, né tránh kiếm, sau đó bắt đầu phản công, chẳng mấy chốc

trong phòng đã tràn ngập tiếng va chạm đánh nhau. Trong lúc đang giao đấu, Hiên

Viên Vũ thậm chí còn ra thấy bên phòng thuộc hạ của y cùng Giang Thiên Hành

cũng có tiếng va chạm của binh khí, nhưng những phòng khác thì im lặng vô cùng,

xem ra chỉ có họ bị tập kích a.

Dù hắc y nhân võ công cao

cường, nhưng so với Hiên Viên Vũ cùng Uyển Vân thì lại thua xa, chẳng mấy choc

đã rơi vào thế hạ phong, nhưng mấy hắc y lại trong chốc lát dùng độc dược giấu

trong xương ngón tay bẻ gãy, dược lực nhanh chóng chạy toàn thân, độc phát thân

vong.

Hiên Viên Vũ cùng Uyển

Vân thấy thế, nhanh chóng ra ngoài xem tình hình. Phòng của thuộc hạ Hiên Viên

Vũ cũng tương tự tình trạng như thế, nhưng may mắn không ai bị thương, còn

Giang Thiên Hành cùng Lục Thanh Tuyền thì hiện giờ vẫn còn cùng hắc y nhân giao

đấu.

Hiên Viên Vũ cùng Uyển

Vân nhìn tình hình thì cũng đã đoán ra được, những người này chính là vì Lục

Thanh Tuyền mà đến, họ chỉ là bị liên lụy mà thôi.

Và mấy hắc y này không ai

khác, chính là mấy người ngồi trong góc, nhìn lén bọn họ lúc ban ngày, bất quá

lúc đó họ vẫn không hề biết rằng, thì ra bọn người này lại nhằm vào Lục Thanh

Tuyền mà đến.

Nhìn Giang Thiên Hành

cùng Lục Thanh Tuyền cùng kề vai sát chiến, phối hợp ăn ý đánh bại từng hắc y

một, Uyển Vân không khỏi mỉm cười, ‘ hai người này quả là rất xứng đôi a ’.

Võ công của Giang Thiên

Hành cùng độc công của Lục Thanh Tuyền đều thuộc hàng cao thủ trên giang hồ,

nên chẳng mấy chốc, những hắc y kia dều bị đánh bại, và cũng giống như những

hắc y đã chết trước, những hắc y này cũng bẻ gạy ngón tay, để dùng độc tự tử.

Lục Thanh Tuyền nhìn đến

mấy hắc y hành động như thế, sắc mặt không khỏi âm trầm xuống, bất quá nếu nàng

đã không muốn nói, thì họ cũng sẽ không ép buộc.

Một đêm dù không yên

tĩnh, nhưng nói chung là vẫn có thể miễn cưỡng trôi qua. Sáng sớm bầu không khí

trong lành, ánh nắng chói chang, đoàn người lại tiếp tục theo hướng đại hội võ

lâm mà đến.

Bất quá trên đường, Lục

Thanh Tuyền vẫn không nói lời nào, mọi người đều nhìn ra nàng có tâm sự, nhưng

không ai lên tiếng hỏi, vì họ biết nàng đang cần thời gian. Giang Thiên Hành nắm

lấy đôi tay nhỏ bé của Lục Thanh Tuyền, không tiếng động an ủi, đây là chuyện

duy nhất mà y có thể làm cho nàng hiện giờ.

…………….

Đại hội võ lâm, ba năm

một lần, tổ chức vô cùng hoành tráng, kể cả triều đình và quan viên địa phương

đều rất quan tâm đếm vấn đề này.

Năm nay nơi diễn ra đại

hội lại là Tung Châu, nơi có nhiều danh thắng của thiên hạ, và nơi lần này sẽ

diễn ra đấu võ không phải nơi nào xa lạ, chính là Thiên Đình Hồ, cảnh đẹp đệ

nhất của Tung Châu.

Dù chưa đến ngày diễn ra

đại hội, nhưng cao thủ võ lâm đã tụ tập đầy đủ tại nơi đây, không chỉ người

trong chính đạo võ lâm, mà ngay cả người của ma giáo cũng có mặt.

Tuy nhiên vì để giữ gìn

trật tự, hay là vì nguyên nhân không rõ khác, mà năm nay người hai phái gặp

nhau, lại vô cùng bình tĩnh, im lặng đến dị thường, hoàn toàn không giống

thường lệ, gặp là đánh, chuyện này dù làm nhiều người xem bất ngờ, bất quá lại

không ai dám lên tiếng hỏi về vấn đề này cả.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.