Chương 46: Đại hội võ lâm (trung)

Cuối cùng thì ngày đại

hội võ lâm cũng đã đến, võ lâm đại hội lần này diễn ra tại Vô Hà Sơn Trang,

thiên hạ đệ nhất trang, đồng thời trang chủ của Vô Hà Sơn Trang cũng chính là

đương kim minh chủ hiện giờ.

Sáng sớm, các nhân sĩ võ

lâm đã tựu tập tề đủ tại Vô Hà Sơn Trang, đương nhiên đoàn người của Uyển Vân

cùng với đại diện của tam quốc khác cũng đã tới đủ, bởi vì quan hệ đặc thù nên

đoàn người của Uyển Vân cùng với tam quốc khác được xếp ngồi trên hàng ghế

khách quý, cùng ngồi với họ chính là các chưởng môn đức cao vọng trọng trong

giang hồ, bọn họ có nhiệm vụ giám sát và làm trọng tài trong ngày đại hội hôm

nay.

Các môn phái còn lại thì

tụ tập đứng bên dưới, vây quanh võ đài, nơi sẽ diễn ra các trận đối chiến giữa

các môn phái. Người của ma giáo lần này cũng đến, nhưng sự xuất hiện của họ

không được người trong võ lâm hoan nghênh. Cả hai đang đứng trong tư thế sẵn

sàng khai chiến với nhau. Lúc này, trang chủ Vô Hà sơn trang và cũng là đương

nhiêm võ lâm minh chủ, Hà Thanh Sơn đứng ra xóa tan bầu không khí vô cùng căng

thẳng kia.

“ Các vị võ lâm bằng hữu,

hoan nghênh các vị đến dự đại hội võ lâm lần này. Như các vị đã biết, Hà mỗ năm

nay đã ngoài thất tuần, cũng đã không được như năm xưa nữa rồi. Thiết

nghĩ, đã không còn đủ sức gánh vác chức vụ minh chủ võ lâm nữa, nên lần này

triệu tập đại hội võ lâm là hi vọng tìm được một tân nhiệm minh chủ có đủ tài

đức thay thế Hà mỗ.” Hà Thanh Sơn nói ra mục đích của lần đại hội lần này.

Lời vừa nói ra đã khiến

không khí sôi nổi lên, Hà Thanh Sơn vốn là người đức cao vọng trọng, người

trong giang hồ đều là người người nể phục, ngài đã tiếp nhận chức vị minh chủ

võ lâm được 30 năm, quần hùng trong thiên hạ không ai không phục, không những

thế trong suốt 30 năm ngài lãnh đạo nhân sĩ võ lâm, ma giáo cũng ít làm càn, không

gây chiến với võ lâm như xưa, phải nói ngài là một vị minh chủ anh minh nhất

trong suốt thế hệ minh chủ. Việc ngài muốn thoái vị tìm người nhân tài khác

phải nói là một thiên đại sự.

Những người trong tam

quốc cũng bắt đầu rục rịt, nhìn chằm chằm vào chiếc ghế võ lâm minh chủ.

Riêng đám người của Uyển

Vân thì vẫn một bộ vân đạm phong khinh, dường như mọi chuyện đều không có gì

trọng yếu.

“ Các vị, cũng nhưng

thông lệ của mọi đợt tuyển chọn lần trước. ai muốn tham gia ứng tuyển vị trí

minh chủ thì mời lên lôi đài ứng chiến, người đả bại mọi địch thủ và có nhân

phẩm được mọi người ở đây công nhận thì chính là minh chủ tân nhiệm.” Hà Thanh

Sơn nói rõ thể lệ cuộc thi, rồi hô hiệu lệnh bắt đầu.

Người đại diện cho các

môn phái từ từ bước lên võ đài, bắt đầu quyết đấu. nhưng lúc này chỉ là những

môn phái nhỏ, các đại môn phái vẫn án binh bất động chưa có ai xuất thủ.

Được một lúc lâu thì các

đệ tử của các đại môn phái cũng bắt đầu xuất trướng. Cuộc chiến giành vị trí

minh chủ võ lâm càng lúc càng kịch tính. Các đối thủ đều không ai nhường ai

nhưng vẫn giữ được phong độ võ lâm chính phái, người bị đánh rớt xuống lôi đài

chỉ đơn giản là bị thương, chưa có ai thương vong.

“ Ta thấy tên Thiếu Hoa

phái Thanh Thành có nhiều triển vọng lắm nga.” Uyển Vân một bên quan sát một

bên bình luận.

“ Vân nhi…” Hiên Viên Vũ

thấy Uyển Vân thưởng thức nam nhân khác, liền hé ra mặt khó chịu.

“ Uyển Vân, ta thấy ngươi

rõ là gả cho một bình dấm chua nha.” Thượng Quan Ngọc thấy thế không ngần ngại

sáp một cước trêu ghẹo.

Lạc Thiên Kỳ, Giang Thiên

Hành, Lục Thanh Tuyền đều là một bộ nén cười, ánh mắt nhìn vào nam nhân vật

chính.

Còn Uyển Vân và Hiên Viên

Vũ vẻ mặt hắc tuyến trừng mắt Thượng Quan Ngọc.

“ Thấy chưa, rõ là tướng

phu thê nha. Hành động mà cũng giống hệt nhau.” Thượng Quan Ngọc đúng là không

sợ chết tiếp tục chọc ghẹo.

“ Thiên Kì, quản nữ nhân

của ngươi.” Hiên Viên Vũ ngắn gọn bỏ lại một câu, tiếp tục xem diễn biến trận

đấu.

“…” Lạc Thiên Kì biểu

tình ngượng ngụng xoay đi chỗ khác. Thượng Quan Ngọc cũng đồng dạng im lặng

xuống, hai rặng mây hồng ửng đỏ trên gò má.

Uyển Vân dường như báo

được thù, vui sướng khi ngươi gặp họa.

Và đúng như những gì Uyển

Vân đã nói khi nảy. Lương Thiếu Hoa, đại

thiếu gia của phái Thanh Thành đả bại quần hùng, không còn đối thủ, một mình

đúng trên lôi đài chờ người khiêu chiến.

“ Nếu không còn ai lên đả

lôi đài, thì ta xin tuyên bố…” Hà Thanh Sơn vừa muốn đứng ra chủ trì đại cuộc,

nhưng vừa nói nửa chừng liền bị ngừi cắt ngang.

“ Khoan đã, muốn làm võ

lâm minh chủ ??? Còn phải hỏi qua ta đã.” Một giọng nó âm lãnh từ dưới lôi đài

vang lên, ngay tức khắc sau đó, một bóng người phi thân lên trên lôi đài.

Người vừa đến không ai

khác chính là giáo chủ của Thiên Ma giáo, Lôi Ngự Tiêu, hắn cả người vận hắc y,

vẻ mặt âm tà, nở nụ cười khinh bỉ nhìn Lương Thiếu Hoa.

“ Ma giáo to gan, dám cả

gan trong này làm loạn.” Lương Thiếu Hoa không nó nhiều lời xong lên công kích

Lôi Ngự Tiêu.

“ Bằng ngươi ??? ” Lôi

Ngự Tiêu vẻ mặt khinh thường nhìn hướng Lương Thiếu Hoa lao tới.

Cả hai người như thể bị

cuốn vào nhau, phía trên đài giờ đây chỉ còn lại hai đạo bóng trắng ẩn hiện, va

chạm vào nhau, không còn phân biệt được ai là ai. Bất quá điều này làm cho mọi

người bên dưới đều không khỏi thán phục về võ công của hai người. ‘ Quả thật là

anh hùng xuất thiếu niên mà ’.

“ Oanh ” đang lúc này,

một đạo kình phòng từ hướng khác bay đến, nhắm ngay hướng hai người đang quyết

đấu mà đánh tới.

Hai đạo bóng trắng lập

tức tách ra, lúc này Lương Thiếu Hạo chính là bị trọng thương nằm bên trên đài

tỷ thí, vết thương nhìn qua không hề nhẹ, nếu không kịp chữa trị, rất có thể sẽ

mất mạng.

“ Ma giáo to gan, dám mưu

toan đánh lén ” có người trong võ lâm nhẫn không được lên tiếng, vì cho rằng

đây là do ma giáo giở trò quỷ.

Những người khác cũng gật

đầu phụ họa, thậm chí người của Tam quốc khác dù không phục vì thua, nhưng vẫn

công bằng nói lý, có đồng suy nghĩ với người của võ lâm, nên cũng lên tiếng chỉ

trích Ma giáo.

“ Hừ, chỉ cần thắng, thì

có thể bất chấp thủ đoạn, các người không phải cũng từng thế sao ??? ” Lôi Ngự

Tiêu nhìn lướt qua dưới đài một vòng, khinh thường hừ lạnh, ánh mắt hoàn toàn

chính là xem thường, không hề để võ lâm nhân sĩ vào mắt.

“ Ngươi…” võ lâm nhân sĩ

nhìn thái độ ngạo mạn của Lôi Ngự Tiêu không khỏi tức giận nghiến răng nghiến

lợi. Bất quá lại không phản bác, vì họ quả thật cũng đã từng làm những chuyện

như thế.

“ Hừ ” chứng kiến người

võ lâm không còn phản bác, Lôi Ngự Tiêu càng thêm lạnh lùng, thái độ rõ ràng

một bộ, ‘ ta chính là dùng chiêu của các ngươi trị các ngươi đấy, thì sao nào

??? ’.

Khiến chúng đồng đạo võ

lâm đều tức giận đến tái mặt. Lúc này, giữa lôi đài lại vang lên một tiếng cười

lớn, tiếng cười đầy sảng khoái, lại kèm theo chế nhạo, cùng khinh thường, thậm

chí bên trong còn vận dụng nội lực, khiến nhiều người công lực kém, vì chịu

không nổi mà đã ôm lấy đầu đau đớn, dường như có vẻ khó chịu vô cùng.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.