Chương 33: Bữa Tiệc Chính
Dưới đáy Huyết Hà, sự im lặng đã quay trở lại, nhưng là một sự im lặng tuyệt đối, trống rỗng. Ngọn lửa xám đỏ của "Tử Vong Hồng Liên" đã lụi tàn, không phải vì nó bị dập tắt, mà vì nó đã thiêu đốt, "ăn" sạch toàn bộ oán khí và tàn hồn trong khu vực di tích sụp đổ. Toàn bộ nhiên liệu đã cạn.
Năm luồng khí tức Kim Đan, vốn hừng hực khí thế truy sát, giờ đây đã tắt ngấm. Bốn cái xác khô quắt của Âm Nô, Thiết Cốt Lão Tăng, Khô Mộc Lão Quái, và Ảnh Vũ cùng với bộ xương khổng lồ cháy đen của Huyết Xà, đang lẳng lặng chìm xuống, hòa vào lớp bùn lầy và xương cốt cổ đại.
Nguyên Phàm đứng bất động giữa đống tro tàn.
Hắn vừa hoàn thành một cuộc lột xác.
Năm linh hồn Kim Đan bốn Tầng Một, một Giả Đan, cộng với linh hồn của Hỏa Vân Nữ Tu, và sinh cơ của hàng ngàn con Huyết Hà Thủy Quỷ... tất cả đã bị viên "Tử Linh Vạn Hồn Đan" nghiền nát, tiêu hóa.
Hắn đã chính thức bước vào Kim Đan Tầng Bốn.
Đây không phải là một sự đột phá bình thường. Kim Đan của tu sĩ bình thường, từ Tầng Ba lên Tầng Bốn, chỉ là sự gia tăng về lượng. Nhưng Kim Đan của hắn, là một sự thay đổi về chất. Nó đã "ăn" và "học".
Nó không còn là một viên đan xám tro đơn thuần. Nó giờ đây là một vũ trụ thu nhỏ của sự chết chóc. Màu xám tĩnh lặng của Tử Vong là nền tảng. Bên trong nó, những vệt lửa đỏ sậm của "Hồng Liên Tịnh Hỏa" đang xoay tròn. Những sợi tơ màu trắng xám của "Bạch Cốt Đạo" đan xen, và những luồng khí đen kịt của "Thi Đạo" lượn lờ.
Hắn thở ra một hơi. Dòng Huyết Hà xung quanh hắn bị đẩy dạt ra, không dám lại gần.
Thần Thức của Kim Đan Tầng Bốn, được gia trì bởi vô số linh hồn, bùng nổ. Nó không còn bị dòng sông máu ăn mòn nữa. Nó xuyên qua lớp nước đỏ ngầu, xuyên qua lớp đất đá dày đặc. Nó quét qua toàn bộ Âm Sát Thành.
Hắn "thấy" mọi thứ.
Hắn thấy những Ma tu Luyện Khí đang run rẩy trốn trong nhà, cảm nhận được cuộc đại chiến dưới đáy sông. Hắn thấy những tên Trúc Cơ đang canh gác trên tường thành, hoang mang nhìn về phía Âm Phủ Điện đã sụp đổ một nửa.
Và hắn "thấy" bà ta.
Trong đống đổ nát của đại điện, Âm Sát Quỷ Mẫu đang ngồi trên chiếc ngai Hồn Thạch đã vỡ nát.
Bà ta không còn vẻ đẹp ma mị. Lớp mặt nạ sứ đã vỡ, để lộ khuôn mặt già nua, nhăn nheo như một cái xác ướp. Cơ thể bà ta đang run rẩy. Bà ta đang dốc toàn bộ sức lực, không phải để chiến đấu, mà để trấn áp chính pháp bảo của mình.
Lá Vạn Quỷ Phiên đen kịt đang gào thét, phập phồng dữ dội. Hai linh hồn Kim Đan còn lại con Ma Giao khổng lồ và lão tăng Phật môn sau khi chứng kiến Hỏa Vân Nữ Tu "trốn thoát", đang phản kháng điên cuồng hơn bao giờ hết. Chúng đang xé rách lá cờ từ bên trong.
Quỷ Mẫu đang bị thương nặng. Khí tức Kim Đan Tầng Năm trung kỳ của bà ta yếu ớt, hỗn loạn. Bà ta đã mất đội quân Huyết Hà Thủy Quỷ. Bà ta đã mất gần một trăm thuộc hạ Trúc Cơ tinh nhuệ. Và giờ đây, bà ta sắp mất cả pháp bảo bản mệnh.
Bà ta đang ở thời điểm yếu ớt nhất.
Và bà ta cảm nhận được hắn.
Bà ta cảm nhận được một luồng Thần Thức lạnh lẽo, mạnh mẽ, quen thuộc nhưng cũng xa lạ, đang quét qua mình. Nó không còn là Kim Đan Tầng Ba hỗn loạn. Nó là Kim Đan Tầng Bốn. Vững chắc, ổn định, và... đói khát.
Bà ta hiểu rồi.
Năm tên Kim Đan truy sát... đã thất bại. Không. Bọn chúng đã bị "ăn".
Bọn chúng đã trở thành chất dinh dưỡng, giúp kẻ thù đột phá ngay trước cửa nhà mình.
"Không... Không...!"
Một nỗi sợ hãi tột độ, thứ mà bà ta chưa từng cảm thấy kể từ khi trở thành chủ nhân Âm Sát Thành, dâng lên. Bà ta là một con thú bị dồn vào góc. Một con thú đã mất nanh vuốt.
Nguyên Phàm bắt đầu di chuyển.
Hắn không bơi lên. Hắn không bay.
Hắn đi.
Hắn bước từng bước, từ dưới đáy Huyết Hà. Dòng sông máu, vốn có thể ăn mòn cả Kim Đan, giờ đây tự động rẽ ra hai bên, nhường đường cho hắn, như thể đang cúi đầu trước một vị vua mới, một vị thần chết còn đáng sợ hơn cả chủ nhân cũ của nó.
Bước chân hắn không nhanh, nhưng đều đặn, không một tiếng động.
Hắn bước lên khỏi mặt sông, ngay giữa quảng trường đổ nát. Nước máu chảy ròng ròng trên bộ áo bào xám, bốc hơi thành một làn sương xám đỏ khi chạm vào tử khí của hắn.
Hắn lẳng lặng nhìn Quỷ Mẫu, cách nhau năm mươi trượng.
"Ngươi... ngươi... Huyết Ma Tử..." Quỷ Mẫu gào lên, giọng nói không còn trong trẻo, mà khàn đặc như một bà già hấp hối. "Ngươi dám phá hỏng cơ nghiệp ngàn năm của ta! Ngươi dám cướp pháp bảo của ta!"
"Ta chỉ lấy thứ ta cần." Giọng Nguyên Phàm bình thản, nhưng vang vọng khắp quảng trường. "Và ngươi... vẫn còn thứ ta cần."
Quỷ Mẫu biết, không thể đàm phán. Bà ta nhìn Nguyên Phàm, rồi nhìn cả Âm Sát Thành đang run rẩy dưới uy áp của hai Kim Đan.
Một sự điên cuồng cuối cùng lóe lên trong mắt bà ta.
Bà ta là Âm Sát Quỷ Mẫu! Bà ta là chủ nhân của một thành trì! Bà ta sẽ không chết một mình!
"Ngươi muốn 'ăn' ta?" Bà ta đột nhiên cười rộ lên, một tiếng cười ghê rợn. "Ngươi muốn nuốt chửng ta? Tốt! Tốt lắm! Nhưng ngươi có đủ 'bụng' để chứa không?"
"Huyết Tế... Toàn Thành!"
Bà ta gầm lên. Bà ta không tấn công Nguyên Phàm.
Bà ta đứng dậy, cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết bản mệnh màu đen kịt, không phải lên Vạn Quỷ Phiên, mà lên nền đất của Âm Phủ Điện!
"ẦMMMMMMMM!"
Cả Âm Sát Thành rung chuyển.
Trận pháp mà Nguyên Phàm nhìn thấy ở Bách Quỷ Yến... chỉ là một phần nhỏ. Giờ đây, một trận pháp khổng lồ, phức tạp gấp trăm lần, hiện lên. Nó không chỉ bao phủ Âm Phủ Điện. Nó bao phủ toàn bộ thành trì! Nó nối liền với từng viên gạch Hồn Thạch, từng con Âm Hỏa Quỷ, từng sinh mạng trong thành!
Đây là kế hoạch dự phòng cuối cùng của Quỷ Mẫu! Một đại trận hiến tế!
"Không! Cứu mạng! Chuyện gì vậy?"
"Linh hồn... linh hồn của ta đang bị kéo đi!"
Trên đường phố, hàng ngàn Ma tu Luyện Khí, Trúc Cơ đang hoảng loạn. Bọn họ cảm thấy sinh mệnh lực và linh hồn của mình đang bị một lực hút không thể chống cự, kéo về phía Âm Phủ Điện.
Ngay cả những tên lính gác Trúc Cơ Tầng Tám ngoài cổng cũng không ngoại lệ. Bọn chúng gào thét, cơ thể teo tóp lại.
Toàn bộ sinh mạng trong thành hàng ngàn Ma tu, hàng chục ngàn nô lệ, hàng vạn Âm Hỏa Quỷ bị ép hiến tế.
Một cơn bão linh hồn khổng lồ, một dòng sông oán hận còn tinh thuần hơn cả Huyết Hà, hình thành. Nó cuồn cuộn bay về phía Quỷ Mẫu.
"Ha... ha ha ha!" Quỷ Mẫu ngửa mặt lên trời cười. "Đến đây! Đến hết đây! Tất cả trở thành sức mạnh của ta!"
Bà ta đang cố gắng làm một việc điên rồ: Dùng linh hồn của cả thành trì, trong một lần, để nuôi dưỡng Vạn Quỷ Phiên, trấn áp hoàn toàn hai linh hồn Kim Đan bên trong, đồng thời chữa lành vết thương, khôi phục tu vi, và thậm chí... đột phá lên Kim Đan Tầng Sáu!
Đây là canh bạc cuối cùng của bà ta. Nếu thành công, bà ta sẽ trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Nếu thất bại... bà ta không quan tâm nữa. Bà ta chỉ biết, Huyết Ma Tử cũng sẽ bị cơn bão linh hồn này xé nát!
Cơn bão linh hồn cuồng nộ ập về phía Quỷ Mẫu. Và Nguyên Phàm... đang đứng ngay trên đường đi của nó.
Nguyên Phàm lẳng lặng nhìn cơn lốc linh hồn hủy diệt đang ập tới. Hàng ngàn, hàng vạn khuôn mặt gào thét.
Hắn không né. Hắn không phòng thủ.
Hắn chỉ nhắm mắt lại.
Hắn đứng giữa cơn bão.
"Ngươi... muốn so với ta... xem ai 'ăn' nhanh hơn sao?"
Nguyên Phàm thì thầm.
"Tử Linh Vạn Hồn Đan... Thôn Phệ Đạo... Mở!"
Nếu Quỷ Mẫu là một cái máy bơm, đang cố gắng hút nước vào một cái bể , thì Nguyên Phàm... chính là một cái lỗ đen, xuất hiện ngay giữa đường ống.
"HÚT!"
Lỗ đen linh hồn của hắn bùng nổ. Nó không chỉ là một cái miệng. Nó là một cái cối xay.
Cơn bão linh hồn đang ồ ạt chảy về phía Quỷ Mẫu, đột nhiên bị khựng lại.
Một phần của nó... một phần rất lớn... đã bị bẻ hướng!
"Cái... cái gì?" Nụ cười điên cuồng của Quỷ Mẫu cứng đờ. "Ngươi... ngươi cũng dám...!"
Cuộc chiến giờ đây không còn là đánh nhau. Nó là một cuộc thi "ăn".
Quỷ Mẫu điên cuồng kéo. Vạn Quỷ Phiên gào thét, cố gắng hút lấy linh hồn.
Nguyên Phàm đứng im, "Tử Linh Vạn Hồn Đan" xoay tròn, lạnh lùng "hút trộm".
Linh hồn của hàng vạn Ma tu bị kẹt ở giữa, bị hai lực hút kinh hoàng xé rách.
Nhưng...
Hệ thống của Quỷ Mẫu là "luyện hóa". Bà ta cần thời gian để nghiền nát và hấp thụ.
Hệ thống của Nguyên Phàm là "thôn phệ". Nó là di sản của Cổ Thời. Nó tinh thuần hơn. Nó bá đạo hơn.
Hắn "ăn" nhanh hơn!
"Không! Của ta! Đó là của ta!" Quỷ Mẫu gào lên, bà ta thấy dòng sông linh hồn, vốn chảy về phía mình, đang bị bẻ cong 90 độ, chảy thẳng vào cơ thể của tên Huyết Ma Tử!
Viên Kim Đan Tầng Bốn của Nguyên Phàm, vốn vừa mới đột phá, lại bắt đầu rung lên. Nó no nê, nó thỏa mãn. Khí tức của hắn lại bắt đầu tăng vọt.
Kim Đan Tầng Bốn trung kỳ!
"Ngươi... ngươi...!" Quỷ Mẫu tuyệt vọng. Bà ta mất tất cả.
Canh bạc cuối cùng của bà ta... đã trở thành bữa tối cho kẻ thù.
Bà ta không còn gì nữa. Trận pháp hiến tế đã cạn kiệt. Âm Sát Thành... đã trở thành một thành phố chết theo đúng nghĩa đen.
Và bà ta... đã bị thương nặng hơn, vì dốc sức vào trận pháp mà không thu lại được gì.
"Vạn Quỷ Phiên! Nghe lệnh ta! Ma Giao! Lão Tăng! Giết hắn! Giết hắn ta sẽ thả các ngươi!"
Quỷ Mẫu gào lên, bà ta ném lá Vạn Quỷ Phiên về phía Nguyên Phàm. Bà ta thả hai linh hồn Kim Đan còn lại ra, hy vọng chúng sẽ đồng quy vu tận với Huyết Ma Tử.
Lá cờ đen rách nát bay tới. Hai bóng ma khổng lồ một con Ma Giao và một lão tăng Phật môn lao ra, oán khí ngút trời.
Nhưng chúng không lao về phía Nguyên Phàm.
Chúng đã bị giam cầm quá lâu. Chúng sợ hãi Quỷ Mẫu. Và chúng... cũng sợ hãi Nguyên Phàm. Chúng chỉ muốn trốn thoát!
Hai linh hồn Kim Đan lao về hai hướng khác nhau, cố gắng bay ra khỏi thành.
"Trốn? Thức ăn mà dám trốn?"
Nguyên Phàm, giờ đây đã no nê, mỉm cười.
Hắn nhìn con Ma Giao đang bay về phía Đông. Hắn giơ tay.
"Tử Vong Hồng Liên."
Một đóa hoa sen xám đỏ khổng lồ nở rộ trên trời, chặn đường con Ma Giao. Ngọn lửa này là khắc tinh của linh hồn. Con Ma Giao gầm lên, nhưng không dám xuyên qua.
Hắn lại nhìn lão tăng đang bay về phía Tây.
"Bạch Cốt Long Sát."
Đống đổ nát của Âm Phủ Điện lại trồi lên, biến thành một con Hỏa Long Xương, gầm rú, chặn đường lão tăng.
Hai con mồi đã bị nhốt lại.
Nguyên Phàm quay đầu, lẳng lặng nhìn Quỷ Mẫu.
Bà ta đã hoàn toàn sụp đổ. Bà ta ngã quỵ xuống đất. Bà ta không còn gì. Không còn thành trì, không còn thuộc hạ, không còn pháp bảo.
"Ngươi... ngươi là quỷ..." Bà ta lẩm bẩm, khuôn mặt già nua co rúm lại.
Nguyên Phàm chậm rãi bước tới, đi qua đống đổ nát, đứng trước mặt bà ta. Hắn cúi đầu, nhìn vào con mắt xanh lục giờ đây chỉ còn sự trống rỗng.
"Không. Ta không phải quỷ."
Hắn vươn bàn tay tái nhợt, lạnh lẽo, đặt lên đỉnh đầu già nua của bà ta.
"Ta là kẻ thu hoạch."
"Thu hoạch."
"A..."
Một tiếng rít yếu ớt. Linh hồn Kim Đan Tầng Năm, một trong những linh hồn mạnh nhất Ma Vực ngoại vi, cùng với toàn bộ ký ức, cảm ngộ về "Vạn Quỷ Âm Hỏa", bị rút ra, bị nghiền nát, bị nuốt chửng.
Cơ thể già nua của Âm Sát Quỷ Mẫu khô quắt lại, biến thành tro bụi, bay theo ngọn gió oán hận cuối cùng của thành phố.
Nguyên Phàm đứng im. Hắn nhắm mắt lại.
Năng lượng của một Kim Đan Tầng Năm... quá khổng lồ.
Viên Kim Đan của hắn gầm thét.
"ẦMMMMMMMM!"
Rào cản Kim Đan Tầng Bốn vỡ tan. Khí tức của hắn bùng nổ một lần nữa, mạnh mẽ, vững chắc, như một ngọn núi tử thần.
Kim Đan Tầng Năm!
Hắn quay lại. Hai linh hồn Kim Đan Ma Giao và Lão Tăng đang bị nhốt, run rẩy. Bọn chúng nhìn thấy hắn đã nuốt chửng chủ nhân của mình.
"Đến lượt các ngươi."
Nguyên Phàm bay tới. Tiếng gào thét thảm thiết vang lên, rồi tắt lịm.
Toàn bộ Âm Sát Thành, giờ đây, chìm trong một sự im lặng tuyệt đối.
Nguyên Phàm đứng lơ lửng trên không, trên một thành phố đã chết hoàn toàn. Hắn là sinh vật sống duy nhất.
Hắn đã no.
Hắn hấp thụ toàn bộ ký ức của Quỷ Mẫu. Giờ đây, hắn đã có bản đồ chi tiết, không chỉ của ngoại vi. Hắn đã biết con đường... đi vào "Ma Vực Trung Tâm".
Hắn nhìn về phía Hắc Phong Sơn. Hắn cần thời gian để củng cố Huyết Linh Giáo. Và hắn cần chuẩn bị.
Trận chiến này, hắn đã thắng. Nhưng hắn cũng hiểu rằng, Kim Đan Tầng Năm của hắn, ở Ma Vực Trung Tâm, có lẽ cũng chỉ là một con mồi béo bở hơn một chút mà thôi.
Cơn đói... sẽ không bao giờ kết thúc.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
