Chương 34: Tiêu Hóa, Củng Cố Và Vị Khách Chính Đạo
Âm Sát Thành đã chết.
Thành trì Ma Đạo từng sầm uất, nơi hàng vạn Ma tu, oán linh và nô lệ tụ tập, giờ đây chìm trong một sự im lặng tuyệt đối. Gió từ Huyết Hà thổi qua, mang theo tiếng rít ai oán, nhưng không còn là tiếng gMao
của Âm Hỏa Quỷ hay tiếng la hét của các cửa hàng. Đó là tiếng rít của một thành phố ma thực sự, một bãi tha ma khổng lồ.
Nguyên Phàm, hay Huyết Ma Tử, đứng lơ lửng giữa quảng trường Âm Phủ Điện đã sụp đổ một nửa. Hắn là sinh vật "sống" duy nhất còn lại.
Cơn đói khát kinh hoàng, thứ đã thúc đẩy hắn đến đây, giờ đã tạm thời được thỏa mãn. Nó được thay thế bằng một cảm giác no nê căng trướng, một luồng sức mạnh khổng lồ, hỗn loạn đang gào thét đòi được kiểm soát.
Hắn vừa nuốt chửng quá nhiều.
Toàn bộ sinh mạng của Âm Sát Thành. Linh hồn của Âm Sát Quỷ Mẫu Kim Đan Tầng Năm, và hai linh hồn Kim Đan cuối cùng bị giam cầm trong Vạn Quỷ Phiên con Ma Giao và lão tăng Phật môn.
Hắn đã đột phá Kim Đan Tầng Năm, nhưng đây là một sự đột phá cưỡng ép. Nền tảng của hắn không vững. Hắn cần phải "tiêu hóa".
Hắn đáp xuống đống đổ nát của chiếc ngai Hồn Thạch, ngồi xếp bằng. Hắn không quan tâm đến môi trường xung quanh. Đối với hắn, cả Ma Vực này đều là nhà.
Hắn nhắm mắt lại. Thần Thức chìm vào đan điền.
Viên "Tử Linh Vạn Hồn Đan" của hắn đang rung chuyển dữ dội. Nó đã phình to, và trên bề mặt xám tro, vô số khuôn mặt đang gào thét. Linh hồn của Quỷ Mẫu, Ma Giao, và Lão Tăng đang phản kháng kịch liệt.
"Đã là thức ăn, thì nên im lặng."
Ý chí của Nguyên Phàm lạnh như băng, hóa thành một cái cối xay khổng lồ, di sản của Cổ Thời. "Thôn Phệ Đạo - Luyện Hồn!"
Cối xay bắt đầu xoay tròn.
Hắn ưu tiên kẻ mạnh nhất: Âm Sát Quỷ Mẫu.
Linh hồn già nua, điên cuồng của bà ta bị kéo vào, nghiền nát. Vô số ký ức, hàng ngàn năm tu luyện, bùng nổ trong thức hải của hắn.
Hắn "thấy" Quỷ Mẫu từ khi còn là một tiểu nữ tu của một môn phái song tu, bị hãm hại, luyện thành lò đỉnh, rồi trốn vào Ma Vực. Hắn thấy bà ta tìm được tàn quyển "Vạn Quỷ Âm Hỏa Quyết". Hắn thấy bà ta xây dựng Âm Sát Thành, từng bước một, tàn nhẫn, xảo quyệt. Hắn thấy bà ta bắt giữ ba linh hồn Kim Đan. Hắn thấy bí mật của bà ta: cơ thể bà ta đã mục rữa từ lâu, phải dựa vào linh hồn trẻ sơ sinh để duy trì vẻ ngoài, một điểm yếu chí mạng.
Và quan trọng nhất, hắn "thấy" bản đồ của bà ta. Một bản đồ chi tiết, không chỉ của ngoại vi. Nó là con đường đi qua "Bạo Phong Huyết Vực" ,tiến vào "Ma Vực Trung Tâm".
Hắn thấy được sự phân chia cấp bậc thật sự của Ma Vực.
Ngoại vi, nơi hắn đang ở, Kim Đan đã là vua.
Nhưng ở Trung Tâm, Kim Đan chỉ là binh lính. Kẻ thống trị ở đó... là "Ma Tôn", những lão quái vật cấp bậc Nguyên Anh!
Kim Đan Tầng Năm của hắn, ở nơi đó, cũng chỉ là một con mồi béo bở hơn một chút.
"Nguyên Anh..." Nguyên Phàm lẩm bẩm. Cơn đói của hắn lại trỗi dậy, chỉ với suy nghĩ đó. Hắn cần nhiều hơn nữa.
Cối xay nghiền nát linh hồn Quỷ Mẫu, biến toàn bộ cảm ngộ "Vạn Quỷ Âm Hỏa Quyết" của bà ta thành của hắn. Viên Kim Đan xám tro của hắn lại biến đổi, hấp thụ thêm một loại sức mạnh mới. Giờ đây, hắn không chỉ có Tử Vong và Hỏa Diễm, hắn còn có cả Âm Hỏa.
Tiếp theo, là Ma Giao và Lão Tăng.
Hai linh hồn này yếu hơn, nhưng cũng đầy oán hận. Hắn không lãng phí.
Hắn nhìn thấy lá Vạn Quỷ Phiên rách nát, đang lơ lửng bên cạnh, vô chủ, yếu ớt. Nó đã bị tổn thương nặng nề.
"Ngươi cũng đói. Ta cho ngươi ăn."
Nguyên Phàm dùng "Thôn Phệ Đạo", kéo hai linh hồn Kim Đan kia, không nuốt chửng, mà ném thẳng chúng vào lá Vạn Quỷ Phiên!
"Grààà!"
Lá cờ đen gào lên sung sướng. Nó đã mất ba trụ cột, giờ được bù lại hai. Dù không hoàn hảo, nhưng nó đã đủ. Nó lập tức nhận Nguyên Phàm làm chủ nhân mới, bởi vì hắn mang trên mình khí tức tử vong còn thuần túy hơn cả Quỷ Mẫu.
Lá cờ bay tới, quấn quanh cánh tay Nguyên Phàm, biến thành một hình xăm lá cờ màu đen trên cánh tay tái nhợt của hắn. Một pháp bảo Ma Đạo thượng phẩm, đã thuộc về hắn.
Sau khi "ăn" no nê, tu vi của hắn cuối cùng cũng ổn định lại.
Kim Đan Tầng Năm... Đỉnh phong.
Chỉ còn một bước nữa là có thể đột phá Tầng Sáu. Nhưng hắn biết, bước này cần một lượng tài nguyên còn khổng lồ hơn cả Âm Sát Thành.
Hắn đứng dậy. Tro bụi từ cái xác khô của Quỷ Mẫu bay theo gió.
Đã đến lúc trở về. Hắn cần củng cố Huyết Linh Giáo.
Hắn hóa thành một làn khói xám, bay vút lên, rời khỏi thành phố chết, lao về phía Hắc Phong Sơn.
Hắc Phong Sơn, giờ đây được gọi là "Huyết Linh Giáo Đàn", đang trong trạng thái cảnh giới cao độ.
Thiết Lang, gã Tả Hộ Pháp Trúc Cơ Tầng Chín, đứng trên đỉnh núi, nhìn về phía Âm Sát Thành. Gã đã đứng đó ba ngày ba đêm, không nhúc nhích. Gã không biết Giáo Chủ của mình sống hay chết. Gã chỉ biết, nếu Giáo Chủ chết, hạt giống tử vong trong linh hồn gã cũng sẽ phát nổ, kéo gã theo.
Sự trung thành của gã được xây dựng trên chính nỗi sợ hãi đó.
Bên dưới chân núi, tại "Tử Thần Tế Đàn" cái hố khổng lồ chứa đầy xác Hắc Nha giờ đã là Tả Hộ Pháp đang run rẩy làm lễ. Gã đã đột phá lên Trúc Cơ Tầng Một, nhờ vào chút tử khí mà Nguyên Phàm ban thưởng. Gã đang chủ trì một buổi lễ quái dị, ném những con yêu thú cấp thấp còn sống vào hố, để nuôi dưỡng "Tử Khí" cho Tế Đàn, hy vọng Giáo Chủ có thể cảm nhận được lòng thành của gã.
Đột nhiên, Thiết Lang rùng mình.
Không phải là một cuộc tấn công. Chỉ là một cái bóng, lẳng lặng xuất hiện sau lưng gã.
Thiết Lang quay phắt lại, thanh trảm mã đao đã nắm trong tay. Nhưng khi gã thấy người đó, gã lập tức quăng thanh đao đi, quỳ rạp xuống, dập đầu.
"Cung... Cung nghênh Giáo Chủ... hồi... hồi sơn!"
Nguyên Phàm lẳng lặng nhìn gã. Hắn không nói gì. Hắn chỉ thả lỏng khí tức của mình.
Kim Đan Tầng Năm đỉnh phong.
Một luồng uy áp như một ngọn núi tử thần vô hình, đè xuống.
Thiết Lang, một Trúc Cơ Tầng Chín, kẻ từng là phó sơn chủ một phương, giờ đây run rẩy như một con thỏ. Gã cảm thấy linh hồn mình như bị đông cứng. Hạt giống tử vong trong người gã đang reo hò, đang cúi lạy, như thần dân đón Vua của chúng trở về.
"Giáo... Giáo Chủ... thần... thần..." Gã lắp bắp.
Dưới chân núi, Hắc Nha cũng cảm nhận được. Gã ngã vật ra đất, dập đầu điên cuồng về phía đỉnh núi, miệng lẩm bẩm những lời cầu nguyện bệnh hoạn.
Toàn bộ Huyết Linh Giáo, từ ba mươi Ma tu đến đám nô lệ, đều quỳ rạp. Bọn họ không cần ai ra lệnh. Bọn họ đang cúi đầu trước "Cái Chết".
Nguyên Phàm hài lòng với sự phục tùng này. Hắn không đến đây để nói chuyện. Hắn đến để ra lệnh.
"Hắc Phong Sơn... quá nhỏ." Hắn nói, giọng khàn khàn.
"Bẩm Giáo Chủ?" Thiết Lang ngơ ngác.
"Toàn bộ Huyết Linh Giáo. Di chuyển." Nguyên Phàm chỉ tay về phía Tây. "Âm Sát Thành. Từ nay, đó là Tổng Đàn của chúng ta."
Chuyển đến Âm Sát Thành? Nơi ở của Âm Sát Quỷ Mẫu?
Thiết Lang sững sờ, rồi bùng nổ trong sự cuồng tín. Giáo Chủ... đã thắng! Gã không chỉ sống sót trở về, gã đã tiêu diệt một Ma Đạo Cự Phách! Gã đã chiếm được một thành trì!
"Thuộc hạ... tuân lệnh!"
"Chờ đã." Nguyên Phàm ngăn gã lại. "Ngươi quá yếu."
Thiết Lang cứng đờ. "Thuộc... thuộc hạ..."
Nguyên Phàm nhìn gã Trúc Cơ Tầng Chín đang kẹt ở bình cảnh. Hắn đã "ăn" no, hắn không ngại vứt ra một chút xương thừa.
Hắn vươn tay. Một quả cầu ánh sáng màu xám, bên trong là một mảnh vỡ linh hồn Kim Đan Tầng Một của Khô Mộc Lão Quái đang gào thét, xuất hiện. Đây là phần "thừa" mà hắn không thèm tiêu hóa.
"Nuốt nó." Nguyên Phàm ra lệnh.
Thiết Lang trợn trừng mắt. Một linh hồn Kim Đan? Đây... đây là ban thưởng? Hay là trừng phạt? Nuốt sống một linh hồn Kim Đan, gã sẽ lập tức tẩu hỏa nhập ma mà chết!
"Giáo Chủ..."
"Ngươi có hạt giống của ta trong người." Nguyên Phàm mất kiên nhẫn. "Nó sẽ bảo vệ ngươi. Bây giờ. Nuốt nó. Ngưng Đan. Hoặc là chết."
Thiết Lang không còn lựa chọn. Gã nhìn quả cầu linh hồn, sự sợ hãi bị sự tham lam lấn át. Kim Đan! Đó là cảnh giới gã mơ cả đời!
Gã gầm lên một tiếng, há miệng, nuốt chửng quả cầu ánh sáng.
"A A A A A!"
Thiết Lang ngã xuống, cơ thể co giật dữ dội. Linh hồn Trúc Cơ của gã đang bị linh hồn Kim Đan xé rách. Nhưng ngay lúc đó, hạt giống tử vong trong người gã bùng nổ, một làn sương xám bao bọc lấy linh hồn Thiết Lang, đồng thời "nghiền nát" linh hồn Kim Đan kia, ép chúng phải dung hợp.
Đó là một quá trình đau đớn tột cùng, nhưng nó hiệu quả. Khí tức của Thiết Lang bắt đầu tăng vọt một cách hỗn loạn.
Nguyên Phàm không quan tâm gã sống hay chết. Nếu gã sống, Huyết Linh Giáo sẽ có một Hộ Pháp Kim Đan. Nếu gã chết, hắn sẽ có một linh hồn Trúc Cơ Tầng Chín để "ăn". Hắn không bao giờ lỗ.
Hắn để mặc Thiết Lang co giật trong quá trình đột phá, quay người nhìn ra Ma Vực. Huyết Linh Giáo đã có cơ sở mới, có thuộc hạ. Hắn đã nuốt chửng mọi kẻ thù trong khu vực ngoại vi này.
Hắn là Vua của nơi đây.
Hắn đang đứng trên đỉnh Hắc Phong Sơn, tận hưởng sự tĩnh lặng, tận hưởng sức mạnh Kim Đan Tầng Năm đỉnh phong. Hắn nghĩ về Ma Vực Trung Tâm, về những Ma Tôn Nguyên Anh.
Cơn đói... lại bắt đầu.
Đúng lúc đó, Thần Thức của hắn rung động.
Hắn cảm nhận được một sự "xâm nhập".
Nó không phải Ma khí. Nó không phải Oán khí. Nó cũng không phải Tử khí.
Nó là một thứ gì đó... tinh khiết. Sắc bén. Nóng bỏng như mặt trời, nhưng lại lạnh lẽo như băng tuyết. Một thứ hoàn toàn xa lạ, không thuộc về Ma Vực.
Nó giống như một cây kim bằng ánh sáng, đâm xuyên qua màn sương mù xám xịt của Ma Vực, và đang lao thẳng về phía hắn.
Nguyên Phàm nheo mắt lại.
Hắn nhìn về phía ngọn núi đối diện, cách đây vài dặm.
Trên đỉnh ngọn núi trơ trụi đó, một bóng người đã đứng đó từ lúc nào.
Một bóng người mặc trường bào màu trắng tinh khiết, không nhiễm một hạt bụi. Màu trắng đó, trong cái thế giới xám xịt này, chói mắt đến mức đáng ghét.
Đó là một nữ nhân. Nàng ta đeo một tấm lụa mỏng che mặt, chỉ để lộ đôi mắt.
Đôi mắt đó.
Nguyên Phàm đã thấy hàng vạn đôi mắt. Mắt tham lam của Ma tu, mắt tuyệt vọng của nô lệ, mắt điên cuồng của Quỷ Mẫu, mắt trống rỗng của người chết.
Nhưng đôi mắt này... là lần đầu tiên hắn thấy. Nó lạnh lẽo, còn lạnh hơn cả "Tử Vong Pháp Tắc" của hắn. Đó là cái lạnh của sự thuần khiết tuyệt đối, của lý trí, của một thứ công lý không cảm xúc.
Khí tức của nàng ta... cũng là Kim Đan Tầng Năm.
Nàng ta mang theo một thanh cổ kiếm màu xanh ngọc, thanh kiếm đang rung lên bần bật, phát ra kiếm khí ngút trời, như thể nó đang "ghê tởm" không khí nơi đây.
"Chính Đạo Tu Tiên." Nguyên Phàm lẩm bẩm. Cái danh từ hắn đã nghe trong ký ức, nhưng chưa bao giờ gặp.
Bọn họ đến đây làm gì?
Giọng nói của nữ nhân vang lên. Không phải qua âm thanh. Mà là qua Thần Thức, mang theo kiếm khí sắc bén, đâm thẳng vào thức hải của Nguyên Phàm.
"Ma Đầu! Cuối cùng ta cũng tìm thấy ngươi!"
Giọng nói lạnh như băng, không một chút cảm xúc.
Nguyên Phàm hứng thú. Đây là một "loại thức ăn" mới. "Ngươi không thuộc về nơi này. Mùi của ngươi... thật khó chịu."
"Ngươi đã tàn sát Thanh Vân Tông. Ngươi đã Huyết Tế Âm Sát Thành. Tội ác của ngươi ngập trời." Nữ nhân nói, như đang tuyên án. "Ta, đệ tử chân truyền của Thiên Kiếm Sơn, Tuyết Thanh Nguyệt, hôm nay đến đây, để 'trừ ma vệ đạo'."
Nguyên Phàm chợt sững sờ.
Hắn không sững sờ vì "Thiên Kiếm Sơn" hay "trừ ma vệ đạo".
Hắn sững sờ vì hai từ: "Thanh Vân Tông".
Một cái tên xa xôi, mờ nhạt. À... cái tông môn rách nát đầu tiên hắn xuyên không đến. Nơi hắn làm tạp dịch, nơi hắn gặp Lý Tam... Hắn đã quên mất.
"Ngươi đến đây," Nguyên Phàm chậm rãi nói, "vì cái tông môn rác rưởi đó?"
"Ngươi..." Kiếm khí của Tuyết Thanh Nguyệt bùng nổ. "Đó là nơi sư muội của ta ẩn náu! Ngươi đã giết bà ta!"
Sư muội?
Nguyên Phàm lục lọi trong đống ký ức khổng lồ. Hắn không nhớ đã giết một ai quan trọng ở Thanh Vân Tông. Hắn chỉ "thu hoạch" tàn dư sau khi Huyết Tông tàn sát.
"Ta không biết sư muội của ngươi." Hắn nói thật.
"Ngươi còn dám ngụy biện!" Tuyết Thanh Nguyệt gầm lên, sự tức giận lần đầu tiên xuất hiện trong giọng nói của nàng ta. "Bà ta đã trốn vào Ma Vực này, bị Âm Sát Quỷ Mẫu bắt giữ! Nhưng ta đã lần theo dấu vết... bà ta đã thoát ra! Và dấu vết cuối cùng... dẫn đến ngươi! Ngươi đã làm gì sư muội ta, Lý Thanh Diễm!"
Nguyên Phàm, kẻ đã nuốt chửng cả một thành phố mà không chớp mắt, giờ đây... thật sự khựng lại.
Lý... Thanh... Diễm?
Hỏa Vân Nữ Tu.
Linh hồn Kim Đan hệ Hỏa mà hắn vừa nuốt chửng để đột phá Tầng Ba.
Kẻ mà hắn vừa "tiêu hóa" xong, hấp thụ toàn bộ "Hồng Liên Tịnh Hỏa Quyết".
Hắn đột nhiên hiểu ra. Hóa ra, Chính Đạo truy sát hắn... không phải vì Âm Sát Thành. Mà là vì một linh hồn hắn đã "ăn" trên đường đi.
Một nụ cười quái dị, lạnh lẽo, lần đầu tiên hiện lên trên khuôn mặt tái nhợt của Huyết Ma Tử.
"Lý Thanh Diễm?" Hắn chậm rãi nói. "Ngươi tìm bà ta?"
Hắn giơ bàn tay phải lên.
Một đóa hoa sen... bắt đầu nở rộ.
Nhưng nó không phải là màu xám đỏ của "Tử Vong Hồng Liên".
Nguyên Phàm, với khả năng kiểm soát tuyệt đối sau khi đột phá Tầng Năm, đã dùng ký ức của Lý Thanh Diễm, tái tạo lại một cách hoàn hảo... ngọn lửa nguyên bản của bà ta.
Một đóa hoa sen màu đỏ rực, tinh khiết, thánh khiết, mang theo ý chí "Tịnh Hỏa" , bùng lên giữa Ma Vực. Nó thiêu đốt cả oán khí xung quanh.
Đó chính là "Hồng Liên Tịnh Hỏa Quyết".
Tuyết Thanh Nguyệt, nữ tu sĩ Chính Đạo vốn lạnh như băng, giờ đây trợn trừng mắt. Nàng ta run rẩy.
"Ngươi...! Đó là... 'Hồng Liên Tịnh Hỏa Quyết'! Ngươi... ngươi đã làm gì bà ta? Ngươi dám... ngươi dám 'thôn phệ' linh hồn của một đệ tử Chính Đạo!"
Sự thật còn kinh khủng hơn cả cái chết. Hắn đã "ăn" sư muội của nàng ta.
Nguyên Phàm nghiêng đầu. Hắn mỉm cười, nhưng giọng nói của hắn, đột nhiên, mang theo một chút oán hận của chính Lý Thanh Diễm.
"Ta đã làm điều bà ta muốn."
"Ta đã... 'siêu thoát' cho bà ta."
"MA ĐẦU! TA SẼ GIẾT NGƯƠI!"
Tuyết Thanh Nguyệt không còn giữ được bình tĩnh. Nàng ta rút kiếm. Một tiếng rồng ngâm vang vọng.
"Thiên Kiếm... Tru Tà!"
Một luồng kiếm khí khổng lồ, màu trắng tinh khiết, sáng như mặt trời, mang theo sự phẫn nộ của Chính Đạo, xé rách bầu trời xám xịt của Ma Vực, chém thẳng về phía Nguyên Phàm.
Nguyên Phàm lẳng lặng nhìn luồng sáng đang lao tới.
Hắn giơ tay trái lên.
Đóa hoa "Hồng Liên Tịnh Hỏa" vẫn cháy trên tay phải.
Nhưng lòng bàn tay trái của hắn, một vòng xoáy đen kịt, lạnh lẽo, của "Thôn Phệ Đạo" hiện ra.
Hắn dùng Ma Đạo... để đối đầu với Chính Đạo.
Cuộc chiến... bắt đầu.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
