Chương 32: Cuộc Săn Đuổi Dưới Dòng Sông Máu

Dưới đáy Huyết Hà, một thế giới địa ngục mới đã được khai sinh.

Ngọn lửa xám đỏ của "Tử Vong Hồng Liên" không bị dập tắt bởi dòng nước đỏ ngầu. Ngược lại, nó dùng chính oán khí và tàn hồn tích tụ ngàn năm trong dòng sông làm nhiên liệu. Toàn bộ khu vực di tích sụp đổ, rộng hàng dặm, giờ đây đã biến thành một cái lò thiêu linh hồn khổng lồ, bốc lên thứ ánh sáng ma mị, quỷ dị. Hàng ngàn con Huyết Hà Thủy Quỷ đã bị "tịnh hóa" thành tro bụi.

Bốn luồng khí tức Kim Đan, hoảng loạn, chia ra bốn hướng, liều mạng xuyên qua biển lửa để trốn thoát. Bọn họ là những Ma tu Kim Đan, là những kẻ săn mồi. Nhưng giờ đây, bọn họ chỉ là con mồi, đang bị một kẻ săn mồi còn đáng sợ hơn truy đuổi.

Nguyên Phàm đứng trên bộ xương khổng lồ, cháy đen của Huyết Xà. Hắn vừa nuốt chửng viên yêu đan Kim Đan của nó. Hắn không vội. Hắn nhắm mắt lại, Thần Thức của Kim Đan Tầng Ba, được gia trì bởi Tử Vong và Hỏa Diễm, lan tỏa ra như một tấm lưới vô hình, khóa chặt cả bốn con mồi.

Hắn "thấy" Âm Nô, kẻ đang dùng một loại bí thuật đốt cháy máu, lao đi nhanh nhất về phía thượng nguồn. Hắn "thấy" Thiết Cốt Lão Tăng và Khô Mộc Lão Quái, hai lão quỷ này đủ khôn ngoan, đang cố gắng hợp lực lại với nhau ở phía Tây, tìm cách phá vỡ vòng vây lửa. Và hắn "thấy" Ảnh Vũ... đã biến mất. Nữ sát thủ này không chạy, nàng ta đã hòa tan vào bóng tối của dòng Huyết Hà, ẩn nấp, chờ đợi.

Nguyên Phàm mỉm cười. Một nụ cười lạnh lẽo.

"Trốn? Trong lãnh địa của ta?"

Hắn ưu tiên Âm Nô. Gã thái giám đó là kẻ hầu cận của Quỷ Mẫu, linh hồn của gã chắc chắn chứa nhiều bí mật giá trị về Âm Sát Thành.

Hắn không bơi. Thân hình hắn lướt đi, chân đạp trên chính ngọn lửa xám đỏ, như đi trên mặt đất bằng phẳng. Tốc độ của hắn, trong môi trường do chính hắn tạo ra, nhanh đến mức không thể tưởng tượng.

Âm Nô đang điên cuồng chạy trốn. Gã Giả Đan này đã hoảng sợ đến tột độ. Gã đã bóp nát "Huyết Độn Phù", một lá bùa cứu mạng cuối cùng, đốt cháy gần một nửa tinh huyết của mình để đổi lấy tốc độ kinh hoàng. Dòng nước đỏ ngầu rẽ ra hai bên. Gã không dám ngoảnh lại. Gã chỉ biết phía sau mình, một con quái vật, một ác mộng, đang đi săn.

"Chết tiệt! Chết tiệt! Quỷ Mẫu! Tên khốn Huyết Ma Tử đó! Hắn không bị thương! Hắn đã lừa tất cả chúng ta! Hắn là một con quỷ Kim Đan Tầng Ba!" Âm Nô gào thét trong tâm trí. "Chỉ cần... chỉ cần ta quay về Âm Phủ Điện, Quỷ Mẫu nhất định..."

Gã đang tự trấn an, thì đột nhiên khựng lại.

Toàn thân gã đông cứng.

Ngay trước mặt gã, trong biển lửa xám đỏ, một bóng người gầy gò, khoác áo bào rách rưới, đang lẳng lặng đứng đó, chặn đường gã.

Hắn đã đứng đó từ lúc nào? Rõ ràng hắn còn ở phía sau!

"Ngươi...!" Âm Nô kinh hãi. Gã nhận ra, trong cái lò lửa này, tốc độ của gã không thể so bì với kẻ châm lửa.

Đã không còn đường lui. Sự sợ hãi biến thành sự tàn độc của Ma tu.

"Ngươi ép ta!" Âm Nô gào lên một tiếng a dua, chói tai. Gã không phòng thủ, mà dồn toàn bộ sức mạnh Giả Đan còn sót lại. Gã há miệng, phun ra một cây kim nhỏ, màu xanh lục đậm đặc.

Đó không phải là pháp bảo. Đó là ngọn lửa Âm Hỏa bản mệnh của gã, được tu luyện hàng trăm năm, ngưng tụ thành một điểm duy nhất. "Cửu U Âm Hỏa Thứ!"

Đây là đòn tấn công nhắm thẳng vào linh hồn, đủ để đâm thủng Thần Thức của một Kim Đan Tầng Hai. Gã tin rằng, Huyết Ma Tử dù mạnh, nhưng linh hồn vừa mới đột phá Tầng Ba, chắc chắn còn yếu ớt!

Cây kim lửa xanh lục lao tới.

Nguyên Phàm đứng im. Hắn thậm chí không thèm dùng Cốt Thuẫn.

Hắn chỉ chậm rãi giơ tay lên. Trong lòng bàn tay hắn, một đóa hoa sen xám đỏ "Tử Vong Hồng Liên" lại nở rộ.

"Lửa? Ngươi dám dùng lửa trước mặt ta?"

Nguyên Phàm đã "tiêu hóa" Hỏa Vân Nữ Tu. Hắn đã lĩnh ngộ "Hồng Liên Tịnh Hỏa Quyết". Ngọn lửa của hắn, là sự kết hợp của Hỏa Diễm Chính Đạo tinh thuần nhất, và Tử Vong Pháp Tắc tà ác nhất.

Cây kim Âm Hỏa của Âm Nô, so với nó, chỉ như một que diêm ẩm ướt.

"Xì..."

Cây kim Âm Hỏa đâm vào đóa hoa sen. Nó không nổ. Nó... bị nuốt chửng. Ngọn lửa xám đỏ, như một cái miệng, nuốt trọn ngọn lửa xanh lục. Đóa hoa sen thậm chí còn rực rỡ hơn một chút.

"...!"

Âm Nô trợn trừng mắt. Ngọn lửa bản mệnh... bị ăn mất?

Gã không còn cơ hội để kinh hãi.

Nguyên Phàm đã lướt tới trước mặt. Bàn tay tái nhợt, lạnh lẽo, bóp lấy cái cổ ẻo lả của gã.

"Sưu Hồn."

Âm Nô co giật. Gã không chết ngay. Gã bị ép phải "nhìn". Gã nhìn thấy toàn bộ ký ức của mình từ lúc còn là một tiểu thái giám ở một vương triều phàm nhân, đến khi bị Quỷ Mẫu bắt về, bị thiến linh hồn, trở thành một kẻ hầu cận nửa người nửa quỷ đang bị rút ra, bị Nguyên Phàm lướt qua như một cuốn sách.

Gã thấy được bí mật lớn nhất của Âm Phủ Điện: cái kho chứa hàng ngàn linh hồn chưa kịp luyện hóa của Quỷ Mẫu.

Gã thấy được điểm yếu của Vạn Quỷ Phiên: linh hồn Ma Giao và Lão Tăng đang bị giam cầm.

Gã thấy được điểm yếu của Quỷ Mẫu: cơ thể bà ta đang mục rữa, phải dựa vào linh hồn trẻ sơ sinh để duy trì vẻ ngoài, bà ta không thể chiến đấu kéo dài!

Tất cả bí mật, đều bị phơi bày.

"Ngươi... ngươi..." Âm Nô rít lên.

"Cảm ơn vì thông tin."

Nguyên Phàm siết tay. Lực thôn phệ bùng nổ.

"Thu hoạch."

Linh hồn Giả Đan của Âm Nô bị nghiền nát, nuốt chửng. Cơ thể gã hóa thành một cái xác khô, chìm xuống đáy Huyết Hà, bị ngọn lửa xám đỏ thiêu rụi.

Nguyên Phàm đứng im, tiêu hóa nhanh gọn những thông tin vừa lấy được. Hắn quay đầu, nhìn về phía Tây.

Cách đó vài dặm, trong một khu rừng xương cốt cổ đại dưới đáy sông, hai bóng người đang hội ngộ.

Thiết Cốt Lão Tăng đã thu nhỏ cái chuông vàng, dùng nó bao bọc cơ thể, khó khăn chống đỡ ngọn lửa xám đỏ đang liếm láp xung quanh. Khô Mộc Lão Quái thì khá hơn, lão đã biến thành một cái cây khô khổng lồ, cắm rễ vào lớp bùn lầy, điên cuồng hút lấy "thi khí" từ những bộ xương xung quanh để duy trì lớp phòng ngự Mộc hệ ma công.

"Hắn... hắn giết Âm Nô rồi!" Thiết Cốt Lão Tăng gầm lên, Thần Thức của lão cảm nhận được sự biến mất của Âm Nô. "Khô Mộc! Chúng ta không thể chạy! Biển lửa này là lãnh địa của hắn! Chúng ta chỉ có một con đường sống!"

"Đường gì?" Khô Mộc Lão Quái rít lên, những cành cây khô của lão đang bốc cháy.

"Hợp lực! Phá vỡ vòng vây lửa này! Bơi lên mặt nước! Chỉ cần lên khỏi Huyết Hà, Quỷ Mẫu sẽ thấy chúng ta, bà ta sẽ cứu chúng ta!"

Thiết Cốt Lão Tăng nói đúng. Đây là hy vọng duy nhất.

"Được!" Khô Mộc Lão Quái đồng ý. "Ta sẽ mở đường! Ngươi yểm trợ!"

Lão gầm lên: "Vạn Cổ Thi Mộc Trận!"

Toàn bộ "thi khí" mà lão hút được bùng nổ. Mặt đất dưới đáy sông rung chuyển. Hàng ngàn, hàng vạn rễ cây màu đen kịt, quái dị, mọc lên từ lớp bùn. Nhưng chúng không mọc lên như cây bình thường. Chúng mọc lên, đâm vào những bộ xương cổ đại, biến chúng thành những con rối. Một đội quân "Cốt Mộc Thi" Xác Cây Xương hình thành.

Chúng không tấn công. Chúng lao về một phía, tạo thành một mũi khoan khổng lồ, cố gắng phá vỡ biển lửa xám đỏ.

"Tốt lắm!" Thiết Cốt Lão Tăng mừng rỡ. Lão nhảy lên trên mũi khoan cây xương, cái chuông vàng phình to. "Phật Môn Kim Chung! Ma-Phật Vô Lượng!"

Lão dồn toàn bộ linh lực Kim Đan Tầng Một của mình. Cái chuông vàng bùng lên ánh sáng Phật quang pha lẫn ma khí, tạo thành một lớp bảo vệ thứ hai. Cả hai hợp lực, như một chiếc tàu phá băng khổng lồ, húc thẳng về phía mặt nước, bất chấp ngọn lửa xám đỏ.

Chúng đã đi được gần trăm trượng. Bọn họ thấy hy vọng. Biển lửa dường như đang mỏng đi...

"Đi đâu... vội vậy?"

Một giọng nói bình thản vang lên ngay trên đỉnh mũi khoan.

Cả hai lão Ma tu sững sờ. Nguyên Phàm đã đứng đó, trên cái chuông vàng của Thiết Cốt Lão Tăng, từ lúc nào. Hắn chỉ lẳng lặng đứng đó, nhìn bọn họ vật lộn.

"Ngươi...!" Thiết Cốt Lão Tăng hoảng sợ, định điều khiển cái chuông hất văng hắn ra.

Nhưng Nguyên Phàm đã ra tay. Hắn không tấn công hai lão. Hắn tấn công... đội quân Cốt Mộc Thi.

Hắn nhìn xuống khu rừng xương đang di động, nhếch mép.

"Ngươi dùng thi khí? Ngươi tu luyện Mộc hệ ma công?" Hắn nhìn Khô Mộc Lão Quái. "Ngươi có hỏi qua... Thi Quỷ Vương chưa?"

Nguyên Phàm đã nuốt chửng Thi Quỷ Vương. Hắn đã lĩnh ngộ toàn bộ "Thi Đạo".

Hắn không cần tấn công. Hắn chỉ cần... ra lệnh.

Một luồng ý chí mang theo pháp tắc của "Thi Đạo", được cường hóa bởi "Tử Vong Pháp Tắc", quét qua đội quân Cốt Mộc Thi.

"Dừng lại. Và... quay đầu."

"Rắc... rắc... rắc..."

Đội quân Cốt Mộc Thi, mũi khoan khổng lồ, đột ngột khựng lại.

"Không! Sao vậy! Vâng lời ta!" Khô Mộc Lão Quái điên cuồng điều khiển.

Nhưng vô ích. "Thi Đạo" của Nguyên Phàm cao cấp hơn. Hắn là Vua của xác chết.

Hàng ngàn con Cốt Mộc Thi đồng loạt quay đầu. Chúng nhìn về phía chủ nhân của mình, Khô Mộc Lão Quái, bằng những hốc mắt rỗng tuếch. Và chúng... lao tới.

"Không! Lũ phản bội!" Khô Mộc Lão Quái gào lên. Lão bị chính đội quân của mình bao vây, xé nát. Những cành cây khô của lão bị bẻ gãy, thân cây bị đâm thủng.

"Thiết Cốt! Cứu ta!" Lão gào thét.

Nhưng Thiết Cốt Lão Tăng còn không tự lo xong.

Nguyên Phàm đang đứng trên cái chuông vàng của lão.

"Ngươi tu luyện Phật Môn ma công? Dùng xương cốt?" Nguyên Phàm cúi đầu, nhìn xuyên qua lớp chuông vàng. "Ngươi có hỏi qua... Bạch Cốt Lão Lão chưa?"

Hắn giơ chân lên.

Bên dưới chân hắn, con Cốt Long xám tro khổng lồ, mà hắn dùng để đánh bại Âm Nô, lại một lần nữa hình thành. Nó còn lớn hơn, rắn chắc hơn, và toàn thân nó... đang bốc lên ngọn lửa "Tử Vong Hồng Liên". Một con Hỏa Long Xương!

"Cút ngay!" Thiết Cốt Lão Tăng điên cuồng đập vào cái chuông từ bên trong. "Phật Môn Kim Chung là bất hoại!"

"Không có gì là bất hoại."

Nguyên Phàm ra lệnh. Con Hỏa Long Xương gầm lên, nó không dùng móng vuốt. Nó há cái miệng khổng lồ, ngậm lấy toàn bộ cái chuông vàng.

"RĂNG RẮC!"

Nó nhai.

Lực cắn kinh hoàng, kết hợp với sức nóng của Hồng Liên Hỏa và sự ăn mòn của Tử Vong Khí, tác động lên cái chuông.

"Keng... Keng... RẮC!"

Cái chuông vàng, pháp bảo trung phẩm kiên cố, xuất hiện một vết nứt. Rồi vết nứt thứ hai.

"Không! Pháp bảo của ta!" Thiết Cốt Lão Tăng bên trong hộc máu.

"BÙM!"

Cái chuông vỡ tan.

Nguyên Phàm lướt tới, trước khi lão tăng kịp phản ứng. Hắn đã thấy Khô Mộc Lão Quái bị đội quân Cốt Mộc Thi xé nát. Hắn vung tay, một sợi xích xám tro bay ra, quấn lấy linh hồn Kim Đan của Khô Mộc, kéo về.

Sau đó, hắn đối mặt với Thiết Cốt Lão Tăng. Lão tăng biết mình không thể thoát. Lão gầm lên, dồn hết sức lực cuối cùng. "Kim Cương Ma Quyền!"

Một cú đấm mang theo Phật quang và ma khí, đánh thẳng vào mặt Nguyên Phàm.

Nguyên Phàm không né. Hắn giơ tay trái, vòng xoáy đen của "Thôn Phệ Đạo" xuất hiện, bắt trọn cú đấm. Động năng bị triệt tiêu.

Đồng thời, tay phải của hắn, bốc lên ngọn lửa xám đỏ, xuyên qua lớp phòng ngự, đâm thẳng vào lồng ngực vạm vỡ của lão tăng.

Ngọn lửa thiêu đốt trái tim.

"Thu hoạch."

Nguyên Phàm rút tay về. Hai linh hồn Kim Đan Tầng Một nữa bị ném vào cối xay.

Viên Kim Đan Tầng Ba đỉnh phong của hắn rung lên bần bật. Hắn đã no. Hắn đã đứng trên bờ vực của Kim Đan Tầng Bốn. Chỉ cần một chút nữa. Một chút cuối cùng.

Hắn đứng giữa đống đổ nát của khu rừng xương, và những mảnh vỡ của cái chuông vàng. Biển lửa xám đỏ xung quanh hắn bắt đầu yếu đi, vì oán khí đã bị đốt sạch.

Hắn nhắm mắt lại.

Huyết Xà. Âm Nô. Thiết Cốt. Khô Mộc. Bốn.

Hắn mở mắt. "Còn một."

Hắn biết Ảnh Vũ, nữ sát thủ, vẫn còn ở đây. Nàng ta đã không chạy. Nàng ta đang ẩn nấp. Nàng ta đang chờ đợi.

Nàng ta là một sát thủ kiên nhẫn. Nàng ta đã chứng kiến toàn bộ trận chiến 1 chọi 2. Nàng ta thấy Nguyên Phàm đã tiêu hao rất nhiều linh lực để duy trì biển lửa, để chiến đấu với hai Kim Đan.

Ảnh Vũ tin rằng: Hắn đã kiệt sức.

Và đây, là cơ hội duy nhất của nàng ta.

Nguyên Phàm đứng im, "thở dốc". Hắn "lảo đảo" một chút, như thể việc hấp thụ quá nhiều linh hồn cùng lúc đang gây phản phệ. Lửa trên người hắn cũng yếu đi. Hắn quay lưng lại, hướng về phía Ảnh Vũ đang ẩn nấp.

Ảnh Vũ, đang hòa tan cơ thể mình vào một cái bóng đen kịt dưới đáy sông sử dụng bí thuật "Huyết Ảnh Độn", nín thở.

Tim nàng ta đập thình thịch. Hoàn hảo. Hắn đã kiệt sức. Hắn đã lộ sơ hở.

Chính là lúc này!

"Xoẹt!"

Cái bóng của dòng Huyết Hà đột ngột "sống" dậy. Ảnh Vũ tái hiện hình, nhanh như một tia chớp đen, xuất hiện ngay sau lưng Nguyên Phàm.

Một thanh chủy thủ màu đen tuyền, không một chút ánh sáng, tên là "Hồn Đoạn" , đâm thẳng về phía sau gáy Nguyên Phàm nơi Kim Đan và Thức Hải kết nối.

Đây là một đòn tất sát!

Thanh chủy thủ đâm trúng.

Nụ cười của Ảnh Vũ còn chưa kịp nở, đã cứng đờ.

Nó... xuyên qua.

Cơ thể Nguyên Phàm, tại vị trí bị đâm, tan ra như một làn khói xám.

"Tàn ảnh?!" Nàng ta kinh hãi.

"Ngươi ẩn nấp trong bóng tối của Huyết Hà."

Một giọng nói lạnh lùng vang lên ngay bên tai nàng ta.

Ảnh Vũ cứng đờ. Nàng ta quay đầu lại.

Nguyên Phàm đang đứng ngay bên cạnh, chỉ cách vài tấc. Hắn không hề kiệt sức. Hắn không hề lảo đảo. Đôi mắt hắn tĩnh lặng như cái chết, đang nhìn nàng ta.

"Ta đã 'tiêu hóa' Thi Quỷ Vương, 'nuốt' Bạch Cốt Lão Lão. Ta đã là Vua của xác chết và xương tàn."

Hắn giơ tay. "Và ngươi... lại trốn trong một bãi tha ma của ta?"

Thần Thức của hắn, được gia trì bởi "Tử Vong", có thể cảm nhận được mọi thứ "ẩn nấp", mọi thứ "gần chết". Bí thuật ẩn thân của Ảnh Vũ, trong mắt hắn, rõ ràng như một ngọn đuốc.

"Không...!"

Ảnh Vũ cố gắng hòa tan vào bóng tối một lần nữa.

Nhưng Nguyên Phàm không cho nàng ta cơ hội. Bàn tay hắn, không bốc lửa, không thôn phệ. Nó chỉ đơn giản là... đặt lên vai nàng ta.

Một luồng tử khí xám tro, tinh thuần nhất, xâm nhập.

Nó không tấn công cơ thể. Nó không tấn công linh hồn.

Nó... "đóng băng" sự sống của nàng ta.

Ảnh Vũ cứng đờ. Nàng ta vẫn còn ý thức, nhưng không thể cử động. Nàng ta như một bức tượng, bị khóa lại trong khoảnh khắc sợ hãi nhất.

"Ta cần một linh hồn Kim Đan cuối cùng... để đột phá." Nguyên Phàm thì thầm.

Hắn đặt tay lên đỉnh đầu nữ sát thủ.

"Thu hoạch."

"ẦMMMMMMMM!"

Viên "Tử Linh Vạn Hồn Đan" trong cơ thể hắn, sau khi nuốt chửng linh hồn Kim Đan thứ năm, cộng với Hỏa Vân Nữ Tu, cuối cùng đã no. Nó no đến mức vỡ ra!

Không. Nó không vỡ. Nó đang lột xác!

Một luồng khí tức mạnh mẽ hơn gấp mười lần bùng nổ từ người Nguyên Phàm. Biển lửa xám đỏ xung quanh hắn gào thét, rồi bị hút ngược lại vào cơ thể hắn. Dòng Huyết Hà lạnh lẽo lại ập vào, nhưng không thể chạm vào hắn.

Hắn đã đột phá.

Kim Đan Tầng Bốn!

Nguyên Phàm đứng lơ lửng dưới đáy sông, cảm nhận sức mạnh mới. Hắn đã hấp thụ toàn bộ năm kẻ truy sát.

Hắn nhìn lên phía thượng nguồn. Hắn cảm nhận được khí tức của Quỷ Mẫu, vẫn đang giận dữ, nhưng cũng đầy sợ hãi, đang chờ đợi.

"Cổ Thời, ngươi đã đúng." Nguyên Phàm lẩm bẩm trong làn nước đỏ. "Chỉ có nuốt chửng... mới có thể mạnh lên."

Hắn đã tiêu hóa xong món khai vị.

"Và bữa tiệc... vẫn còn món chính."

Hắn không bơi lên. Hắn đi lên. Chân hắn đạp trên dòng Huyết Hà như đạp trên đất bằng, bước từng bước, đi từ đáy sông, ngược dòng, trở về Âm Phủ Điện, để đối mặt với Âm Sát Quỷ Mẫu đang bị thương.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.