Chương 91. Trốn tránh
Đoạn Lan ghét ra ngoài, Thẩm Sùng biết điều này.
Điểm khác nhau duy nhất giữa ông chủ nhà cậu với quỷ hút máu chính là, tên này thỉnh thoảng cũng thích di chuyển đến ghế bập bênh ngồi trong sân không người quấy rầy, bật Đế nữ hoa, nghiêng đầu ngủ trưa trong tiếng kẽo kẹt. Ánh dương ấm áp phủ lên người y, một cái thảm lông, một con mèo nhỏ khò khè ngủ ngon trên đùi.
Nhóc mèo là giống mèo bò sữa lông dài, không có tên, cứ gọi "Mèo Nhỏ" thế thôi.
Thẩm Sùng từng hỏi y: "Vì sao không đặt cho con mèo cái tên?"
Ông chủ cậu đáp: "Cậu dựa vào cái gì mà đặt tên cho nó? Một không sinh ra nó, hai không nuôi nó, nó chẳng qua chỉ ăn mấy miếng thức ăn cho mèo của cậu đã bị cậu coi như vật sở hữu sao?"
Thẩm Sùng nhún vai: Cạn lời, không muốn nuôi còn viện cớ.
Là nhóc mèo tự chạy đến trước mắt Thẩm Sùng.
Đó là một đêm hè mưa to. Xung quanh quán bar là thôn trong phố, nơi nào cũng bẩn thỉu cũ kỹ, hệ thống thoát nước càng một lời khó nói hết, một khi mưa to là con đường ọp ẹp lập tức ngập thành sông, không ngừng dâng lên quá cẳng chân đầu gối người đi đường.
Nhóc này ngồi trên tấm ván gỗ, bị gió thổi cho nghiêng ngả, miệng há to phát ra tiếng meo meo thảm thiết.
Nó trông chưa đến một tháng tuổi, lông mới mọc dài. Nhóc mèo lông dài mắc mưa như cuộn len, bốn cái chân bấu chặt tấm ván run bần bật.
Thẩm Sùng nghe thấy tiếng, đi tìm khắp nơi rồi chỉ vào mèo nói - Chỗ đó đó! Mèo con kìa!
Khi ấy Đoạn Lan đang cầm ô đen, nghe vậy bước chân chỉ hơi dừng lại, ánh mắt khinh khỉnh không thèm nhìn nó, thản nhiên nói - Cậu chưa thấy mèo bao giờ à?
Thẩm Sùng trừng mắt lườm y - Nó chết mất thôi... bé tí thế này, không sống được qua tối nay mất.
Đoạn Lan cười - Mèo không sống được qua đêm nay nhiều lắm... Người không sống qua đêm nay cũng khối kẻ. Cậu có cứu được tất cả không?
Thẩm Sùng không thèm tranh luận với y. Cậu được Đoạn Lan mang về đã bảy tám năm, chưa từng cãi thắng y nổi một lần.
Thẩm Sùng ném ô sang một bên, vén tay áo, xắn ống quần, cởi giày bước vào trong mưa.
Gió đêm đó rất lớn, tạt cho cành cây hai bên đường mua may như điên, tấm ván con mèo bám trượt dần xuống chỗ trũng, Thẩm Sùng mới lê lết đuổi kịp.
Cuối cùng cậu chàng bắt được tấm ván gỗ, mèo con lập tức bám tay áp bò vào lòng cậu. Cậu vừa ngoảnh lại thì thấy ông chủ một tay nhặt cái ô cậu vừa ném đi, một tay cầm ô của minh, vẻ mặt hững hờ đứng ở giao lộ, ánh mắt nhìn cậu rất bình đạm, như thể mọi thứ chẳng liên quan gì đến y cả.
Cậu chàng sũng nước bế mèo về vỉa hè, Đoạn Lan dịch sang bên cạnh một bước hòng tránh để bọt nước trên con gà vừa rơi vào nồi dính lên người mình. Cậu chàng bị Đoạn Lan từ trên nhìn xuống, nghe y nói
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
