Chương 89. Bác sĩ

Khi Vu Hiểu Hồng chấm công đi làm bị điều dưỡng trưởng bắt được, gần như "chòng ghẹo" trêu đùa một phen.

Vì thân hình hơi mũm mĩm nên trông chị có vẻ hoà ái dễ gần. Điều dưỡng trưởng giống như con chim sẻ béo nhỏ vừa kiểm tra hồ sơ bệnh án và đơn đăng ký vừa tủm tỉm đánh giá cô - Lại trang điểm đẹp thế này rồi – dành thời gian chỉnh trang, còn đi làm sớm vậy, Vu Hiểu Hồng, xem chừng quyết tâm thu phục bác sĩ Lý của chúng ta đấy nhỉ.

Vu Hiểu Hồng bị nhìn thấu tính toán trong lòng, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, tuy rằng lòng này vui vẻ, cảm thấy trên dưới cả khoa Tâm thần có mình tư sắc hơn người, có nhiều hy vọng, nhưng miệng vẫn phản bác nói - Gì đó, Tiểu Vương hỏi qua rồi, bác sĩ Lý nói là, bản thân có "ái nhân" rồi.

Điều dưỡng trưởng nhún vai - Vậy sao chị chưa từng gặp? Tiểu Lý người ta đến đây được nửa năm rồi, đến ảnh "ái nhân" chị chưa thấy một lần. Chị ham hóng chuyện, chị bảo cô này, người ta nói thế, hơn phân nửa là "từ chối". Cô cứ cố lên, biết đâu lại bị thu hút.

Vu Hiểu Hồng vốn còn muốn đáp lại mấy câu phản bác nho nhã lễ độ như dịp lễ Tết ngày bé tuy năm lần bảy lượt nói với cô tám dì cả "Bao lì xì này cháu không nhận được." rồi vẫn cất vào túi, nhưng liếc thấy đôi chân dài rảo bước đến, tư thế đi đường vô cùng quen mắt, Vu Hiểu Hồng lập tức ngậm miệng, cúi đầu trượt về chỗ ngồi ở khu điều dưỡng thay quần áo, từ chối lên tiếng liền nghe thấy giọng nói dịu dàng trong trẻo nói với điều dưỡng trưởng - Chào buổi sáng, cô Từ.

Anh nói - Mở phòng khám của tôi trước nhé, hôm nay tôi đến sớm.

Lúc Vu Hiểu Hồng không bận tay, ánh mắt ngó ngay đến phòng khám bệnh số 8. Xui xẻo thay, phòng khám số 8 phải rẽ vào trong, nhìn từ góc của cô chỉ có thể nhìn thấy bảng tên bác sĩ ở cửa, vì thị lực không tốt, cô miễn cưỡng nhìn thấy ba chữ "Lý Kiến Hành", nhưng thế đã đủ rồi.

Bác sĩ Lý đến bệnh viện họ vào chừng nửa năm trước.

Bệnh viện và toà án có điểm giống nhau, ít nhiều đều chia bè kết phái, phe phương Nam, đặc biệt là bệnh viện bên Lĩnh Nam này càng ưu tiên học sinh do trường mình bồi dưỡng ra, khi chuyển sang đào tạo chuyển chính thức phần đa cũng giữ lại những môn sinh này. Nhưng bác sĩ Lý học chính khoá ở Tương Nhã, hai năm ba cấp lại đăng ký hạng mục đào tạo y khoa liên tục ở châu Âu, lựa chọn lách sang chuyên ngành Tâm lý học , vì có năng lực vượt trội, bằng cấp ưu tú mới miễn cưỡng lưu lại.

Vu Hiểu Hồng từng tò mò hỏi vì sao không an phận ở bên kia đào tạo Thạc sĩ Tiến sĩ chính quy? Bệnh viện bên đó cũng không tồi, chuyển về quá phiền phức. Với cả, nhân mạch tích luỹ được cũng ở đó, vì sao lại chạy từ xa đến đây như vậy?

Bác sĩ Lý mỉm cười với cô: À... Chạy về vì một người.

Nghĩ đến đây, lòng Vu Hiểu Hồng khó chịu muốn chết, để thuận theo tự nhiên vậy, lại nhớ ngày ấy Tiểu Vương thêm mắm dặm muối ăn dưa tình sử bác sĩ Lý với cô

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.