Chương 85. Cáo biệt
Trong mắt người qua đường, cậu bé ngồi trên bờ sông kia chỉ hơi ngước mắt lên.
Nhưng kỳ thực, lòng Đoạn Lan đã tuôn trào suy nghĩ.
Cậu trầm mặc một lát mới hỏi - Sao cậu biết?
Tiếng gió nơi đầu kia điện thoại lạnh thấu xương. Đoạn Lan nhíu mày: Lúc này đã là tháng Sáu, tháng Bảy, thời tiết bóng bức, gió êm sóng lặng, nhưng vì sao xung quanh Chu Thiền lại có tiếng gió rõ ràng như vậy?
Rồi cậu nghe thấy Chu Thiền cười một tiếng nhẹ nhàng.
- Cậu có còn nhớ tôi từng kể với cậu chuyện phá kén thoát ra không?
Đoạn Lan sửng sốt - Cái gì?
Chu Thiền cười - Algernon chưa bao giờ chiến thắng được những tranh đấu đó... Nếu có thể, hẳn hắn cũng hy vọng chết nơi đồng không mông quạnh như một con chuột già bình thường.
Bấy giờ Đoạn Lan mới nhạy bén phát hiện ra những điều quái lạ trong lời nói bình đạm của ý. Tâm linh tương thông, hoặc nói là... hoàn toàn thấu hiểu. Cậu đứng bật dậy, hỏi Chu Thiền - Cậu đang ở đâu?
Chu Thiền không trả lời cậu. Y nói - Cậu có nhớ, hồi lớp 11 tôi từng nói với cậu, "chết đuối" là một cách chết rất thống khổ không? – Y hơi dừng lại. – Về sau cậu hỏi tôi làm sao biết được... Không có gì khác cả, nhà tôi ở ngay lối rẽ nhỏ thông ra bờ sông kia. Thành tích không như ý, cha bắt tôi quỳ gối trên ban công kiểm điểm, trùng hợp nhìn thấy cậu đi qua. Cậu vừa đi qua, tôi biết ngay cậu muốn làm gì... Bởi vì tôi cũng từng có ý nghĩ giống vậy.
- Chu Thiền... Cậu bình tĩnh một chút, đã xảy ra chuyện gì sao?
Chu Thiền dường như thở dài một hơi - Lúc này thân phận hai chúng ta trao đổi rồi, thế mà lại đến lượt cậu khuyên can tôi đấy. Thật ra tôi sớm nên hiểu ra, tôi sẽ không có ngày được giải thoát thành công. Chỉ cần trong xương tuỷ còn chảy chung dòng máu, ông ấy vĩnh viễn là bóng ma che phủ trên đầu tôi. Tóm lại, ý tôi là. – Chu Thiền cười. – Ông ấy vậy mà có thể tìm ra biện pháp lấy được mật khẩu tài khoản, kiên nhẫn bóp méo nguyện vọng của tôi vào phút cuối cùng. Quang Hoa Bắc Đại, tiền đồ tươi đẹp biết bao nhiêu... Nhưng tôi không muốn đi.
Đoạn Lan sửng sốt, theo bản năng cúi xuống liếc nhìn bản đổ: Thời gian đóng cổng điền nguyện vọng đã qua hơn bốn giờ đồng hồ.
- Tôi không có cơ hội, cũng không có hy vọng gì cả. – Y nói. – Đây là con đường tôi lựa chọn sau khi tự hỏi rất lâu, có giá trị nhất, có ý nghĩa nhất.
- ...Không, không đáng đâu, Chu Thiền——. – Đoạn Lan nói. Cậu vừa nói vừa lồm cồm bò dậy. Nhưng không hiểu vì sao toàn thân cậu như tê dại, cậu bỗng nhiên mất hết sức lực, vật lộn một hồi mới khó khăn bám lấy lan can.
Giọng cậu hơi run lên, Chu Thiền lại cắt ngang - Không, đây là sự phản kháng cuối cùng. – Y nói.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
