Chương 81. Hôn

Cảnh tượng trước mắt gần như có thể gọi là "chấn động lòng người"*.

*触目惊心– Xúc mục kinh tâm:ý chỉ cảnh tượng chấn động, gây sốc, khiến người ta kinh hoàng, giật mình.

Cô bạn trắng trẻo nhỏ gầy lúc này đây đang ngồi trong vũng máu.

Cô ngồi trên viên gạch men sứ lạnh băng trong cùng phòng thực hành, bên cạnh là khung cửa sổ rộng mở. Mưa ngoài cửa kia xiên chéo vào, rơi xuống trên người khiến toàn thân cô ướt đẫm. Ngoài kia, ánh trăng, ánh đèn và ánh điện giao tạp với nhau thành một khối trắng bệch soi vào trong nhưng chỉ chiếu sáng được một nửa thân cô, lạnh lẽo mà sắc nét phác hoạ ra góc cạnh sườn mặt.

Đầu cô cúi xuống, môi khẽ cong lên, giữa cánh môi mềm mại... ngậm một miếng thuỷ tinh sắc bén.

Như thể muốn tự cát đứt đầu lưỡi mình.

Không biết bằng cách nào mà cô đập vỡ được kính phòng học, trên sàn đầy rẫy mảnh kính nát phản chiếu ra vô số Trang Nghiên nhỏ.

Trước khi Đoạn Lan đi vào, cô đã ném phăng điện thoại ra ngoài. Chiếc điện thoại trượt theo men sứ lạnh băng ra đến cửa, trùng hợp dừng lại bên chân Đoạn Lan. Cuộc gọi còn chưa kịp tắt, Đoạn Lan cúi đầu nhìn, trên màn hình hiện ghi chú hai chữ "mama".

Trang Nghiên nghe được tiếng động, ngẩng đầu lên nhìn Đoạn Lan.

Ánh mắt ấy của cô khiến Đoạn Lan nhớ đến hết đời.

Cô đã nhận được bảng điểm của mình, cái mà buổi chiều Đoạn Lan mang về lớp.

Chắc là do thành tích không như ý, tờ bảng điểm kia đã bị cô xé thành vô số mảnh nhỏ, giờ khắc này đây, khuôn mặt cô dính đầy máu, những con số và trang giấy đã biến thành vụn vặt thấm máu như dính phải keo dán bám chặt trên mặt cô, trên ấn đường, mí mắt, trên mũi, trên cằm như vô số đường nhiễu.

Gương mặt cô cũng đầy những vết xước, máu vẫn đang rỉ ra từ miệng vết thương. Vết trên cằm kia rất dài, kéo từ dưới tai đến khoé miệng, vừa sâu vừa sắc, hoàn toàn phá hỏng dung nhan cô. Vết thương trên cổ là chí mạng nhất, Đoạn Lan không thể tưởng tượng nổi cô đã nhẫn tâm nhặt miếng kính lên, ra sức cắt thẳng vào động mạch chủ, máu tươi bắn ra như suối. Cánh tay đang rảnh kia khẽ che đi vết thương, từ trong kẽ tay, máu không ngừng trào ra, chớp mắt đã nhuộm đỏ cổ tay áo.

Miếng thịt có lẽ bị cắt ra từ đùi, vì quần đồng phục của cô đã rách tan, loáng thoáng lộ ra máu thịt đỏ tươi dưới lớp da.

Dù có là Đoạn Lan cũng bị cảnh tượng kinh người này doạ sợ.

Ánh mắt kia của Trang Nghiên tuyệt vọng quá, tròng mắt đen ngòm không thấy đâu một chút sáng, chỉ thấy cô mở miệng, mảnh thuỷ tinh lẫn vào máu tươi rơi xuống. Môi cô mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng quá mơ hồ nên Đoạn Lan không nghe rõ.

Bấy giờ Đoạn Lan mới phản ứng lại, vội vàng chạy đến cởi áo mình khoác lên người Trang Nghiên. Trang Nghiên căn bản không dựng người dậy được, cậu đành khom lưng bế cô lên.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.