Chương 79. Đáng thương

Đoạn Lan rất sợ rảnh rỗi, một khi trên tay không có chuyện gì làm, cậu sẽ dễ suy nghĩ linh tinh. Vậy nên cậu luôn tự khiến bản thân phải bận bịu.

Ngoại trừ thời gian ngủ, cậu có thể ngồi vào bàn học không ngừng nghỉ. Nếu đầu óc bị tri thức nhồi đầy rồi, cậu tiện tay chép thơ cổ, làm những "việc vô dụng" trước kia cậu coi thường nhất – chỉ cần không rảnh rỗi, thế nào cũng được.

Cậu vẫn luôn vừa "cần cù" vừa "vô tri vô giác" như thế cho đến trước kỳ thi cuối kỳ, Lưu Dao gọi điện thoại cho cậu.

Lưu Dao suy nghĩ cẩn thận cả nửa ngày trời rồi mới nói - Nghe chủ nhiệm lớp con bảo, con luôn thức khuya học. – Giọng cô nghe có vẻ bình đạm. – Đừng tự tạo áp lực lớn quá, con nghỉ ngơi sớm đi.

- ...Thành tích của con, không vào được Thanh Bắc Phúc Giao* cũng không sao, vào C9 hay 985 khác, cũng được.

*Đại học Thanh Hoa, Đại học Bắc Kinh, Đại học Phúc Đán, Đại học Giao thông Thượng Hải.

Đoạn Lan treo điện thoại, trong lòng nghĩ: Lưu Dao cố ý cho cậu nghe ra sự thất vọng của bà ấy sao?

Bà ấy biết rõ rằng, thất vọng khiến con người ta tổn thường.

Cậu không nói gì, chỉ trả lời được.

Cậu lập tức như cạn kiệt sức lực, gấp sách lại, một mình ngồi trên sofa.

Cậu cảm thấy, mệt mỏi quá.

Sự mệt mỏi ấy cứ liên tục kéo dài cho đến ngày thi. Đoạn Lan căn bản không khơi dậy nổi tinh thần, càng đừng nói đến giải bài vừa nhanh vừa chuẩn.

Lúc nộp bài cậu đã biết kết quả sẽ cực kỳ khó nhìn.

Ngay tối hôm dó, cậu cạy ổ khoá dài thông lên mái nhà ở tầng 21, mang theo đèn pin leo lên tầng thượng toà nhà.

Sân thượng là một bãi hoang vu vắng vẻ, trên đất chỉ có si măng trải sàn chứ không có bất kỳ món đồ trang trí nào. Xung quang sân thượng được lan can sắt rỉ sét đơn sơ cao chừng một mét vây lại. Gan cậu rất lớn, chống tay lật người ngồi lên lan can. Phía trước không chút bảo vệ, chỉ cần sơ ý mất thăng bằng thôi, cậu sẽ lập tức ngã xuống. Rơi xuống từ tầng 21, nhất định sẽ chết không toàn thây.

Nhưng lòng Đoạn Lan lại chẳng có lấy chút sợ hãi nào.

Từ tầng 21, quan sát Cảng Thành, ngắm đường Học Hải, thứ có thể trông thấy chỉ là những ngọn đèn đường như biển cả. Dù là ánh đèn từ những căn hộ trên toà cao ốc, hay đèn xe trên đường cái, hoặc nơi lề đường, trên cây neon, đủ mọi màu sắc rực rỡ bảy màu tô điểm cho thế giới này, biến nó trở nên rực sáng và diễm lệ. Nhưng cảnh sắc ấy trông lại có vẻ lạnh lẽo như băng – Đoạn Lan ngây ngốc nhìn dòng người qua lại: Chẳng ai vì ai mà dừng lại cả. Người với người, không liên quan đến nhau.

Cậu lười biếng dựa cạnh lan can, gió đêm cuốn tung tóc mai hơi dài, khiến tà áo sơ mi bay phấp phới.

Cậu ngoảnh đầu lại nhìn quanh, rồi nhìn ra nơi xa kia... Có thể thấy tháp chuông trường số Ba, thấy tháp Truyền hình phía xa hơn, thấy được bờ sông phồn hoa... Thấy được thành phố cậu đã sinh sống mười mấy năm qua.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.