Chương 73. Thích
Là gì nhỉ? Thích sao?
Lý Kiến Hành muộn màng nhận ra những suy nghĩ miên man trong lớp học.
Tay cầm bút của anh hơi vung vẩy – vô tình, nó rơi xuống mặt bàn, quệt một đường thật dài lên tay và áo đồng phục.
Là... thích sao? Anh thích Đoạn Lan sao?
Anh gần như hơi sợ sệt khi nghĩ về mấy vấn đề như này. Kết luận ấy quá khiến anh chấn động, linh hồn anh hoàn toàn thoát ra ngoài, ngay cả khi Vương Phổ Sinh liên tục ho khan nhắc nhở học sinh trong lớp không được là việc riêng cũng không nghe thấy.
Thời đại bây giờ, đồng tính luyến ái tuy rằng vẫn bị người đời phê phán, nhưng cũng chẳng còn là hồng thuỷ mãnh thú nữa.
Lý Kiến Hành nghĩ: Là thích sao? Phải không nhỉ? Hẳn là thế rồi.
Anh muốn bảo vệ Đoạn Lan, anh muốn ở bên Đoạn Lan, không muốn làm gì cả, chỉ đọc thuộc Tỳ bà hành thôi cũng đủ thích thú... Anh mường tượng một ngày kia khi rời khỏi nơi đây, anh vẫn muốn dính lấy Đoạn Lan, họ có thể cùng đi du lịch, đến chân Thiên Sơn cưỡi ngựa, leo Trường Bạch ngắm tuyết chăng? Anh thích bộ dạng vốn có của Đoạn Lan, chỉ thấy thôi cũng đã vui vẻ, dù cho có lúc Đoạn Lan âm dương quái khí hay đanh đá khiến người ta ghét, anh cũng có thể rộng lượng cho rằng vì đó là Đoạn Lan, nên có thể chịu được...
Ấy thế nhưng, tình cảm như thế, có tồn tại, có được người ta chấp nhận sao?
Lý Kiến Hành sững sờ nhìn ánh nắng loang lổ khẽ lay động, ánh mắt chợt tối sầm lại.
Đoạn Lan sẽ nghĩ thế nào đây... Sẽ thấy sợ hãi sao?
Họ chỉ là bạn bè, Lý Kiến Hành lại muốn vượt rào.
Nghĩ vậy, anh cầm chặt bút trong tay.
Anh phải đối mặt với bản thân, đối mặt với người nhà, đối mặt với Đoạn Lan thế nào đây?
Đoạn Lan sẽ... sợ hãi sao?
Anh tượng tượng nếu Đoạn Lan biết được sự thật, cậu sẽ rời khỏi anh.
Thế rồi Lý Kiến Hành hoảng hốt phát hiện, anh nhất định không cho phép chuyện đấy xảy ra.
Anh đã ngầm chấp nhận việc Đoạn Lan muốn ở bên anh.
Nếu Đoạn Lan không ở đó... Anh sẽ lật tung khắp chân trời góc bể, tìm người nọ về, khoá chặt lại bên mình.
Sau này, tất cả vui buồn của Đoạn Lan đều phải có anh tham dự.
Lý Kiến Hàng đang tận hưởng tất cả điều này – anh nhận ra ảo tưởng khống chế "khoá Đoạn Lan lại bên mình" khiến nội tâm anh cực kỳ sung sướng – lại bị một viên phấn chính xác bắn tỉnh.
Nhiếp Khuynh La ha hả cười lạnh.
Lý Kiến Hành ngẩng phắt đầu lên làm đổ chồng sách toán trước mặt. Dời non lấp biển, rầm rầm bốp bốp.
Sắc mặt Vương Phổ Sinh càng khó coi hơn.
Lý Kiến Hành nhìn theo hướng viên phấn bay đến, nhận ra chủ nhiệm lớp của anh đang nổi cơn tanh bành, vừa đập bàn vừa trừng mắt mắng anh
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
