Chương 6. Đồng loại
- Cậu nghe ổng nói kìa, đấy mà là lời một giáo viên nên nói sao?!
- ...Một ngày rồi đấy, sao cậu vẫn còn xoắn xuýt mãi chuyện này thế.
Trước khi tan học đã phát một đề Toán. Người ra đề viết tên Quách Triều Quang. Mọi người trong lớp lại hô to gọi nhỏ: Xong đời, toàn câu trời ơi đất hỡi, lão Quang điên cmnr! Từ Tiêu Tiêu nhìn chòng chọc ba chữ Quách Triều Quang, lại nhớ tới tao ngộ tại văn phòng hồi sáng, thấy đớn trong lòng này.
- Tớ chỉ là không thích thái độ đó của ổng.
- Đừng để trong lòng, ông ấy ấy à, nói chuyện là thế đấy. Năm lớp 10 còn mắng cả Câu lạc bộ Vật lý chỉ vì trùng thời gian với môn tự chọn của ông ấy, cậu không nhớ à?
- Ổng đúng là có bệnh mà. – Từ Tiêu Tiêu suýt thì xé tan tờ đề toán. – Đi ăn cơm không?
Đoạn Lan lắc đầu.
- Mẹ gửi đồ cho tớ, tớ ra cổng chính lấy đồ chuyển phát nhanh.
Trường Trung học Trực thuộc có hai điểm nhận chuyển phát nhanh, lần lượt ở hai cửa trước sau. Đoạn Lan tìm thấy gói hàng in tên "Lưu Dao" trong núi đồ chuyển phát, cầm nó trong tay. Rất nặng, đoán chừng là Lưu Dao mới cướp được tài liệu giáo dục có giới hạn, nào là tuyển sinh Thanh Bắc, nào là kế hoạch bồi giỏi.
Cậu xách quai gói hàng, lòng bàn tay bị thít ra hai vệt trắng bệch.
Phía sau chợt truyền đến tiếng huýt sáo.
Lý Kiến Hành đứng ở bên kia hàng rào sắt vẫy tay với cậu, trong miệng còn đang ngậm điếu thuốc. Làn khói tản mạn, ánh chiều ta hắt lên đằng sau anh, giữa mênh mang sương khói mịt mờ, chỉ còn lại sợi kim ti lấp lánh.
- Cậu ở chỗ này... bán sủi cảo? – Tâm trạng cậu thực ra không được tốt. Nhưng Lý Kiến Hành xem chừng rất nhạy bén, tiềm thức cậu không muốn đối phương phát hiện mình không ổn, liền chủ động trêu chọc Lý Kiến Hành.
Lý Kiến Hành nghe ra câu bông đùa của cậu, cười xoà dập thuốc.
- Sủi cảo gì chứ... Từ Tiêu Tiêu bảo với tôi cậu bị thu điện thoại. Trách tôi.
- Trách cậu cái gì?
- Sớm nhận hai mươi đồng của cậu thì đã không xảy ra chuyện này.
- Này đúng là nên trách cậu ha.
- Sẽ bị mắng à?
- Sao cơ?
- Hôm đấy tôi nhìn thấy mẹ cậu, dì ấy rất xinh đẹp. Nói cậu đi.
Đoạn Lan ngửi được mùi thuốc lá trên người anh.
- Ừ, chắc thế. – Cậu nhún vai.
- Tôi giúp cậu đi trộm ra.
- Cậu điên à? Ngày mai thế nào tôi cũng bị thông báo toàn khối cho xem.
- Ngốc ạ. – Lý Kiến Hàng cách một hàng rào sắt cười với cậu. – Chỉ trộm điện thoại ra không thôi là không được. Cậu có tiền như thế, hẳn là không chỉ có một cái điện thoại chứ?
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
