Chương 5. Yên hoả
Khi bọn họ thảo luận sửa đổi nhạc phổ, cán bút sắp bị Lý Kiến Hành cắn mòn.
Anh không để ý chuyện bên ngoài, anh còn đang bận chiến đấu với hình tam giác.
Đoạn Lan ném điện thoại lên bàn. Một lọn tóc xoăn trên đỉnh đầu Lý Kiến Hành bất tuân vểnh thẳng lên, đung đưa qua lại. Đoạn Lan thở dài - Vẫn dùng định lý sin, biến b, c thành sin B, sin C.
Lúc cậu đọc "sin", âm cuối làm cho hàm răng khẽ chạm vào nhau, đầu lưỡi cong lên, man mác nghe ra một chút lười nhác lưu luyến.
- Vì sao?
- Vì cậu đang muốn tìm diện tích, trong hàm số lượng giác có diện tích. A đã biết, ABC là góc trong tam giác vuông, góc trong đã biết, chỉ còn một đại lượng chưa biết, dùng công thức vạn năng tính ra, thế là xong.
Lý Kiến Hành cái biết cái không chớp chớp mắt.
Đoạn Lan duỗi tay khều lấy giấy nháp, lại đoạt bút trong tay Lý Kiến Hành ngoáy nhanh giúp anh viết quá trình giải xuống. Cậu rất gầy, mu bàn tay lại trắng, lúc dùng sức nắm bút, gân xanh nổi lên rất rõ ràng, thậm chí còn có thể nhìn thấy mạch đập nảy lên. Tựa như nhìn thấy trái tim người ấy đang đập.
Cậu viết xong quá trình, đưa giấy nháp về lại cho Lý Kiến Hành.
- Dạng bài này đều làm như vậy.
Lý Kiến Hành nói cảm ơn, vùi đầu xem những công thức ngay ngắn đó. Đoạn Lan viết chữ, số có thói quen viết chúng nó tròn trịa, chỉnh tề thành hàng, cảm giác như đứa bé con ngây thơ. Không giống phong cách của cậu tí nhào, cậu ta là con mèo hoang nhỏ đầy cảnh giác. Có lẽ, khi mèo hoang lộ bụng cũng sẽ đáng yêu mượt mà như thế này.
Đoạn Lan chán muốn chết, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ngoài khung cửa là dàn ánh đèn màu quýt, thì ra từ cửa sổ của Lý Kiến Hành có thể trực tiếp nhìn thấy khu dạy học của trường Trực thuộc. Cậu không mang theo cặp sách, lúc này không có việc gì làm, cảm thấy có hơi nhàm chán, đang ngây ngẩn, một ngón tay thò ra dưới mí mắt Đoạn Lan, gõ gõ mặt bàn.
- Đoạn Lan.
Đoạn Lan ngước mắt.
- Tôi đưa cậu về nhé. – Lý Kiến Hành lắp nắp bút lại.
Lý Kiến Hành lấy gói thuốc lá trong túi ra. Thuốc có lẽ vẫn luôn nhét trong áo sơmi, hơi ẩm, anh lất tay che bật lửa. Lạch cạch mấy tiếng châm lửa, tàn thuốc mới bén lửa.
- Ở trong trường hả?
- Khu nhà ở. Vào từ cửa sau là được. Không cần đưa tôi đâu.
- Tôi tiện đường đi mua bao thuốc.
Gió thổi qua gương mặt Lý Kiến hành, làn khói phun ra như làn sóng, phiêu dạt đến trước mặt Đoạn Lan, cậu ngửi được mùi cây thuốc lá nhàn nhạt. Nhưng mùi thuốc dù sao cũng sặc mũi, không ngừng lại, cậu khẽ ho khan mấy tiếng.
Lý Kiến Hành dập thuốc đi.
Anh đưa cậu đến nút giao ở cửa sau trường Trực thuộc rồi không vào thêm nữa mà cúi đầu nghịch bao thuốc mới mua, xé gói bóng bọc ra.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
