Chương 48. Quán bar

Khương Lâm Thao và cậu trò chuyện rất nhiều về Mỹ Thuật, Âm Nhạc, Văn học, Điện ảnh, tất cả những sáng tác lãng mạn trên thế giới này. Tầm nhìn của hắn rất rộng, có lẽ là vì nguyên nhân tuổi tác, hắn có thể miêu tả cho Đoạn Lan nhiều thứ bay bổng táo bạo, vượt ra khỏi giới hạn thế giới. Đoạn Lan khó khi có được cảm giác được "giáo dục" và "vỡ lòng". Thứ Khương Lâm Thao mang lại khiến cậu chạm đến cảm giác kính sợ tận sâu trong linh hồn mà giáo dục cơ bản mười mấy năm qua không thể có được.

Khương Lâm Thao đã khôi phục được chức năng vốn nên có của giáo dục là truyền cảm hứng.

Cậu giới thiệu Khuông Mạn cho Khương Lâm Thao, nói với hắn rằng đây là một có bé nhiệt tình yêu thích văn học nghệ thuật. Khương Lâm Thao cười bảo lần sau cậu có thể mời cô đến lớp Vật Lý Thực nghiệm – Phòng thực hành của Khương Lâm Thao thì ra chính là nơi linh hồn giải thoát và an nghỉ.

Khi Đoạn Lan về lớp thì thấy Chu Thiền quay lưng lại ngồi trước bàn cậu, hiển nhiên là đang chờ cậu. Cậu lại gần, Chu Thiền nói với cậu rằng y cũng không tìm được Nhiếp Khuynh La.

- Tôi có thể liên lạc được với cậu ta, nhưng cậu ta không chịu nói với tôi đang ở đâu.

Đoạn Lan cau mày, chỉ bảo đã biết.

Họ lại chờ đến thứ Hai. Giữa trưa thứ Hai, Lý Kiến Hành gọi tới - Anh Nhiếp vẫn không đến. Vương Phổ Sinh đã gọi phụ huynh rồi.

- Khó khăn lắm mới kết nối được với điện thoại cha cậu ta, cậu biết không. – Lý Kiến Hành nói. – Cha cậu ta không ở Cảng Thành, đã đi đến thành phố khác phối hợp nhiệm vụ, hình như là lệnh bắt giữ xuyên tỉnh.

Đoạn Lan hỏi nhiều thêm một câu - Đường Nhược Quỳ thế nào rồi?

Lý Kiến Hành nói - Tên đó cũng không đi học.

Đoạn Lan thở dài.

Vừa khải giảng, Ban Chấp hành lớp có nhiều chuyện phải làm, Đoạn Lan khó được khi ngồi trên lớp vào tiết tự học buổi tối. Sau khi tiếng chuông vang lên, cậu và Chu Thiền rời khỏi lớp cuối cùng. Vừa ra khỏi cầu thang, bảo vệ đã vội khoá cửa sắt lại.

Từ khu dạy học ra đến cổng sau vừa lúc phải đi ngang qua ký túc xá. Ngoài ký túc xá có cái cổng sắt lớn, cái cửa này cứ đúng 10 giờ 15 phút tối sẽ khoá lại, không ra kịp sẽ bị ghi tên trừ điểm, thông báo phê bình ba lần. Lúc này dì trông coi ký túc xá đã gõ chuông thúc giục, mấy nữ sinh nghiêng ngả vào cửa.

Bỗng nhiên, Đoạn Lan nhìn thoáng qua tàng cây cách đó không xa, trong bóng tối mơ hồ thấy được một bóng người. Dáng hình quen thuộc đang dựa vào thân cây, hai tay đút túi quần, chăm chú nhìn về hướng ký túc xá.

- Đó là Đường Nhược Quỳ sao? – Đoạn Lan nhíu mày.

- Ừ. – Chu Thiền không ngoảnh lại. – Ngày nào cậu ta cũng ở đó.

- Ở đó làm gì?

- Còn làm gì được nữa? – Chu Thiền cười. – Không nhìn thấy em về ký túc xá, tên má già này không yên tâm nổi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.