Chương 44. Tâm ý
Ở nhà Lý Kiến Hành, Đoạn Lan luôn có ảo giác như sinh mệnh đang chậm lại, tất thảy đều đang chậm lại.
Mỗi ngày cậu đều có thể ngủ đến tự tỉnh dậy, nhìn ánh nắng lấp đầy căn phòng. Trên thanh treo màn nơi đỉnh giường phơi quần áo nhạt màu, khi ánh nắng chiếu tới sẽ thấy ánh sáng nhảy nhót trên chúng, nhìn những tia bụi lơ đãng bay đi như tinh linh, cả phòng ngập tràn mùi xà phòng tươi mát.
Cậu có thể ghé vào bàn nhìn Lý Kiến Hành làm bài tập. Lý Kiến Hành chân trong chân ngoài, bên này làm bài Vật Lý, bên kia còn muốn ngó sang nhìn Đoạn Lan một cái, được một lúc là gây sự, hoặc cướp bút của cậu, hoặc trộm sạch giấy nháp.
Cậu có thể chống cằm không chút để ý lật sách thơ cổ, kiểm tra tình trạng học thuộc của Lý Kiến Hành. Lý Kiến Hành đương nhiên không học thuộc, chỉ ấp úng phun ra được mấy chữ í ẹ là tịt, anh sai một lần, Đoạn Lan liền dùng dây chun nhỏ ngày của Tống Tiểu Ngư buộc tóc anh lên, đến khi Lý Kiến Hành học thuộc xong Tiêu Dao Du đáng ghét, đầu anh đã bị buộc đầy bím tóc nhỏ như con nhím.
Lý Kiến Hành căm phẫn xé sách - Ngày mai tôi cạo sạch tóc.
Anh nói được làm được, hôm sau đã biến thành quả đầu húi cua.
Có khi nắng đẹp, Đoạn Lan xem tác phẩm văn và bài tập đục lỗ Tiếng Anh, không nhịn được ngủ gật. Cậu không hề phòng bị Lý Kiến Hành, ngủ ngã vào bàn rồi bị Lý Kiến Hành trả thù, cũng lấy dây chun đen túm mái tóc hơi dài của cậu thành một chùm trên đỉnh đầu, quả đầu "cây hành lá" đã được lưu vào điện thoại Lý Kiến Hành.
- Anh xoá ngay cho tôi. – Đoạn Lan nhéo cổ anh.
- Không xoá đấy. – Lý Kiến Hành cười không dừng lại được.
- Anh có xoá hay không?!
Lý Kiến Hành không chỉ không xoá mà còn đặt quả đầu hành lá của Đoạn Lan làm hình nền.
Trưa hôm ấy, anh đã bị Đoạn Lan cưỡng chế làm hết toàn bộ quyển đề tổng hợp Vật lý Điện từ.
- Cậu trả đũa. – Lý Kiến Hành muốn chép đáp án, nhưng vừa mới nhòm tới, đáp án đã bị Đoạn Lan xé đi, cầm trong tay.
Lần đầu tiên anh thấy Đoạn Lan cười tủm tỉm như bé cáo nhỏ - Không phải anh tự tìm sao?
Anh thua trong tay cáo nhỏ rồi.
Buổi sáng Giao thừa, cụ bà thần bí dậy sớm, gọi Đoạn Lan đến bên.
Đoạn Lan nhìn cụ cầm một cái hộp sắt đến, trong hộp có hai cái bánh quy. Cụ tủm tỉm nhét bánh vào tay Đoạn Lan, bảo cậu ăn đi, tiện đấy chia cho Lý Kiến Hành. Lý Kiến Hành ườn trên giường gặm sạch bánh quy, hàm hồ nói với Đoạn Lan, cụ thích ăn đồ ngọt nhất – một túi to bánh trứng trong bếp đều là của cụ, coi như có đeo răng giả cũng phải cắn – đây là bánh quy nhập khẩu mợ mới mua gần đây, cụ tiếc không ăn, vận cứ giữ lại cho cậu, tiện đường cho anh.
Bánh quy đã hơi ỉu. Nhưng Đoạn Lan từ từ cho nó vào miệng, nhấm nháp bị ngọt nới đầu lưỡi... Ngon hơn hết thảy những món sơn hào hải vị cậu từng ăn.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
