Chương 39. Gió đến
Thứ Hai vĩnh viễn là ngày nào nhiệt nhất tại trường, vì chẳng ai lại nguyện ý kết thúc cuối tuần tự do mà đi chịu sự tra tấn của đủ thứ quy củ trong lớp học.
Cho dù là học sinh lớp trọng điểm một ngày có thể học 18 tiếng cũng không khỏi kêu rên.
- Đậu má, tao còn chưa có làm bài tập, toang đời rồi, ai cho tao mượn chép phát, Lão Quang mắng chết tao mất...
- Tuần này tớ còn muốn xoát đề Toán, thế mà lại mải xem phim Mỹ nên quên mất...
- Tao làm xong đề áp trục Vật Lý rồi, đề mới còn chưa phát, phiền quá đi...
- Anh Hoàng à, mày nói cái quần què gì đấy, kéo ra ngoài tẩn chết nhá?
Đoạn Lan thực hiện chức trách Uỷ viên Kỷ luật như thường lệ, sau khi cả lớp vào tiết đọc, cậu đi một vòng quanh phòng học mới phát hiện chỗ Chu Thiền trống không. Đoạn Lan hỏi xung quanh, không ai biết gì cả, chỉ là khi cậu mang bảng kiểm tra chuyên cần đến gặp Dương Tần, Dương Tần không để ý nhìn một cái.
- À, em ấy bệnh rồi.
- Cậu ấy bệnh rồi?
- Hình như bị sốt thì phải. Em về lớp dặn dò một chút, nhiệt độ hạ thấp mặc nhiều lên, bị bệnh rồi nghỉ học thì phiền lắm. – Dương Tần cúi đầu nhấp một ngụm café.
Đoạn Lan vừa về lớp đã thấy trên bàn để một tờ giấy.
Bàn đầu cậu không để ý, truyền đạt "khẩu dụ" của Dương Tần với lớp trước, sau khi vào chỗ mới cầm lên đọc, mày nhăn lại nói - Ai đưa cho tớ đây? – Cậu hỏi Từ Tiêu Tiêu.
Đó là một tờ đơn xin ý kiến vô cũng chính thức, tiêu đề và nội dung nghiêm túc, cẩn thân trình bày suy nghĩ của học sinh xuất phát từ chất lượng dạy học, hy vọng trước lớp 12 có thể yêu cầu được đổi giáo viên dạy Toán. Góc phải đơn ý kiến có đánh dấu chỗ "Ký tên" một cây bút được đặt ở đó.
Nắp bút đã mở ra, ngòi bút loé lên ánh sáng sắc lạnh.
Từ Tiêu Tiêu liếc qua - Còn ai vào đây được nữa? Trần Gia Hội đó.
- Sao lại đưa trước cho tớ? – Chỗ ký tên mới chỉ có chữ ký của mình Trần Gia Hội.
Từ Tiêu Tiêu nói - Chẳng biết.
Nhưng Đoạn Lan đã hiểu đại khái. Người lúc trước luôn bị Quách Triều Quang nhắm vào là cậu, Trần Gia Hội đương nhiên sẽ cho rằng cậu sẽ ghét Quách Triều Quang giống mình. Súng bắn chim lộ đầu, thủ đoạn tìm ra con chim này của Trần Gia Hội thế mà lại vụng về thật. Lòng Đoạn Lan chợt nổi lên cảm giác bị người ta tính kế, không khỏi cười nhẹ.
Từ Tiêu Tiêu bò dậy từ cục áo khoác đồng phục - Tớ khuyên cậu tốt nhất đừng ký.
- Vì sao?
- Thì... Chắc chắn không thành công đâu. Đến lúc đấy lãnh đạo truy vấn, ký tên cũng rất phiền.
- Nhưng tớ không thích Quách Triều Quang. – Đoạn Lan ngồi xuống, cẩm lấy cây bút trong ánh mắt kinh ngạc của Từ Tiêu Tiêu. – Ông ấy xác thực liên luỵ đến thành tích Toán lớp ta.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
