Chương 29. Ánh trăng
Lưu Chí Viễn đớ người, sững sờ tại chỗ.
Lực đâm chọc của ánh mắt từ bốn phương tám hướng rất mạnh, cậu ta chợt thấy mất mặt, đứng yên già mồm - Không đổi thì không đổi, hung dữ như thế làm gì chứ? Chẳng qua tôi nhìn không rõ thôi, đổi chỗ thì sẽ rơi mất miếng thịt chắc?
Đoạn Lan lạnh lùng nói - Vậy cậu đeo kính vào thì sẽ rơi mất miếng thịt sao?
Nói rồi cậu xách cặp lên, va vào bả vai Lưu Chí Viễn, đi ra khỏi cửa.
Đổi chỗ xong, Khuông Mạn ngồi ngay trước Đoạn Lan, lúc này cô nhận thấy không khí ngượng ngùng trong phòng học nên vội đứng lên, đến bên bàn Đoạn Lan dọn lại chồng sách bị đổ của cậu, hoà giải - Không thì cậu đổi với tớ đi, tớ không sa——
Cô còn chưa nói xong đã bị Lưu Chí Viễn cắt ngang - Liên quan gì đến cậu? Bớt ở đó lo chuyện bao đồng đi, tôi còn chưa nói cậu đâu, người thì béo ịch, chắn hết tầm nhìn của tôi!
Khuông Mạn ngây ra.
Từ bé đến lớn cô bị vô số người âm thầm hay công khai chê béo: Lúc xếp hàng điểm danh tập thể dục, hai bạn học nam hai bên sẽ cố tình cách xa cô ra một chút, hi ha cười nói để dành cho cô nhiều chỗ, sợ cô thiếu chỗ di chuyển; lúc lấy cơm ở canteen, người ta sẽ bảo: "Béo thế này còn ăn sao?". Ngay cả khi di chuyển trong phòng học cô cũng phải cẩn thận sợ đụng rơi ly nước trên bàn người ta rồi rơi vào vô vàn khinh bỉ coi thường.
Nhưng cô cũng là một cô gái, là một con người bình thường.
Vì vậy cô rèn luyện ra sức thừa nhận tâm lý mạnh mẽ, chỉ cần đối phương cười nói: "Ây dà, nói đùa thôi, cậu đừng giận nhé.", cô sẽ đè những tủi hờn trong lòng xuống, cố gượng nặn ra một nụ cười: "Không sao, tớ không để bụng đâu."
Nhưng hôm nay, Lưu Chí Viễn đã hoàn toàn xé rách mặt, nói cho cô biết rằng, béo chính là tội. Thiếu sót về ngoại hình tất nhiên có thể bị phóng đại lên vô hạn, sau đó lấp đi ưu điểm người nọ có.
Mặt Khuông Mạn dần đỏ lên, hốc mắt phủ hơi nước. Cô chắn chặt môi dưới, cầu cho những giọt nước mắt ấy sẽ không tràn mi, cúi đầu vội vàng dọn sách vở, chỉ hận không thể lập tức rời khỏi nơi này, không bao giờ xuất hiện thêm lần nào nữa.
Xung quanh có vài ba tiếng thì thầm, chỉ có Từ Tiêu Tiêu giết qua từ tổ một - Lưu Chí Viễn mày có bệnh à?
Giọng cô còn chưa ngưng đã nghe thấy một tiếng rầm, Đoạn Lan trực tiếp ném cặp sách lên bục giảng, xoay người đến chỗ Lưu Chí Viễn.
Cậu đè Lưu Chí Viền ghì xuống đất. Khi một đấm nện xuống mũi Lưu Chí Viễn, không có ai kịp phản ứng.
Bàn ghế bị xô đổ nghiêng ngả, bài thi, sách vở, bút thước trong ngăn bàn rơi ra ngoài.
Hỗn loạn.
Hẳn cậu đã dùng sức lực rất lớn, mùi máu tanh lập tức lan tràn khắp phòng học.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
